Từ Old Trafford đến sông Hàn: Lingard và cuộc tái sinh lặng lẽ

Tác giả Tú Nguyễn - Thứ Năm 25/12/2025 21:52(GMT+7)

Jesse Lingard cho biết tiếng Hàn của anh “khá ổn”, đủ để tự gọi món khi đi ăn tối. Và đó mới chỉ là một trong hàng loạt điều bất ngờ. Cựu tiền vệ Manchester United và tuyển Anh vốn đã xác định sẽ sống hết mình với chuyến phiêu lưu tại K-League cùng FC Seoul.

Jesse Lingard tại cung điện Gyeongbokgung ở Seoul

Giờ đây, khi hai năm ở Hàn Quốc đã khép lại và một chương mới đang chờ đón trong kỳ chuyển nhượng tháng Giêng, ở tuổi 33, Lingard rõ ràng có rất nhiều câu chuyện để kể.

Không chỉ là những điều lớn lao, mà cả những chi tiết nhỏ nhặt, cũng như những khác biệt về văn hóa. Và dĩ nhiên có cả những cú sốc thực sự, như lần anh nhìn một con bạch tuộc còn ngọ nguậy ngay trước mặt trước khi ăn nó. “Đồ ăn ở đây khác hẳn, và tôi đã thử bạch tuộc sống,” Lingard kể. “Nó còn cử động. Lúc đầu tôi hơi sợ, nhưng rồi cũng ổn thôi.”

Lingard đặc biệt thích phản ứng của người dân Seoul khi bắt gặp anh ngoài phố.“Họ luôn kiểu: ‘Ồ!’” (anh vừa nói vừa làm động tác hít sâu, che miệng và mở to mắt). “Họ sốc lắm. Rồi bắt đầu gọi: ‘Lingard, Lingard’, sau đó chạy lại xin chụp ảnh.”

Nhưng không phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ với các CĐV Seoul. Lingard nhớ lại chuỗi 5 trận thua liên tiếp trên sân nhà mùa trước, cùng vài thất bại mùa này mà theo anh là “không đáng có”. “Họ đứng chờ ngoài sân, chặn xe buýt cả tiếng đồng hồ và bắt HLV phải ra nói chuyện,” Lingard kể. “Thật điên rồ. Nhưng đó là vì Seoul là CLB lớn nhất đất nước này. Tôi luôn so sánh đội bóng này với Man United. Bởi áp lực chiến thắng lúc nào cũng hiện hữu.”

Hiện tại, Lingard đã trở về quê nhà Warrington, háo hức đón Giáng sinh bên gia đình và hướng tới thử thách tiếp theo. Anh cho biết mình “cởi mở” với mọi khả năng: “Từ Châu Âu, Saudi Arabia cho đến UAE…,” anh nói.

CLB tiếp theo của Lingard sẽ có trong tay một cầu thủ vẫn sở hữu động lực và nền tảng thể lực đáng nể. Trong 4 trận cuối cùng cho Seoul, với trận cuối là gặp Melbourne City tại AFC Champions League hôm 10/12, anh di chuyển từ 11,4 km đến 12,4 km mỗi trận. Đáng chú ý, anh đã di chuyển 10% quãng đường đó với cường độ rất cao, một thống kê cho thấy đẳng cấp của cầu thủ này.

Seoul cũng đã thay đổi Lingard. “Tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn, có trách nhiệm hơn,” anh nói. Một phần đến từ việc anh được trao băng đội trưởng từ giữa mùa đầu tiên. Lingard đã giúp các cầu thủ trẻ tự tin hơn, dám giao tiếp nhiều hơn trên sân. Phần còn lại đến từ chính quyết định sang Hàn Quốc, từ sự táo bạo của nó cho đến cách anh hoàn toàn làm chủ lựa chọn ấy.

Jesse Lingard tại làng Hanok Bukchon ở Seoul

Cuối mùa 22/23, Lingard rơi vào giai đoạn chạm đáy phong độ tại Nottingham Forest, nơi anh ký hợp đồng một năm sau khi rời Man United. Anh gần như không được ra sân trong nửa sau mùa giải, chủ yếu là bởi vấn đề thể lực, để rồi không tìm được bến đỗ ưng ý trong kỳ chuyển nhượng mùa hè. 

