Unai Simon vs Joan Garcia - Người giữ ngai vs kẻ thách thức: Cơn đau đầu dễ chịu của De la Fuente

Tác giả Nam Khánh - Thứ Tư 07/01/2026 20:01(GMT+7)

Trong 1 tuần sắp tới, danh hiệu quốc nội đầu tiên của bóng đá Tây Ban Nha ở mùa giải này sẽ được định đoạt chủ nhân, nhưng Supercopa de España cũng sẽ hướng ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào cuộc chiến xác định ai sẽ là thủ môn số 1 của đội tuyển Tây Ban Nha khi World Cup 2026 khởi tranh sau 5 tháng nữa.

 

Và không đâu, các fan Arsenal ạ: Dù đoàn quân của Mikel Arteta đang thống trị Premier League, đồng thời cũng là một trong những ứng cử viên vô địch hàng đầu ở Champions League một phần nhờ phong độ xuất sắc của David Raya, thì anh cũng không hề nằm trong cuộc tranh luận này.

Những ứng viên thực sự chính là “đương kim số 1” ở vị trí thủ thành của La Roja hiện tại, Unai Simón của Athletic Club, người đang trải qua một mùa giải đầy rẫy những sai sót nhỏ, và Joan García, chàng trai 24 tuổi thuộc biên chế Barcelona, chưa từng khoác áo đội tuyển quốc gia và đang thi đấu như thể một gã “thủ môn robot” mà mọi người được xem trong các video clip thử tài, được lập trình để cản phá những cú sút của các ngôi sao hàng đầu thế giới theo cách khiến khán giả phải ồ lên.

Và vào tối nay, Simón và García sẽ đối đầu trực diện với nhau khi Athletic chạm trán Barcelona ở trận bán kết Siêu Cúp Tây Ban Nha đầu tiên.

Câu chuyện nền của trận chiến trọng đại này như sau: Trong lịch sử bóng đá Tây Ban Nha, thủ môn duy nhất dành được nhiều danh hiệu cấp đội tuyển quốc gia hơn Unai Simón chỉ có Iker Casillas, người gác đền số một trong lần gần nhất Tây Ban Nha vô địch World Cup nam, vào năm 2010. Simón - con trai của một sĩ quan cảnh sát - sở hữu bản lĩnh tâm lý cực lớn. Anh có khả năng giữ bình tĩnh siêu phàm dưới áp lực, luôn biết cách tỏa sáng vào những thời khắc quan trọng; đồng thời đặc biệt lợi hại trong các tình huống 1 đối 1, khi khoảnh cách với tiền đạo đối thủ gần đến mức anh có thể nhìn thấy rõ lòng trắng trong mắt họ.

Simón là một “thợ săn danh hiệu” đã được kiểm chứng, nhưng cũng giống như Casillas - người từng ví mình như “một chú mèo có 9 mạng” - anh không phải kiểu siêu sao hoạt động như một cỗ máy, đều đặn, chuẩn xác và không bao giờ mắc lỗi.

 

Bạn có cần được nhắc lại vài ví dụ không? Chẳng hạn như pha phản lưới nhà khó tin khi anh bỗng dưng mất tập trung, để đường chuyền về của Pedri trôi qua chân mình trong trận đấu với Croatia ở Euro 2020? Hay tình huống anh chuyền bóng thẳng vào chân Rodrygo trong trận hòa 3-3 với Brazil ở Bernabéu vào năm 2024?

Đúng thật là khi theo dõi Simón đủ nhiều, bạn sẽ thấy rằng người đàn ông này thực sự hội tụ đủ các tố chất cần thiết để tạo nên những nhà vô địch, để vun đắp tinh thần của tập thể - anh luôn sẵn sàng tiếp đón mọi khoảnh khắc trọng đại. Nhưng ở thời điểm hiện tại, cũng chính bản thân Simón lại đang vô tình khiến García trở thành một đối thủ thực sự đáng gờm, đáng quan ngại.

