Tư chất thủ lĩnh: Điều Messi còn thiếu

Tác giả KDNX - Chủ Nhật 16/06/2019 09:42(GMT+7)

Trận đấu giữa Colombia và Argentina vừa kết thúc. Đã có hàng loạt những lời bình luận cũng như chỉ trích nhắm vào màn trình diễn của Argentina ở trận này, đặc biệt là nhằm vào đội trưởng của họ, Lionel Messi.

Trận đấu giữa Colombia và Argentina vừa kết thúc. Đã có hàng loạt những lời bình luận cũng như chỉ trích nhắm vào màn trình diễn của Argentina ở trận này, đặc biệt là nhằm vào đội trưởng của họ, Lionel Messi.

 

Thật không khó hiểu khi nhìn vào màn trình diễn của đội tuyển xứ Tango, họ thi đấu một cách bạc nhược, thiếu sức sống đến mức khó tin. Điều đó thấy rõ nhất ở bàn thua thứ hai của Argentina. Một pha xử lý lóng ngóng của hàng thủ giúp Jefferson Lerma thoát xuống một cách nhanh chóng để rồi chỉ còn phải làm nhiệm vụ cuối cùng là tạt bóng vào trong cho người đồng đội Duvan Zapata ghi bàn.

Một pha xử lý cực đơn giản nhưng cũng cực kỳ lạnh lùng, nó vừa cho thấy được thể lực dồi dào của các cầu thủ Colombia, vừa cho thấy được sự bạc nhược và mệt mỏi tới cùng cực của các cầu thủ Argentina trên sân. Đồng thời, cũng cho thấy được nhãn quan chiến thuật cực kỳ xuất sắc của Carlos Queiroz khi tung Jefferson Lerma vào sân.

Colombia đã thắng thuyết phục Argentina

Dẫu biết đã qua rồi cái thời của Walter Samuel, của Esteban Cambiasso, Javier Zanetti án ngữ trước khung thành Argentina. Nhưng những gì hàng thủ Argentina đã thể hiện trong trận đấu sáng hôm nay (theo giờ VN)  thực sự là một thảm họa.

Họ để Colombia lấn lướt ngay từ những phút đầu trận, họ để cho các tiền đạo Colombia qua người quá dễ dàng. Có cảm giác Argentina là một đội bóng khách mời xa lạ tới từ vùng...CONCACAF chứ không phải là một ông lớn của bóng đá Nam Mỹ. Nó khác hẳn với hình ảnh của Argentina 4 năm trước, một Argentina quả cảm tới trận đấu cuối cùng và chỉ chịu thua Chile trên chấm phạt đền.

Đến lúc này, nhiều NHM trung lập và giới chuyên gia bắt đầu đặt ra câu hỏi về Messi: anh ở đâu trong thất bại của đội nhà ? Messi gần như tàng hình ở trận đấu này. Ngoài những khoảnh khắc bị đối thủ kiềm tỏa, khi có được bóng, thì những đường bóng từ chân anh cũng không còn chính xác.

 

 Messi vẫn vậy, vẫn là một Messi thi đấu bùng nổ trong màu áo Blaugrana, nhưng khi về đội tuyển quốc gia, anh lại quay về đúng hình ảnh thường thấy khi thi đấu trong màu áo Albiceleste: có gì đó tâm lý, thiếu sức sống và gần như lạc lõng trước các đồng đội - những người vốn chơi không hề thuyết phục.

Nếu như 5 năm trước trên đất Brazil, NHM Messi và Argentina có thể dựa vào Higuain để biện minh cho đội trưởng của mình, thì 5 năm sau, họ không thể làm được điều đó khi Higuain đã không còn trên sân nữa.

Thay vào đó là một dàn tiền đạo có thể nói là có chất lượng ở các giải đấu đỉnh cao của Châu Âu như Paulo Dybala, Lautaro Martinez, và đặc biệt là Sergio Aguerro, ông vua của NHA thời điểm hiện tại. Rõ ràng, hàng tiền đạo Argentina không hề tồi, nếu không muốn nói là rất tốt, họ chỉ thiếu một thủ lĩnh thực sự nơi hàng công mà thôi.