Trên thực tế, Lingard đã nghỉ thi đấu 6 tháng và chủ yếu duy trì thể trạng bằng việc tập luyện cùng HLV cá nhân. Đó cũng là quãng thời gian đau buồn khi bà anh qua đời vào tháng 11/2023. “Thật khó khăn, vì tôi cực kỳ gắn bó với bà,” Lingard chia sẻ. “Hồi nhỏ tôi luôn ở nhà bà. Nhưng tôi nghĩ đó như một thông điệp của Chúa: ‘Hãy ở bên gia đình và chờ đến tháng Giêng.’ Đó là lúc Seoul liên hệ với tôi.”  

Lingard ký hợp đồng hai năm vào ngày 8/2/2024. Chưa từng có một ngôi sao nước ngoài nào danh tiếng như vậy cập bến bóng đá Hàn Quốc. Trước anh, chỉ có 6 cầu thủ người Anh từng thi đấu tại đây, gồm Dalian Atkinson, Jamie Cureton, Andy Cooke, Chris Marsden, Richard Offiong và Jordon Mutch.

“Ban đầu tôi rất sốc vì chẳng biết gì về Seoul,” Lingard nói. “Nhưng nghĩ lại, tôi thấy đây là cơ hội để làm mới bản thân, để rời xa sự ồn ào ở Manchester. Ở đó có quá nhiều thứ gây xao nhãng, khiến bạn dễ bị cuốn vào các cuộc vui. Tôi chỉ muốn rời khỏi đó và tập trung hoàn toàn vào bóng đá.”

Lingard đã có một khởi đầu không mấy suôn sẻ tại xứ sở kim chi. Anh vào sân từ ghế dự bị ở 3 trận đầu, rồi phải phẫu thuật sụn chêm đầu gối và nghỉ thi đấu hai tháng. Dẫu vậy, ngày ra mắt trước Gwangju tại sân Seoul World Cup vẫn thu hút tới 51.670 khán giả, trong khi sức chứa của sân là 66.704 chỗ. Trung bình, FC Seoul đón khoảng 25.000 khán giả mỗi trận K-League trong thời gian Lingard khoác áo. 

Jesse Lingard trong trận ra mắt FC Seoul tại K-League gặp Gwangju năm 2024.

Từng có những lo lắng về việc Lingard sẽ thích nghi ra sao. Nhất là khi quá khứ của anh gắn liền với trầm cảm và cảm giác cô đơn, những vấn đề từng ảnh hưởng nặng nề đến anh trong năm 2019 và những tháng đầu 2020. Liệu một quyết định đi xa khỏi quê nhà đến vậy có thực sự khôn ngoan? Nhưng tất cả giờ đã thuộc về quá khứ. Khi lấy lại thể trạng tốt nhất, Lingard bắt đầu để lại dấu ấn.

Lingard sống trong một căn penthouse nhìn ra sông Hàn; một căn khác trong cùng tòa nhà thuộc về đội trưởng ĐT Hàn Quốc Son Heung-min. “Tôi không gặp Son nhiều ở khu nhà vì cậu ấy thường xuyên đi thi đấu (với Tottenham và sau đó là Los Angeles FC), nhưng Son có vài lần ghé sân tập nên tôi đã gặp cậu ấy ở đó,” Lingard kể. “Bạn thân nhất của tôi tên là Sunny, cậu ấy sang sống cùng tôi. Trong suốt năm đầu tiên, Sunny đi đi về về liên tục.” 

Jesse Lingard thư giãn tại căn hộ của mình ở Seoul 

Lingard khép lại mùa giải 2024 với 6 bàn thắng và 3 kiến tạo sau 26 trận, góp công giúp FC Seoul đứng thứ tư trong giải đấu 12 đội và giành vé dự AFC Champions League. Mùa này, anh ghi 10 bàn, có 4 kiến tạo sau 34 trận tại K-League khi FC Seoul cán đích ở vị trí thứ sáu. Tại đấu trường châu lục, Lingard có thêm 3 bàn và 3 kiến tạo sau 6 trận. FC Seoul, một gã khổng lồ đang ngủ quên trên hành trình tìm lại vị thế hiện xếp thứ năm tại bảng đấu khu vực phía Đông gồm 12 đội. Tám đội dẫn đầu sẽ vào vòng 1/8.   

Lingard từng khá sốc với cơ sở vật chất của Seoul, dù anh chưa bao giờ than phiền. Trung tâm huấn luyện không có căng-tin, cầu thủ phải tự đi ăn trưa. Phòng thay đồ không có ghế ngồi, còn việc thiếu hệ thống sưởi dưới mặt sân ở cả sân tập lẫn sân thi đấu là một vấn đề lớn.  

