Từ cậu bé bị Celtic ruồng bỏ tới Chung kết C1: Trái ngọt của Andrew Robertson

Tác giả CG - Thứ Ba 29/05/2018 14:38(GMT+7)

“Hãy theo đuổi sự ưu tú và thành tựu sẽ theo đuổi bạn”, câu nói của nhân vật Rancho trong bộ phim “3 idiots” (3 chàng ngốc) kinh điển của điện ảnh Ấn Độ có lẽ rất phù hợp để nói về Andrew Robertson - hậu vệ trái đang khoác áo Liverpool.
Từ cậu bé bị Celtic ruồng bỏ tới Chung kết C1: Trái ngọt của Andrew Robertson
Cầu thủ người Scotland đã đi một chặng đường không dài nhưng đáng nhớ và đủ để có thể tự hào về chính mình. Từ Glasgow - nơi mà đội trẻ Celtic loại bỏ anh - đến Kiev - địa điểm diễn ra trận chung kết UEFA Champions League - là cả một hành trình của sự nỗ lực và không ngừng tin tưởng vào bản thân.
 
Có lẽ nên bắt đầu câu chuyện vào tháng 8 năm 2012. Khi đó trên Twitter của mình, chàng trai 18 tuổi Andrew Robertson đăng một dòng Tweet: “Cuộc sống ở độ tuổi này đúng là bỏ đi nếu không có tiền”, kèm theo đó là hashtag #needajob. Khi ấy, Robertson đang thi đấu cho đội bóng nghiệp dư Queen’s Park thuộc hạng đấu thấp nhất trong hệ thống các giải đấu của Scotland. 3 năm trước đó, cậu bé từng bị ông lớn nổi tiếng nhất đất nước là Celtic loại khỏi đội trẻ vì thể hình quá nhỏ con.
 
Sinh ra tại Glasgow, từ nhỏ Robertson đã yêu thích Celtic và thần tượng chính là tiền đạo trứ danh Henrik Larsson - người có 7 năm tung hoành tại sân Celtic Park. Anh tiếp tục giữ niềm đam mê bóng đá song song với việc học khi gia nhập đội bóng trường cấp ba St Ninian’s và giữ băng đội trưởng. Với ông Joe Fuchs - giáo viên thể dục tại trường và người thầy dạy bóng đá của Robertson - thì đây là cậu học trò rất tự tin và hoà đồng..
“Tính cách của cậu ấy rất dễ “lây lan”. Đi xe buýt đến trường hay sân bóng, cậu ấy luôn là một cây hài. Đó là người hay cười, dễ thương và chúng tôi rất yêu quý cậu ấy”, ông Fuchs chia sẻ với Bleacher Reports.
 
Robertson
Tuy nhiên, việc được gia nhập đội trẻ Celtic hoá ra không phải là khởi đầu cho chuỗi ngày êm đẹp. Như đã nói, vì thể hình quá nhỏ con mà anh đã bị loại khỏi đội ở lứa tuổi U15. Đúng là không phải cái gì ta yêu, ta quý cũng thuộc về ta. Bị đội bóng áo màu áo xanh-trắng ruồng bỏ, Robertson gia nhập Queen’s Park - một câu lạc bộ nghiệp dư. Với lộ trình của một cầu thủ trẻ, rõ ràng đây là bước lùi.
 
“Nếu bạn phải rời khỏi Celtic, đội bóng mà bạn cổ vũ, và đến Queen’s Park thì ai cũng sẽ nghĩ đó là thảm hoạ. Tôi không nghĩ mình đã khóc nhưng quả thực là rất thất vọng. Với một cậu bé thì như thế rõ ràng là giấc mơ đã bị đánh cắp. Nhưng những người yêu quý tôi vẫn ở quanh tôi và đó có lẽ là điều tuyệt vời nhất”, cầu thủ 24 tuổi trải lòng trong cuộc phỏng vấn mới đây với The Guardian.
 
Klopp đã đúng khi đặt niềm tin vào Robertson
Chơi cho một đội bóng nghiệp dư thì chắc chắn bạn không được chỉ nghĩ đến bóng đá mà cùng với đó là cuộc sống thường nhật, cuộc sống mưu sinh. Anh đã trải qua một số công việc khác ngoài bóng đá hoặc không liên quan gì đến chuyện được thi đấu như làm việc ở hãng bán lẻ Mark & Spencer, làm việc full-time ở sân Hampden Park của Queen’s Park với nhiệm vụ nghe điện thoại đặt lịch thi đấu và sự kiện. Cũng chính tại đây, anh đã từng sắp xếp và dẫn trung vệ Vincent Kompany - người mà 5 năm sau Robertson sẽ đánh bại - đến vị trí ngồi của mình khi Scotland đối đầu đội tuyển Bỉ. Cùng với đó, làm một giáo viên thể dục cũng là điều mà anh đã tính đến.
 
Tuy nhiên trên tất cả, trở thành cầu thủ chuyên nghiệp vẫn luôn là ước mơ cháy bỏng của chàng trai ấy. Anh từng phải thuyết phục cha mình cho thêm một năm nữa để theo đuổi mục tiêu đó, anh chấp nhận làm việc từ 9 giờ sáng tới 5 giờ chiều và sau đó tập luyện vào 6 giờ tối để kéo gần giấc mơ về phía mình.
 
