Chủ Nhật, 01/08/2021Mới nhất

Nỗi lòng của Messi

Thứ Ba 12/01/2016 15:20(GMT+7)

Cậu bé nào đá bóng, xem đá bóng hay thậm chí chẳng biết gì khi chạm chân vào quả bóng, cũng đều ao ước có một ngày, mình thành Ronaldo, thành Messi hay thành Ronaldinho phiên bản đẹp trai hơn nhiều chút. Một bài viết ngắn để tri ân cho Quả bóng vàng 2015…

Họ gọi tôi là thiên tài…
Họ bảo tôi may mắn vì được ông trời trao cho tài năng bẩm sinh..
Họ bảo tôi chỉ đơn giản là dựa vào những thứ có sẵn mà chẳng phải tốn nhiều công sức…

Noi long Messi
Nỗi lòng Messi
 

Tuổi thơ của tôi có vẻ không giống như những anh bạn khác đến từ Nam Mỹ. Khu ổ chuột, tệ nạn, bươn chải có vẻ như tôi không phải trải qua nhiều những câu chuyện như thế. Gia đình trung lưu, tôi lớn lên cùng 3 người anh chị khác mọi thứ đều bình lặng. Tôi được làm quen với bóng đá từ sớm và có vẻ có nhiều thuận lợi bởi là “con ông cháu cha” trong đội bóng của địa phương mà cha tôi là HLV.

Khi ấy đội trẻ của chúng tôi là bất khả chiến bại, chúng tôi chỉ thua 1 trận trong suốt 4 năm và mọi người gọi chúng tôi là "cỗ máy thế hệ 1987". Tôi làm quen với cụm từ "thần đồng" từ ấy. Mọi người có vẻ thích xem tôi thi đấu, khen ngợi cách tôi đi bóng, ghi bàn. Tôi không thực sự để ý lắm đơn giản là tôi chơi bóng vậy thôi. Mọi thứ có vẻ khá suôn sẻ với một đứa vừa được trời cho hay lại còn được gia đình cho chơi… Ừ đúng là có vẻ. Năm 9 tuổi, những dấu hiệu về việc rối loạn hóc-môn tăng trưởng bắt đầu xuất hiện. Tôi bắt đầu phải tiêm những thứ thuốc như những bữa ăn hàng ngày.

- Cháu sẽ lớn và cao được chứ ạ?
- Đừng lo cháu sẽ cao hơn cả Diego.
Ông bác sĩ mê bóng đá đã nói với tôi như thế và dường như ông ấy đã nói đúng vì dù sao tôi cũng cao hơn Diego Maradona những 4 phân cơ mà. Nhưng vào thời kì ấy , đất nước Argentina đang ngập trong khủng hoảng kinh tế và nạn thất nghiệp vậy nên 900 đô la tiền thuốc mỗi tháng cho một thằng bé thậm chí còn không biết có thể thi đấu chuyên nghiệp được không dường như là quá lớn. Tất nhiên là Newell’s Old Boys đã từ chối làm điều ấy.

Cau chuyen cam xuc ve ngoi sao thien tai Lionel Messi cua Barca hinh anh
Grandoli – Đội bóng đầu tiên tôi khoác áo

Rồi sau đó, chuyến hành trình của tôi ở bên kia bờ Đại Tây Dương được bắt đầu với lần đầu thử sức ở đội trẻ La Masia và bản hợp đồng kí vội với GĐKT Charly Rexach trên… chiếc giấy ăn. Chính nó đã thay đổi cuộc đời tôi. Có thể tôi may mắn vì có được đôi chân đặc biệt. Tôi đã không phải làm gì. Ngoài điều trị hàng ngày để vượt qua căn bệnh ấy, luyện tập để ít nhất không quá yếu đuối đến mức đồng đội không dám vào bóng như Pique đã từng kể lại.