Tuy vậy, cũng không thể dồn hết trách nhiệm lên người Messi khi anh không thể gánh vác được cả hai trọng trách ở cả hàng thủ và hàng công. Rõ ràng, Argentina nên trách cứ hàng phòng thủ của đội nhà khi đã quá nhiều lần để các cầu thủ Colombia thoải mái bứt tốc vào vòng cấm địa của đội nhà. Nếu như các cầu thủ Colombia nắn nót và xử lý khéo léo hơn nữa, tỷ số có lẽ đã không dừng lại ở con số 2-0.

 

Để thua trận đấu này không phải là một điều gì đó qua to tát với Messi và các đồng đội. Họ vẫn còn hai trận trước mắt gặp các vị khách mời Qatar và Paraguay. Nhưng nếu cứ thi đấu như thế này, Messi và các đồng đội có nguy cơ rất cao phải về nước sớm khi Qatar rõ ràng không đến đây để chơi đùa, còn Paraguay lại là một đối thủ cực kỳ khó chịu với các ông lớn khi từng vào đến trận chung kết Copa America 2011 mà không...thắng một trận nào.

KDNX 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

James Milner: Tránh xa hào quang để thành huyền thoại

James Milner - cầu thủ lớn tuổi nhất Ngoại Hạng Anh 2025/26 đã tuyên bố treo giày ở tuổi 40, khép lại 24 năm thi đấu ở hạng đấu cao nhất nước Anh, với 658 trận đấu. Cầu thủ của Brighton, Liverpool, Man City, Newcastle, Aston Villa và Leeds đã trở thành một trong những biểu tượng của giải đấu, không phải nhờ sự khéo léo hay những khoảnh khắc thiên tài, mà nhờ vào sự bền bỉ về cả thể chất lẫn tinh thần.

Khvicha Kvaratskhelia: Từ cậu bé ngồi chờ táo lớn đến chức vô địch Champions League thứ hai liên tiếp

Khi còn nhỏ, Khvicha Kvaratskhelia thường ngồi chờ những quả táo lớn lên. Những mùa hè của cậu diễn ra ở Tsalenjikha, quê hương của gia đình nằm dưới chân dãy Caucasus hùng vĩ của Georgia. Giữa ngôi nhà và dòng sông là một khoảng cỏ xanh rộng lớn, được khép lại ở một đầu bằng cánh cổng sắt lớn. Đó là sân bóng hoàn hảo, ngoại trừ một chi tiết.

Bài toán hàng công Arsenal cho trận chung kết Champions league: Viktor Gyokeres hay Kai Havertz sẽ đá chính

Mùa giải tuyệt vời với Arsenal vẫn chưa kết thúc. Họ chỉ còn cách chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử 1 trận đấu nữa. Pháo thủ thành London sẽ tiến đến Budapest với mục tiêu không gì khác ngoài đánh bại Paris Saint-Germain. Nhưng trước khi hiện thực hóa tham vọng đó, HLV Mikel Arteta sẽ phải giải quyết bài toán cực kỳ quan trọng, rằng ai là người sẽ lĩnh xướng hàng công trong trận cầu sinh tử tới đây? Viktor Gyokeres hay Kai Havertz?

Bình minh của Mikel Arteta và ánh hoàng hôn dành cho Pep Guardiola

Cuộc sống là một vòng tuần hoàn. Nó là sự khởi đầu của một sớm bình minh và khép lại bằng ánh hoàng hôn đỏ rực. Con người ta khát khao sống chứ không đơn giản chỉ là tồn tại. Giống như Robert Louis Stevenson từng nói rằng: "Đừng đánh giá mỗi ngày bằng thành quả gặt hái được, mà bằng những hạt giống được gieo". 

Pep Guardiola đã tạo nên 3 cỗ máy vĩ đại ở Man City, nhưng tiếc thay ông đã thất bại ở "công trình" thứ tư

Khi Pep Guardiola đặt chân đến Manchester vào năm 2016, chẳng mấy ai tin ông sẽ ở lại đây cho đến tận năm 2026. Một triều đại kéo dài tận một thập kỷ dường như là điều không tưởng đối với một vị chiến lược gia từng có thời chỉ ký hợp đồng gia hạn từng năm một tại Barcelona - và thậm chí đã có lúc tỏ ra hối hận vì ở lại đến năm thứ tư - rồi sau đó rời Bayern chỉ sau ba mùa giải gắn bó.