Tư chất thủ lĩnh: Điều Messi còn thiếu

Tác giả KDNX - Chủ Nhật 16/06/2019 09:42(GMT+7)

Trận đấu giữa Colombia và Argentina vừa kết thúc. Đã có hàng loạt những lời bình luận cũng như chỉ trích nhắm vào màn trình diễn của Argentina ở trận này, đặc biệt là nhằm vào đội trưởng của họ, Lionel Messi.

Trận đấu giữa Colombia và Argentina vừa kết thúc. Đã có hàng loạt những lời bình luận cũng như chỉ trích nhắm vào màn trình diễn của Argentina ở trận này, đặc biệt là nhằm vào đội trưởng của họ, Lionel Messi.

 

Thật không khó hiểu khi nhìn vào màn trình diễn của đội tuyển xứ Tango, họ thi đấu một cách bạc nhược, thiếu sức sống đến mức khó tin. Điều đó thấy rõ nhất ở bàn thua thứ hai của Argentina. Một pha xử lý lóng ngóng của hàng thủ giúp Jefferson Lerma thoát xuống một cách nhanh chóng để rồi chỉ còn phải làm nhiệm vụ cuối cùng là tạt bóng vào trong cho người đồng đội Duvan Zapata ghi bàn.

Một pha xử lý cực đơn giản nhưng cũng cực kỳ lạnh lùng, nó vừa cho thấy được thể lực dồi dào của các cầu thủ Colombia, vừa cho thấy được sự bạc nhược và mệt mỏi tới cùng cực của các cầu thủ Argentina trên sân. Đồng thời, cũng cho thấy được nhãn quan chiến thuật cực kỳ xuất sắc của Carlos Queiroz khi tung Jefferson Lerma vào sân.

Colombia đã thắng thuyết phục Argentina

Dẫu biết đã qua rồi cái thời của Walter Samuel, của Esteban Cambiasso, Javier Zanetti án ngữ trước khung thành Argentina. Nhưng những gì hàng thủ Argentina đã thể hiện trong trận đấu sáng hôm nay (theo giờ VN)  thực sự là một thảm họa.

Họ để Colombia lấn lướt ngay từ những phút đầu trận, họ để cho các tiền đạo Colombia qua người quá dễ dàng. Có cảm giác Argentina là một đội bóng khách mời xa lạ tới từ vùng...CONCACAF chứ không phải là một ông lớn của bóng đá Nam Mỹ. Nó khác hẳn với hình ảnh của Argentina 4 năm trước, một Argentina quả cảm tới trận đấu cuối cùng và chỉ chịu thua Chile trên chấm phạt đền.

Đến lúc này, nhiều NHM trung lập và giới chuyên gia bắt đầu đặt ra câu hỏi về Messi: anh ở đâu trong thất bại của đội nhà ? Messi gần như tàng hình ở trận đấu này. Ngoài những khoảnh khắc bị đối thủ kiềm tỏa, khi có được bóng, thì những đường bóng từ chân anh cũng không còn chính xác.

 

 Messi vẫn vậy, vẫn là một Messi thi đấu bùng nổ trong màu áo Blaugrana, nhưng khi về đội tuyển quốc gia, anh lại quay về đúng hình ảnh thường thấy khi thi đấu trong màu áo Albiceleste: có gì đó tâm lý, thiếu sức sống và gần như lạc lõng trước các đồng đội - những người vốn chơi không hề thuyết phục.

Nếu như 5 năm trước trên đất Brazil, NHM Messi và Argentina có thể dựa vào Higuain để biện minh cho đội trưởng của mình, thì 5 năm sau, họ không thể làm được điều đó khi Higuain đã không còn trên sân nữa.

Thay vào đó là một dàn tiền đạo có thể nói là có chất lượng ở các giải đấu đỉnh cao của Châu Âu như Paulo Dybala, Lautaro Martinez, và đặc biệt là Sergio Aguerro, ông vua của NHA thời điểm hiện tại. Rõ ràng, hàng tiền đạo Argentina không hề tồi, nếu không muốn nói là rất tốt, họ chỉ thiếu một thủ lĩnh thực sự nơi hàng công mà thôi.

Tuy vậy, cũng không thể dồn hết trách nhiệm lên người Messi khi anh không thể gánh vác được cả hai trọng trách ở cả hàng thủ và hàng công. Rõ ràng, Argentina nên trách cứ hàng phòng thủ của đội nhà khi đã quá nhiều lần để các cầu thủ Colombia thoải mái bứt tốc vào vòng cấm địa của đội nhà. Nếu như các cầu thủ Colombia nắn nót và xử lý khéo léo hơn nữa, tỷ số có lẽ đã không dừng lại ở con số 2-0.

 

Để thua trận đấu này không phải là một điều gì đó qua to tát với Messi và các đồng đội. Họ vẫn còn hai trận trước mắt gặp các vị khách mời Qatar và Paraguay. Nhưng nếu cứ thi đấu như thế này, Messi và các đồng đội có nguy cơ rất cao phải về nước sớm khi Qatar rõ ràng không đến đây để chơi đùa, còn Paraguay lại là một đối thủ cực kỳ khó chịu với các ông lớn khi từng vào đến trận chung kết Copa America 2011 mà không...thắng một trận nào.

KDNX 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Khoảnh khắc đánh dấu vị thế của Lamine Yamal

Một ngày trước trận gặp Feyenoord, Lamine Yamal được hỏi về cuộc đua Quả bóng vàng. Câu trả lời của anh là: "Tôi không nghĩ mình cần phải vận động. Tôi tự hào về những gì mình đã làm và sẽ không cầu xin điều gì."

Phiên bản đáng sợ của Lamine Yamal là đây!

Barcelona tiếp tục thể hiện sức mạnh khủng khiếp, còn Lamine Yamal vẫn nổi bật theo cách rất riêng. Càng thi đấu, ngôi sao người Tây Ban Nha càng cho thấy sự trưởng thành trong mỗi pha xử lý, nhưng vẫn giữ được nét phóng khoáng, ngẫu hứng và tinh quái vốn làm nên sức hút đối với giới mộ điệu.

Barcola đã nghĩ về Liverpool ngay từ khi còn bé

Tiền đạo tuyển Pháp mất khá nhiều thời gian để trưởng thành, nhưng sự táo bạo trong tấn công cùng khả năng khai thác khoảng trống có thể giúp anh nhanh chóng chiếm được cảm tình của CĐV Liverpool.

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Khi còn trẻ, có lẽ ai cũng từng mơ về một khoảnh khắc để đời. Đó có thể là một lần đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, một lần chạm tay vào đỉnh cao danh vọng, hay đơn giản là được người khác nhắc đến bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Trong bóng đá, giấc mơ ấy càng mãnh liệt hơn. Một cầu thủ có thể dành cả tuổi thơ để tập luyện chỉ với mong muốn một ngày được bước ra sân, ghi bàn, giành danh hiệu và trở thành cái tên được hàng triệu người biết đến.

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Đó là một ngày cuối hạ, giữa vùng quê Bavaria mờ ảo sương mờ. Tại một CLB thể thao cách Munich nửa giờ lái xe, bên cạnh những ngôi nhà đá nhạt màu được ánh nắng phủ vàng và vài chú hươu lặng lẽ gặm cỏ, Harry Kane đang cùng các phóng viên của The Athletic nhìn lại một mùa giải quá đỗi xuất thần mà cá nhân anh vừa tạo nên.