"Lần đầu tiên tôi tập với cậu, nhìn cậu bé và yếu đuối đến mức chúng tôi không dám vào bóng quyết liệt vì sợ làm cậu chấn thương. Một số người huấn luyện cũng dặn chúng tôi không được tranh, cướp bóng với cậu quá mức. Nhưng thật ra dù họ muốn, chúng tôi chắc cũng không làm được". Mà ít ra tôi phải cố gắng để cao hơn được Diego như lời ông bác sĩ tốt bụng khi xưa từng nói chứ. Và có ai đó vẫn sẽ nói: "Dù sao thì mọi thứ đều là do ông trời ban cho mà".

Họ bảo tôi chỉ có thể thành công nhờ Barcelona.
Họ bảo tôi giành bóng vàng là nhờ Xavi và Iniesta.
Họ bảo tôi phải sang câu lạc bộ khác để chứng tỏ mình…

Tôi có may mắn khi được trưởng thành từ lò đào tạo của một câu lạc bộ xuất sắc. Sự thành công ngày hôm nay đương nhiên không thể chỉ là do tôi tự tạo ra được. Xavi, Iniesta và cả Ronaldinho, Pep Guardiola, Frank Rijkaard hay những người khác đều đã giúp tôi rất nhiều, nhưng xin đừng đặt ra những mệnh đề như "Không có họ, không có Barcelona thì tôi sẽ ra sao" hay ngược lại "Không có tôi thì lịch sử Barcelona sẽ thay đổi thế nào" bởi đơn giản chúng tôi là một đội bóng và hơn thế là một gia đình lớn. Mỗi người trên sân hay ngoài sân cỏ đều có nhiệm vụ riêng và hoàn thành tốt được nhiệm vụ ấy đã là tốt rồi.

Cau chuyen cam xuc ve ngoi sao thien tai Lionel Messi cua Barca hinh anh 2
Những người đã giúp đỡ tôi rất nhiều

 

Giờ đây, tôi cũng đang cố gắng chơi lùi lại để làm vai trò mà Iniesta và Xavi từng đảm trách xuất sắc để hỗ trợ cho tôi bay cao. Và tôi cũng chẳng mong muốn sau này ai đó nhìn vào sự thành công của Suarez hay Neymar rồi nói rằng là nhờ tôi thì họ mới đạt được thành tựu như vậy. Mọi sự đánh giá như vậy đều là không công bằng.

Tôi yêu Barcelona, yêu không khí cuồng nhiệt ở Camp Nou, yêu những Cules và tình cảm của họ. Có lẽ tôi sẽ chả có gì nếu như không có câu lạc bộ này. Tôi rất hâm mộ Francesco Totti và nhiều người cũng thế. Hâm mộ vì vẻ đẹp và lòng trung thành của anh dành cho Roma. Nhưng với câu chuyện của tôi, họ có một định nghĩa khác: Đó không phải lòng trung thành mà là hèn nhát. Hèn nhát vì không dám sang một câu lạc bộ khác mà tôi không yêu? Một câu lạc bộ khác mà tôi không sẵn sàng hôn lên logo mỗi lần lập công? Một câu lạc bộ khác không có những con người gần gũi, thân thương sao? Có lẽ tôi hèn nhát thật, hèn nhát vì một tình yêu với đội bóng xứ Catalunya này.

Họ nói tôi không yêu đất nước quê hương mình…
Họ nói tôi không thuộc cả quốc ca…
Họ nói tôi chẳng làm gì được cho bóng đá Argentina cả…

Tôi nhớ về trận đấu ra mắt trong màu áo đội tuyển quốc gia Argentina khi được vào sân thay người trong trận giao hữu với Hungary và rời sân sau đó khoảng… hơn 1 phút vì thẻ đỏ. Đó thực sự là một khởi đầu khó quên trong sự nghiệp thi đấu quốc tế của tôi. Ở cấp độ câu lạc bộ, tôi đã có mọi thứ nhưng tôi chưa thể một lần đem về chức vô địch các giải đấu lớn (World Cup, Copa America) cho quê hương. Họ bảo tôi không hết mình mỗi khi chơi bóng trong màu áo Albiceleste, không hết mình đến mức không thèm cả hát quốc ca. Mỗi người có cách cảm nhận và thể hiện riêng mình. Đâu phải ai cũng hát to quốc ca mỗi lần chào cờ và bạn không thể nói rằng "Mày là thằng mất gốc" vì điều ấy. Khoác áo ĐTQG luôn là một điều tuyệt vời và đáng tự hào khiến tôi luôn cố gắng hết mình - dĩ nhiên rồi - mỗi khi có cơ hội làm điều ấy.