Nhà báo chuyên trách lĩnh vực bóng đá Tây Ban Nha của tờ ESPN, Graham Hunter, kể rằng vào cuối tuần trước ông đã có một cuộc trò chuyện với Gaizka Mendieta (một cựu cầu thủ từng 2 lần góp mặt ở chung kết Champions League và cũng là đồng hương xứ Basque với Simón) về thủ môn số một của Athletic. Mendieta đã nhận xét như sau: “Unai gần như lúc nào cũng để lại cho bạn ‘một vết gợn’ trong những khoảnh khắc quan trọng.”

Lời nhận định ấy ám chỉ rằng mỗi khi Simón lao ra để khống chế một quả tạt, ôm lấy một cú dứt điểm tưởng như đơn giản, hay cố bắt dính một pha đánh đầu, thường sẽ có một hai giây anh loạng choạng, hoặc quả bóng bật ra nửa mét trước mặt anh rồi anh mới kịp thu hồi lại nó. Trùng hợp thay, hồi cuối tuần trước đã mang tới cho chúng ta một màn “xem trước” khá sinh động về những gì có thể xảy ra vào thứ Tư này ở Saudi Arabia.

Simón đã bị đánh bại bởi một cú sút phạt mạnh mẽ từ cự ly rất xa, và nói thẳng ra thì anh đã xử lý khá lúng túng trong tình huống này. Pha ghi bàn ấy quả thật rất mãn nhãn, khiến các CĐV Osasuna phải bật dậy gào thét cuồng nhiệt, nhưng đồng thời đây cũng là một bàn thua khác mà “người gác đền” 28 tuổi đã “để lại dấu vết của bản thân tại hiện trường”. Chỉ có điều, không phải là trên quả bóng.

Trái ngược hoàn toàn, “kẻ thách thức trẻ tuổi” García vào thứ Bảy vừa rồi đã gần như được “phong thánh”, khi anh tạo nên một màn trình diễn xứng đáng 100% với danh hiệu cầu thủ hay nhất trận, truyền cảm hứng để Barcelona giành chiến thắng 2-0 trước đối thủ cùng thành phố Espanyol - một đội bóng đang tiến bộ rõ rệt, có lối chơi rắn rỏi, khó chịu và đậm chất sức mạnh cơ bắp.

Tôi hy vọng bạn đã theo dõi trận đấu đó: Khi chàng trai 24 tuổi García bị la ó, huýt sáo từ đầu đến cuối trận, để rồi đáp trả bằng một màn trình diễn hay nhất đời mình. (Tặng thêm bạn vài thông tin thú vị: Chính quyền địa phương đã phải áp dụng những biện pháp an ninh đặc biệt cho ngày trở lại của cầu thủ “thần tượng” một thời ở Espanyol, dựng lưới sau mỗi khung thành nhằm ngăn tình trạng ném vật thể xuống sân. Trên khán đài, hàng chục CĐV đã cầm ảnh những con chuột mặc áo Barcelona để chế nhạo “kẻ phản bội”). Trước khung cảnh và bầu không khí sặc mùi thù địch ấy, García đã đón nhận tất cả với sự điềm tĩnh chẳng khác nào một buổi chiều Chủ Nhật dạo chơi trong công viên, ghé cho vịt ăn.

 

Đương nhiên, nổi bật nhất chính là 3 tình huống cứu thua thần sầu mà chàng trai này đã thực hiện: Một pha giải nguy uyển chuyển như thể một vận động viên thể dục dụng cụ trước cú đánh đầu cận thành của Pere Milla; Pha cản phá bằng các đầu ngón tay trong một tình huống 1 chọi 1, khi mà Roberto Fernández gần như đã lướt qua anh trước khung thành trống; và pha bay người hết cỡ để đẩy cú sút của Carlos Romero đi chệch cột. Chỉ riêng 3 khoảnh khắc ấy thôi cũng đã đáng tiền vé rồi. Nhưng khoảnh khắc cho chúng ta hiểu rõ nhất mình đang chứng kiến một thủ môn như thế nào lại xuất hiện ở phút 20 của trận đấu, và đây có thể sẽ là pha bóng thú vị nhất của bóng đá Tây Ban Nha mùa giải này, thậm chí là của cả châu Âu.  

