Đối với một cú sốc ngay trong ngày khai mạc mùa giải mới, chiến thắng trên sân nhà của Hull City trước Manchester United – đội bóng từng có 20 lần vô địch bóng đá Anh - thực sự là một màn trình diễn đầy sức thuyết phục.
Họ đã vươn lên dẫn trước 2-0 chỉ sau 38 phút và dễ dàng kiểm soát thế trận trong hiệp hai để khép lại một chiến thắng mang tính tuyên ngôn. Đây quả thực là một sự khởi đầu quá ngoạn mục đối với đội bóng vừa giành quyền thăng hạng thông qua loạt trận play-off Championship trước một đối thủ đã kết thúc mùa giải trước ở vị trí thứ 3, đặc biệt là khi Hull City sở hữu một đội hình được đánh giá là “kém giá trị” nhất tại Premier League 2026/27, dựa trên những ước tính của Transfermarkt về giá trị chuyển nhượng tiềm năng của các cầu thủ.
Và mặc dù cụm từ “kiệt tác chiến thuật” ngày nay thường bị lạm dụng quá mức, nhưng bản kế hoạch tác chiến mà HLV Sergej Jakirovic vạch ra - và được các học trò của ông thực thi – thực sự đã diễn ra hoàn hảo đến từng chi tiết.
Hãy bắt đầu từ cấu trúc đội hình. Hull chỉ kiểm soát bóng 29% và vận hành với đội hình 5-4-1 khi không có bóng. Bộ ba trung vệ Semi Ajayi, John Egan và Nobel Mendy mang đến khả năng không chiến và phòng ngự vòng cấm cực kỳ vững chãi, buộc Manchester United phải đẩy bóng dạt ra hai biên. Tại sao lại là hàng thủ 5 người? “Bởi vì Man United thường dâng đội hình lên rất cao với sự tham gia của (hậu vệ trái) Luke Shaw,” HLV Jakirovic phân tích trước các phóng viên trong cuộc họp báo sau trận đấu. “Hơn nữa, họ luôn cố gắng tạo thế áp đảo quân số ở khu trung tuyến. Nhiệm vụ tối thượng của chúng tôi là phải bịt kín những khoảng trống giữa các tuyến,” vị thuyền trưởng giải thích.
Tại sao lại là hàng thủ 5 người? “Bởi vì Man United thường dâng đội hình lên rất cao với sự tham gia của (hậu vệ trái) Luke Shaw,” HLV Jakirovic phân tích trước các phóng viên trong cuộc họp báo sau trận đấu. “Hơn nữa, họ luôn cố gắng tạo thế áp đảo quân số ở khu trung tuyến. Nhiệm vụ tối thượng của chúng tôi là phải bịt kín những khoảng trống giữa các tuyến,” vị thuyền trưởng giải thích.
Mùa trước, Hull chủ yếu chinh chiến với trận pháp 4-2-3-1, khi họ cán đích ở vị trí thứ sáu và kém 11 điểm so với nhóm thăng hạng trực tiếp. Dù vậy, đôi lúc họ vẫn linh hoạt chuyển sang 3-4-3 hoặc 3-5-2 - điển hình là trong chiến thắng trước Middlesbrough ở trận chung kết play-off tổ chức tại Wembley, trận đấu đã đưa CLB này trở lại với sân chơi hạng cao nhất bóng đá Anh sau một thập kỷ vắng bóng.
Trong trận đấu này, họ đã khiến Man United trông khổ sở thấy rõ vì Matheus Cunha bị cô lập và rất khó chạm bóng. Trong vai trò “số 9 ảo” của hệ thống 4-2-3-1 bên phía đội khách, Cunha được kỳ vọng sẽ là sợi dây liên kết các pha lên bóng và đưa cặp tiền đạo cánh vào cuộc chơi. Nhưng những khoảnh khắc hiếm hoi có thể gọi là “nguy hiểm” mà đoàn quân của Michael Carrick tạo ra được trong hiệp một lại là các quả tạt sâu hướng tới hai cầu thủ chạy cánh Patrick Dorgu và Bryan Mbeumo - tuy nhiên với số lượng cầu thủ phòng ngự đông đảo và lợi thế chiều cao, miếng đánh này lại vô tình trúng vào thế mạnh của Hull.