Cau chuyen cam xuc ve ngoi sao thien tai Lionel Messi cua Barca hinh anh 3
Đây vẫn mãi là chiếc cúp mà tôi chưa thể chạm tới!

 

Điều tôi luôn nuối tiếc nhất về sự nghiệp của mình có lẽ chính là không thể vô địch World Cup 2014. Thật sự tiếc nuối. Tôi thậm chí đã chả có cảm giác vui mừng gì với danh hiệu "Quả bóng Vàng World Cup" - thứ mà một số người vẫn nói là tôi không xứng – vì chiếc Cup vàng vẫn ở đó rất gần và rất xa chúng tôi. Cảm giác thế nào? Hãy cứ nhìn hình ảnh tôi được tay nhà báo Bao Tailiang chụp được - "Bức ảnh thể thao của năm 2014" có lẽ sẽ hiểu được phần nào.

Tôi đã tuột mất cơ hội đạt được danh hiệu danh giá nhất đời cầu thủ, tuột mất cơ hội lập công trạng với quê hương, tuột mất cơ hội chứng tỏ với người dân Argentina rằng kẻ xa xứ này luôn hướng về quê nhà, luôn khát khao đem vinh quang  về cho tổ quốc mình và tuột luôn cơ hội được đặt cạnh Diego huyền thoại.

Cuối cùng thì tôi cũng cao hơn Diego Maradona như lời người bác sĩ năm nào từng nói. Nhưng trong lòng những người dân Argentina thì vị trí của Diego vẫn mãi là số 1. Có thể bởi vì Diego đã mang về chức vô địch World Cup 1986, nhưng thật ra nếu như năm sau tôi có vô địch được Copa America trên đất Mỹ hay xa hơn là may mắn vô địch được World Cup 2018 thì tôi vẫn không bao giờ bằng được ông ấy. Hình như bởi vì tôi quá... hiền. Tôi chỉ chơi bóng rồi về nhà, tôi không mang những nét cá tính mạnh mẽ của những con người Nam Mỹ, không mang những nét khổ đau, sóng gió hay xuất thân từ khó nhọc. Người Argentina sẽ mãi chỉ là thích cách tôi chơi bóng, ghi bàn chứ không bao giờ yêu và tôn sùng như đã làm với Diego vậy.

Bóng đá cũng như cuộc sống đa sắc màu đa góc cạnh và thật khó để đánh giá ai đó chỉ qua những gì diễn ra trước mắt bạn. Ai cũng có những thứ đau đáu trong lòng, những thứ mãi không nguôi kể cả là người đã đứng trên đỉnh cao của thế giới đi chăng nữa… Nhưng điều quan trọng là tôi vẫn được làm thứ tôi yêu thích hàng ngày đó là chơi bóng. Như tôi đã từng nói. "Tôi thi đấu, đá bóng vì tôi yêu điều ấy. Khi nào tôi sẽ dừng lại ư? Đó là khi tôi không còn thấy yêu thích nó nữa".

À tôi quên chưa giới thiệu. Tôi là Messi. Lionel Andrés Messi.