Nó tàn nhẫn, sáng tạo, đầy mưu mẹo, nguy hiểm, và rất thành công - tất cả những yếu tố ấy đã hội tụ vào trong cùng một khoảnh khắc.

Espanyol tổ chức phản công từ giữa sân và trung phong cao to, mạnh mẽ Roberto Fernández băng xuống đối mặt trực tiếp với khung thành. Cú sút của anh ta đã khiến nhân vật chính của chúng ta phải thực hiện một pha cản phá theo bản năng, nhưng quả bóng đã bật ngược ra và vẫn nằm trong phạm vi nguy hiểm. García nhìn thấy Pere Milla đang ập vào hòng chộp lấy cơ hội này; anh cũng biết rằng dù bản thân đã bật dậy và phản ứng trong tích tắc, nhưng anh sẽ không thể là người chạm được bóng trước. Thế là García đẩy mạnh người đồng đội Gerard Martín, khiến trung vệ này ngã nhào đúng vào nơi Milla chuẩn bị dứt điểm. Kết cục là gì? Martín đã chặn đứng cơ hội ghi bàn gần như mười mươi này của Espanyol, đổi lại là một pha va chạm đau điếng vào lồng ngực. 

 

Thoạt nhìn, chắc hẳn nhiều người sẽ đinh ninh rằng Milla có thể phải nhận thẻ đỏ. Nhưng góc quay thứ hai cho thấy García đã quá cao tay, lạnh lùng đến tàn nhẫn và những lời hỏi han kiểu “ổn không bro?” dành cho người đồng đội bị thương (thân trên của Martín hôm nay hẳn đã loang lổ đủ mọi sắc màu) chỉ là màn kịch che mắt.

HLV trưởng Hansi Flick của Barca đã nói rằng: “Tôi vô cùng biết ơn Joan. Cậu ấy là một trong những thủ môn hay nhất thế giới. Chắc chắn cậu ấy sẽ không bao giờ quên màn trình diễn của mình hôm nay.” Còn Lamine Yamal thì đăng lên mạng xã hội của mình: “Lạy Chúa tôi, một thủ môn đỉnh của chóp!”

Vậy, vấn đề ngăn cách anh với vị trí “người gác đền” số một của ĐTQG Tây Ban Nha nằm ở đâu?

HLV trưởng của La Roja, Luis De La Fuente - người đã đưa La Roja lên vị thế ứng viên của ngôi vương World Cup nhờ chức vô địch Nations League 2023, Euro 2024, á quân Nations League 2025 và Olympic 2021 - lại kiên quyết không mở cánh cửa đội tuyển quốc gia ra cho García. Đừng nói đến suất đá chính; thậm chí trong các đợt triệu tập gần đây, anh còn không được điền tên vào danh sách.

Thật ra thì việc Unai Simón có được vị thế “cứ khỏe mạnh là mặc định được bắt chính” vào năm 2025 không phải là chuyện gì kỳ lạ: Tây Ban Nha đã chiếm lĩnh ngôi đầu bảng E của vòng loại World Cup cùng thành tích không để thủng lưới bàn thua nào trong 5 trận đầu. Nhưng từ thời điểm này trở đi, những cuộc tranh luận chắc chắn sẽ nổ ra. Tờ Diario AS đã viết: “Barcelona đã tìm ra Courtois của riêng họ”, bởi García đã cản phá thành công tới 79% số pha dứt điểm trúng đích mà mình đối mặt ở La Liga mùa giải này. Quan trọng hơn, anh không chỉ xuất sắc mà còn rất ổn định: Từ mùa giải trước García đã là thủ môn có nhiều pha cứu thua nhất tại La Liga (146 lần) và cũng đứng thứ 2 ở Top 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu trong thống kê này.