“Nếu trời có tuyết hoặc đóng băng thì không thể tập ngoài sân,” Lingard nói. “Chỉ có thể vào phòng gym hoặc chạy trên sân cỏ nhân tạo. Cuối mùa, vì quá lạnh nên chúng tôi phải tập như vậy vài tuần liền. Năm ngoái còn có một trận đấu mà trời rét buốt, cả nửa bên trái sân cứng như băng. Chúng tôi buộc phải chơi bóng chủ yếu bên cánh phải.”

Chính con người mới là thứ khiến Lingard gắn bó. Đó là phiên dịch viên Ki Ji-yong (hay còn gọi là Daniel), người đưa anh đến sân tập mỗi ngày. “Một người tuyệt vời, chúng tôi hợp nhau ngay từ đầu,” Lingard nói. Ngoài ra còn có cả những người bạn anh đã kết giao trong phòng thay đồ.

“Phần lớn các cầu thủ nói tiếng Anh khá tốt,” anh kể. “HLV Kim Gi-dong trao đổi với tôi qua phiên dịch, dù sang năm thứ hai ông ấy đã biết thêm vài từ tiếng Anh. Nhưng tiếng Hàn của tôi cũng ổn lắm. Tôi học từ một cầu thủ trẻ tên Ham Sun-woo.

“Khi tôi hội quân cho đợt tiền mùa giải đầu tiên, cậu ấy hay sang phòng tôi. Cậu ấy không nói được tiếng Anh, nhưng vẫn ở đó thử mũ và xem đồng hồ của tôi. Cậu ấy có sở hữu năng lượng rất tích cực, giúp chúng tôi dễ dàng ‘bắt sóng’ của nhau.

“Ban đầu, chúng tôi nói chuyện qua phiên dịch. Dần dần, cậu ấy học những từ tôi hay nói, còn tôi học lại những từ tiếng Hàn của cậu ấy. Tôi học ngôn ngữ thông qua chính cậu ấy. Và cậu ấy học tiếng Anh từ tôi. Cuối cùng, chúng tôi có thể tự đi ăn với nhau vì đã giao tiếp được.

“Tôi có rất nhiều kỷ niệm khi đi ăn ngoài. Có lần lúc mới sang, tôi đi ăn cùng vài cầu thủ trẻ. Văn hóa của họ là phải chờ người lớn tuổi nhất trong bàn ăn xong rồi mới được ăn. Đồ ăn của tôi chưa ra, đồ của họ đã có mà họ vẫn ngồi yên, không buồn đụng đũa. Tôi bảo: ‘Cứ ăn đi, phần của tôi sắp ra rồi.’ Nhưng họ nói: ‘Không được.’ Thậm chí nếu đồ ăn của tôi đã ở trên bàn mà tôi không ăn thì họ cũng không dám ăn phần của họ. Điều đó thực sự khiến tôi sốc.”

Cuối cùng, mọi thứ khép lại đầy cảm xúc. Hợp đồng của Lingard có điều khoản gia hạn thêm một năm, nhưng anh quyết định không kích hoạt. Vài ngày trước trận gặp Melbourne City, Seoul thông báo đó sẽ là trận cuối của anh. Lingard ghi bàn trong trận hòa 1-1, ăn mừng bằng màn moonwalk quen thuộc, rồi không kìm được nước mắt khi trên màn hình lớn chiếu đoạn video tri ân “Người đội trưởng được yêu mến của chúng ta”. Video kết thúc với thông điệp: Seoul sẽ mãi là mái nhà của anh, và cái tên Lingard sẽ luôn được CLB ghi nhớ. 

Jesse Lingard gửi lời cảm ơn đến người hâm mộ trong trận đấu cuối cùng của anh cho FC Seoul

“Tôi đã khóc khi rời Man United,” Lingard nói. “Và trong hai năm qua, tôi tạo được một mối gắn kết vô cùng mạnh mẽ với cầu thủ và người hâm mộ ở đây, nên việc chia tay chắc chắn sẽ rất cảm xúc. Tôi nghĩ mình đã để lại một di sản đáng tự hào.” 

Theo The Guardian

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Ngoài 670 triệu Bảng, Liverpool đã mất gì trong giai đoạn Richard Hughes làm giám đốc thể thao?