Phương Nam - Page Trên đường Pitch

 

Có thể bạn quan tâm

Van Gaal và Mourinho: Từ sân tập Nou Camp đến giấc mơ Old Trafford

Van Gaal và Mourinho: Từ sân tập Nou Camp đến giấc mơ Old Trafford

Van Gaal và Mourinho: Từ sân tập Nou Camp đến giấc mơ Old Trafford

Thời điểm mùa giải 2015/2016 đi đến hồi kết đi đến hồi kết cũng là lúc chuyện đi hay ở của các cầu thủ và huấn luyện viên lại bắt đầu được quan tâm. Ở Ngoại hạng Anh người ta đã biết chắc chắn rằng năm sau, Manchester City sẽ có Pep Guardiola với những ý tưởng táo bạo luôn sẵn sàng được thử nghiệm. Chelsea sau một mùa giải thất bại sẽ hy vọng có một khởi đầu mới cùng Antonio Conte...

Luca Toni: Những dấu chân trên dặm trường thiên lý

Luca Toni: Những dấu chân trên dặm trường thiên lý

Luca Toni: Những dấu chân trên dặm trường thiên lý

Bóng đá Italia lại có thêm một mùa giải thất bại nữa trên đấu trường châu lục. Các đại diện của nền bóng đá xứ mì ống hoàn toàn vắng bóng tại vòng tứ kết ở cả hai giải đấu là Champions League và Europa League. Vậy là sau những dấu hiệu khả quan ở mùa giải trước, những người yêu bóng đá Ý lại phải tự nhủ với nhau rằng sẽ phải còn lâu, rất lâu nữa người Italia mới lại có thể tìm lại được những ánh hào quang quá khứ...

Cả Serie A chạy 100m, và Lão bà chạy Marathon

Cả Serie A chạy 100m, và Lão bà chạy Marathon

Cả Serie A chạy 100m, và Lão bà chạy Marathon

Ngày 29/10/2015, Juventus hứng chịu trận thua mất mặt trước Sassuolo trên sân khách. 12 điểm sau 10 trận, tức là mỗi trận của họ chỉ bằng một trận hòa. 12 điểm sau 10 trận, Lão bà chật vật ở nửa dưới bảng xếp hạng. Và chỉ với 12 điểm sau 10 trận đầu tiên, họ kém Roma – đội đang dẫn đầu tận 11 điểm. Không một ai tin đội bóng áo sọc đen trắng của thành Turin có thể lại vô địch như họ đã từng làm như bốn mùa trước đó.

Dennis Bergkamp: Đôi chân nghệ sĩ và khối óc kiến trúc sư

Dennis Bergkamp: Đôi chân nghệ sĩ và khối óc kiến trúc sư

Dennis Bergkamp: Đôi chân nghệ sĩ và khối óc kiến trúc sư

Năm 1641, một con thuyền của Hà Lan đang dong buồm trở về quê hương sau chuyến hành trình tới miền Viễn Đông. Nhưng rồi những sơ suất của thuyền trưởng Van der Decken đã khiến ông cùng các thủy thủ bỏ mạng trong một trận bão ở mũi Hảo Vọng. Kể từ đó, vô số truyền thuyết đã được thêu dệt về con tàu ma có tên “Người Hà Lan bay”, và biệt danh này cũng được sử dụng trong rất nhiều lĩnh vực khác, trong đó có bóng đá...

Villarreal: Tàu ngầm nổi lên trong những ngày vàng nắng

Villarreal: Tàu ngầm nổi lên trong những ngày vàng nắng

Villarreal: Tàu ngầm nổi lên trong những ngày vàng nắng

Nếu như ta từng nghe đến đất nước Tây Ban Nha, hẳn sẽ liên tưởng ngay đến những Madrid thủ đô hoa lệ, vùng Catalunya có thành phố Barcelona trữ tình, bãi biển Mallorca thơ mộng, hay La Coruna ở mạn Bắc đầy nắng… Vậy còn cái tên Vila-Real liệu có ấn tượng với ai đó không? Có lẽ, chắc chỉ có lẽ, ít người biết đến cái vùng đất chỉ vỏn vẹn 51000 dân này tọa lạc tại Cộng đồng tự trị Valencia.

Xem thêm
top-arrow
X