Một chi tiết then chốt, đặc biệt là trong hiệp hai khi Marcus Rashford vào thay Dorgu ở cánh trái, chính là việc hàng thủ 5 người của Hull đã luôn duy trì vị trí tương đối cao. Họ tránh việc lui xuống quá sâu từ quá sớm, nhờ đó Man United chẳng thể “ghim” họ vào thế gồng mình chịu trận bên trong vòng cấm. Những pha bứt tốc băng cắt ra khoảng trống phía sau hàng thủ đối phương của Rashford cũng liên tục không thể chuyển hóa thành cơ hội thực sự, bởi đường chuyền từ đồng đội hoặc các bước chạy của anh luôn bị sai nhịp.
Trong tình huống dưới đây, sau khi Cody Drameh vào sân thay thế Lewie Coyle ở vị trí wing-back phải, Hull vẫn duy trì phòng tuyến “dâng tương đối cao” kể trên và liên tục bẫy việt vị Rashford.
“Chúng tôi biết rõ mình phải làm gì khi chơi với khối phòng ngự lùi sâu (low block), cả đội đã tập tành rất bài bản cho kịch bản này,” đội trưởng Coyle chia sẻ với TNT Sports. “Bạn bắt buộc phải chơi như thế khi đối đầu với các đội bóng lớn,” anh nói thêm, đồng thời không quên ca ngợi Oli McBurnie vì những đóng góp cho khâu phòng ngự - tiền đạo người Scotland đã chủ động liên tục bám sát tiền vệ Andrey Santos để ngăn chặn cầu thủ này nhận các đường chuyền.
Trên phần sân đối thủ, Hull cũng tổ chức pressing rất đồng bộ. Họ áp dụng chiến thuật phòng ngự một kèm một (man-to-man), trong đó bộ đôi tiền vệ trung tâm Regan Slater và Matt Crooks theo sát như hình với bóng các cầu thủ tương ứng bên phía Man United. Sự bế tắc của đội khách lộ rõ khi Youri Tielemans và Santos - cặp tiền vệ trung tâm mới của họ - đều phải rời sân ở phút 67, minh chứng cho việc tuyến giữa của Quỷ Đỏ đã bị Hull bóp nghẹt đến mức nào.
Sự chật vật của Man United trong việc khoan phá những hệ thống phòng ngự ngoan cường thực chất là một căn bệnh đã tồn tại từ trước thời Carrick. Kể từ vòng 22 trở đi của mùa giải trước (trận đấu đầu tiên của Carrick ở Premier League trên cương vị HLV trưởng Man United), họ thắng 12 trận nhưng cũng đánh rơi điểm số 5 lần: Những trận hòa trên sân khách trước Bournemouth, West Ham United, Sunderland, và nhận hai thất bại 1-2 trước Newcastle và Leeds United. Rõ ràng, danh sách đó đều không phải là những đối thủ thuộc nhóm sừng sỏ.
Trận thua trước Hull là một ví dụ đáng đưa vào sách giáo khoa cho việc chuyện gì sẽ xảy ra khi đối thủ phòng ngự quá xuất sắc và Bruno Fernandes không thể tỏa sáng để “cứu rỗi” Man United. Đội bóng này thiếu một phương án chiến thuật B, giải pháp có vẻ chỉ còn là tung Benjamin Sesko từ băng ghế dự bị vào sân và liên tục nhồi bóng bổng cho anh. “Có những rắc rối nhất định khi phải đương đầu với các hệ thống chiến thuật khác nhau và chúng tôi bắt buộc phải tìm ra lời giải cho chúng,” Carrick thừa nhận sau trận đấu.
Nhưng chúng ta vẫn phải ngả mũ khen ngợi Hull. Từ lối chơi kiên nhẫn với đội hình 5-4-1, họ lập tức chuyển sang trạng thái pressing quyết liệt ngay khi bóng được đưa vào khu trung tuyến, thực hiện tới 17 pha tắc bóng và giành chiến thắng trong phần lớn các pha tranh chấp tay đôi cả dưới đất lẫn không chiến.