Trận đấu tiếp theo của Tây Ban Nha, nếu “cuộc nội chiến” giữa các cầu thủ Argentina và liên đoàn của họ được giải quyết ổn thỏa, sẽ là cuộc chạm trán với nhà đương kim vô địch thế giới vào tháng Ba tới: Trận Finalissima. Phải chăng đó sẽ là lúc cánh cửa cơ hội mở ra cho García?

Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, De La Fuente đã được hỏi thẳng: “Dàn thủ môn tham dự World Cup của ông sẽ là Unai, David Raya và Remiro - những người đã giúp đội tuyển giành vé dự giải… đúng chứ?” Câu trả lời của vị HLV 64 tuổi là: “Chúng tôi hiện có 5, 6 thủ môn hay nhất thế giới. Ở thời điểm này, chúng tôi đang tập trung vào Unai, Raya và Remiro, nhưng từ giờ đến tháng 6 thì mọi thứ vẫn còn có thể thay đổi.”

Bất kỳ ai hiểu cách làm việc của De La Fuente cũng đều biết rằng để Unai Simón bị gạch tên, sẽ phải có biến cố gì đó thực sự kinh khủng từ phía thủ môn này xảy ra. Mùa hè năm ngoái, “người gác đền” xứ Basque từng chia sẻ với nhà báo Graham Hunter rằng: “Điều thực sự định hình con người Luis De La Fuente là khả năng xây dựng một tập thể vững mạnh. Tôi tin rằng đối với các ĐTQG, đặc biệt là trong những đợt tập trung dài, khoảng 40 ngày như World Cup, bạn phải tạo ra được một môi trường lành mạnh. Và tôi nghĩ ông ấy rất giỏi trong chuyện này.

“Điểm mạnh lớn nhất của Luis chính là khả năng gắn kết tập thể và tạo ra sự thống nhất, khiến chúng tôi cảm thấy ở đội tuyển cũng giống như đang ở CLB của mình vậy.”

Một bầu không khí vừa có lòng trung thành, vừa có sự quyết đoán đến mức tàn nhẫn. De La Fuente sẽ có mặt ở Saudi Arabia, tiếp tục thu thập thêm “bằng chứng” khi trực tiếp theo dõi hai tài năng xuất chúng ở vị trí thủ thành đối đầu nhau. Nhưng liệu cuối cùng vị HLV trưởng của La Roja sẽ thể hiện mặt nào trong con người của ông: Trung thành với “trò cưng”, hay sự tàn nhẫn để ưu tiên kẻ thể hiện tốt hơn?

Theo Graham Hunter, ESPN

Nhận định Barca vs Bilbao (2h00 ngày 8/1): Liệu có bất ngờ?
Nhận định Barca vs Bilbao nghiêng hẳn về phía đội bóng xứ Catalan, sẽ không bất ngờ nếu thầy trò Hansi Flick giành vé vào chơi trận chung kết Siêu cúp TBN mùa này.
Barca tái hợp Joao Cancelo
Theo đó CLB Barcelona đã đạt thỏa thuận chiêu mộ Joao Cancelo từ Al Hilal theo dạng cho mượn trong kỳ chuyển nhượng tháng 1/2026.
Lịch thi đấu, trực tiếp bóng đá hôm nay 07/01/2026: Barcelona vs Athletic Club
Thông tin ngày giờ, lịch trực tiếp các trận đấu đáng chú ý sẽ có trong lịch thi đấu bóng đá hôm nay ngày 7/1/2026 và rạng sáng mai cùng các kênh phát sóng trực tiếp.

 

 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Trong tâm trí Loris Karius, đêm Kyiv 2018 chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó ở lại trong những giọt nước mắt, trong ánh mắt xin lỗi CĐV Liverpool, trong những ngày anh bị chế giễu, bị nghi ngờ và dần biến mất khỏi bóng đá đỉnh cao. Đó là vết thương đi theo Karius suốt nhiều năm.

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.