Đúng 10 năm trước vào tuần này, Sadio Mane ghi bàn trong trận ra mắt sân nhà cho Liverpool, góp công vào chiến thắng 4-1 trước nhà đương kim vô địch Premier League Leicester City. Đó mới chỉ là bàn thắng thứ hai trong tổng số 120 pha lập công của anh cho Liverpool, nơi Mane sau này giành gần như mọi danh hiệu lớn trong 269 lần ra sân và rời đi như một huyền thoại trong một thương vụ suýt giúp CLB thu lại toàn bộ số tiền từng bỏ ra để mua anh.

Mainoo vươn mình giữa một Man Utd chưa ổn định

Manchester United vẫn chưa thể tìm thấy nhịp điệu ổn định cần thiết trong giai đoạn đầu của mùa giải mới. Dẫu vậy, những tín hiệu tích cực cũng đã xuất hiện, và Kobbie Mainoo đang nổi lên như một điểm sáng đáng chú ý. Tiền vệ sinh năm 2005 từng bước khẳng định vai trò ngày càng quan trọng trong hành trình của “Quỷ đỏ”.

Edin Dzeko ở tuổi 40: Hồi kết của tôi đang đến, nhưng chưa phải bây giờ

Edin Džeko từng không nghĩ mình sẽ còn chơi bóng khi bước sang tuổi 40. Nhưng mùa hè 2026, tiền đạo người Bosnia không những vẫn thi đấu mà còn trải qua một trong những chương đặc biệt nhất sự nghiệp: cùng Bosnia & Herzegovina trở lại World Cup, lần đầu vượt qua vòng bảng, rồi tiếp tục gắn bó với Schalke 04 để trở lại Bundesliga sau hơn 15 năm.

Enzo Fernandez có thật sự "trẻ trâu: như nhiều người nghĩ?

Những người chỉ trích anh mô tả Fernandez như một cầu thủ có “tâm hồn của một thằng trẻ trâu”, đại diện cho những mặt xấu xí nhất của đội tuyển Argentina và là một người rất khó để yêu mến, bất chấp tài năng không thể phủ nhận.

Mike Dean không nên giả "điên" để làm tổn hại danh tiếng giới cầm còi

Nhiều người từ lâu đã có một hình dung khá rõ về Mike Dean: một trọng tài thích gây chú ý, có phần ngạo nghễ và đôi khi khiến người ta cảm giác ông muốn mình trở thành nhân vật chính của trận đấu. Nhưng điều khiến tôi khó chịu lần này không phải cá tính của ông, mà là việc ông kể những câu chuyện có thể khiến người nghe hiểu sai về cách các trọng tài Premier League từng làm việc.

Xếp hạng toàn bộ 155 thương vụ Premier league hè 2026: Từ tệ nhất đến tốt nhất

Premier League lại trải qua một mùa hè điên rồ khi 20 CLB chi khoảng 3,46 tỷ bảng để mang về 155 cầu thủ. The Athletic xếp hạng các thương vụ không chỉ dựa trên chất lượng cầu thủ, mà còn tính đến giá trị so với số tiền bỏ ra, tầm quan trọng với CLB mới và mức độ giải quyết nhu cầu cấp thiết của đội hình.

Jose Antonio Reyes: Nhớ về người hùng của Real Madrid thuở nào

Những ngày này đáng lẽ là dịp để người hâm mộ gửi những lời chúc mừng sinh nhật tới anh, người ta lại chỉ có thể hồi tưởng lại quá khứ và nhớ về một cầu thủ đã mãi mãi rời xa thế giới này. Jose Antonio Reyes đã qua đời, nhưng có những ký ức không bao giờ chết. Và trong rất nhiều chương đáng nhớ của sự nghiệp, có lẽ mảnh ký ức đặc biệt nhất lại chính là một năm ngắn ngủi khoác áo Real Madrid.

Chúng ta đều ích kỷ khi chỉ muốn Messi cứ chơi bóng mãi

Chúng ta đều biết thời gian không chừa một ai. Một cầu thủ rồi sẽ chậm chạp đi, cơ thể rồi sẽ mỏi mòn, những chấn thương sẽ tích tụ, những bước chạy rồi không thể thanh thoát như ngày trước. Nhưng mỗi khi Messi bước ra sân, mọi lý lẽ ấy dường như lại bị gạt sang một bên.