“Khi cướp được bóng, chúng tôi triển khai tấn công rất trực diện và tốc độ,” Jakirovic phân tích. “Trong những tình huống chuyển trạng thái đó, chúng tôi cố gắng mau chóng đảo hướng tấn công sang cánh đối diện bởi vì khi ấy các wing-back của chúng tôi đang hoàn toàn được tự do. Chúng tôi cũng có đủ quân số dâng lên đánh phá vòng cấm đối thủ.” Miếng đánh này thực chất cũng là một “đặc sản” của Hull ở mùa giải trước.
Một pha bóng diễn ra ở phút 14 đã thể hiện rõ toàn bộ ý tưởng nêu trên: Khi tiền vệ cánh Elliot Stroud đánh bại Noussair Mazraoui trong một pha không chiến, Hull ngay lập tức tận dụng lợi thế áp đảo quân số 5 chọi 4 mà hệ thống wing-back mang lại cho họ - Mazraoui đã lỡ trớn bỏ vị trí, và wingback trái Ryan Giles lao vào khoảng trống đó để nhận đường chuyền từ McBurnie.
Ngay lập tức, hàng loạt bóng áo sọc cam đen ùa lên phía trước, mở ra lợi thế quân số cho Giles và các đồng đội. Anh chọn chuyền bóng cho McBurnie, và cú đánh đầu của tiền đạo này đã buộc thủ môn Senne Lammens phải cố hết sức thực hiện một pha cứu thua xuất thần.
Trong trận đấu này, Giles đã tung ra 8 quả tạt và có 4 pha phá bóng, hoàn thành xuất sắc cả hai nhiệm vụ công và thủ. Ở cánh đối diện, Coyle cũng liên tục dâng cao, đặt khả năng phòng ngự của Shaw vào trạng thái báo động đỏ.
Chính những pha đánh phá liên tục từ hai biên ấy đã thiết lập và duy trì một áp lực nghẹt thở, dẫn tới bàn mở tỷ số của Hull ở phút 17. Tất cả những yếu tố quen thuộc ở đội chủ nhà đều hội tụ trong tình huống này: Slater đá phạt góc cực xoáy vào cột gần, Egan đánh đầu ngược và McBurnie lao vào nhoài người móc bóng hướng về phía cột xa khung thành. McBurnie đã quay đi ăn mừng vì đinh ninh rằng mình vừa ghi bàn, nhưng thực chất Ajayi mới là người lao vào đá bồi chớp nhoáng đưa bóng vào lưới sau pha cản phá của Lammens, chính thức đưa Hull vươn lên dẫn 1-0.
Xét trên nhiều phương diện, HLV Jakirovic đã xây dựng thành công một đội bóng đậm chất Premier League hiện đại: Nguy hiểm trong các tình huống bóng ch.ết, giàu sức mạnh thể chất và lối chơi trực diện, chuyển trạng thái cực sắc bén, mượt mà và rất linh hoạt về mặt chiến thuật.
Họ cũng không thiếu những khoảnh khắc phô diễn kỹ thuật mãn nhãn. Bàn thắng nhân đôi cách biệt của Hull - Slater đá phạt và Mendy đánh đầu tung lưới đối thủ - khởi nguồn từ việc Tielemans bị Mohamed Belloumi “xỏ háng” đầy điệu nghệ ngay rìa vòng cấm, buộc tân binh của United phải phạm lỗi với tiền vệ của đội chủ nhà.
Mùa giải vẫn còn rất dài, và xin nhắc lại rằng cuộc chiến trụ hạng của mùa 2025/26 đã chứng kiến West Ham phải cán đích ở vị trí thứ 18 dù giành được 39 điểm - số điểm cao nhất mà một đội xuống hạng giành được trong vòng 15 năm qua. Hull vẫn còn một chặng đường đầy chông gai ở phía trước, tuy nhiên họ thực sự đã chứng minh được năng lực đáng nể qua màn trình diễn và kết quả này. Về phần mình, Man United của Carrick đã phải nhận một lời cảnh tình rất rõ ràng: Liệu đội chủ sân Old Trafford đã trang bị đủ bản lĩnh và đấu pháp để đánh bại những đội bóng chơi phòng ngự lùi sâu hay chưa?
Theo Liam Tharme, The Athletic