Tháng 6 năm 2013, sau một năm ở Queen’s Park, Andrew Robertson đã được toại nguyện khi Dundee United - đội bóng ở giải Ngoại hạng Scotland - đã gửi cho anh một lời đề nghị. Không phụ lòng mong đợi của huấn luyện viên Jackie McNamara - huấn luyện viên của Dundee, người đã trao cho anh cơ hội - Robertson đã thi đấu cực kỳ ấn tượng. Tháng 10 năm đó, cầu thủ này được gọi lên đội tuyển U21 quốc gia và sau khi kết thúc mùa giải 2013/2014, anh cũng là chủ nhân của giải thưởng Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm của Scotland. 
 
Robertson cùng với Mane liên tục làm khổ hàng thủ Man City
Đó là những thành quả đầu tiên sau những nỗ lực và việc không ngừng tin tưởng vào chính mình. Mùa giải 2014/2015, một bước ngoặt nữa lại đến với hậu vệ cánh trái này khi Hull City bỏ ra 2,85 triệu bảng cùng bản hợp đồng 3 năm để có được anh. Từ giải hạng ba của Scotland tới Ngoại hạng Anh rõ ràng đã là một hành trình đáng mơ ước với rất nhiều người.
 
Tại Hull City, Robertson tiếp tục khẳng định được bản thân và là sự lựa chọn đáng tin cậy của huấn luyện viên Steve Bruce. Hậu vệ người Scotland là chủ nhân danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất tháng 8 của câu lạc bộ trong mùa giải đầu tiên khoác áo đội bóng này. Tuy nhiên cuối mùa bóng đó, Hull City là một trong ba cái tên phải xuống hạng cùng với Burnley và Queens Park Rangers. Anh cùng đội bóng của mình đã ngay lập tức trở lại với giải đấu cao nhất xứ sở sương mù vào cuối mùa giải 2015/2016 trước khi tiếp tục xuống hạng một lần nữa cùng Hull sau khi mùa bóng 2016/2017 khép lại.
 
Tuy nhiên tới đây, một “điều thần kỳ” (có thể xem là như vậy) đã xảy ra. Số phận sự nghiệp của Robertson tưởng như sẽ chìm nghỉm như biết bao nhiêu người khác sau khi phải xuống chơi ở giải Hạng nhất thì một vị “cứu tinh” đã xuất hiện. 8 triệu bảng là số tiền mà Liverpool chi ra để “trục vớt” Robertson. Rất nhiều ánh mắt nghi ngờ đã được hướng về phía ban lãnh đạo cũng như ban huấn luyện đội bóng vùng Merseyside. Đem về một cầu thủ vô danh vừa mới xuống hạng để làm gì? Đó có lẽ là câu hỏi mà nhiều người đã đặt ra khi thương vụ này hoàn thành.
 
Virgil van Dijk và Andrew Robertson mang đến sự ổn định cho hàng thủ
Tuy nhiên một lần nữa cũng giống như nhiều lần khác trong đời mình, Andrew Robertson lại dùng thời gian để chứng minh tất cả. Danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất ngay trong trận ra mắt trước Crystal Palace ở vòng hai là một lời chào chất lượng của anh. Sau đó là một giai đoạn chững lại rồi khi Alberto Moreno dính chấn thương, Robertson trở thành sự lựa chọn số một ở vị trí hậu vệ trái (Mùa trước, James Milner là người giữ vai trò này tuy nhiên trước mùa giải 2017/2018, huấn luyện viên Juergen Klopp đã tuyên bố trả cầu thủ người Anh về vị trí tiền vệ trung tâm). 
 
Tuyển thủ Scotland thi đấu bùng nổ và là mắt xích quan trọng nơi hành lang cái trái của Lữ đoàn đỏ. Hình ảnh cầu thủ này băng lên xông xáo, gây áp lực lên hàng thủ của Manchester City được lan truyền khắp mạng xã hội đã cho thấy nguồn năng lượng rất lớn của anh. Trong khi đó, sau trận hoà 3-3 giữa Liverpool và Arsenal hồi tháng 12 năm ngoái, Gary Neville - một người cực ghét Lữ đoàn đỏ - thậm chí đã đưa Robertson vào đội hình của mùa giải theo quan điểm của anh.
 
Còn với một huấn luyện viên ưa thích lối chơi tấn công, gây áp lực liên tục như Juergen Klopp thì một cầu thủ giàu năng lượng như Robertson đúng là người mà ông ưa thích. Ngược lại, hậu vệ mang áo số 26 cũng dành những lời tri ân đến người thầy của mình:

“Khi bạn gặp một huấn luyện viên mới, bạn lo lắng và thậm chí càng lo hơn nhiều khi đó là một người nổi tiếng thế giới. Tuy nhiên ông ấy [Klopp] đã trao cho tôi những cái ôm và giúp tôi thấy thoải mái ngay từ ngày đầu tiên. Huấn luyện viên thực sự muốn biết về bạn. Ông ấy kể cho tôi về quá khứ của mình và tôi cũng thế. Cả hai chúng tôi đều muốn chiến đấu vì mọi thứ. Ông ấy thích câu chuyện của tôi và điều đó đã giúp tôi rất nhiều”.
 
Hậu vệ trái Robertson tiếp tục gây ấn tượng trong trận Roma vs Liverpool bán kết C1
Sau tất cả, có lẽ việc lọt vào chung kết Champions League là phần thưởng to lớn nhất với cầu thủ năm nay 24 tuổi. Đó là đấu trường danh giá nhất châu lục cấp câu lạc bộ và việc trở thành thành viên của một trong hai đội bóng mạnh nhất châu Âu là điều ngoài sức tưởng tượng của Robertson 1 năm trước. “Hành trình cá nhân đáng kinh ngạc” như cách mà huấn luyện viên Klopp miêu tả về con đường sự nghiệp của cậu học trò có lẽ là câu nói cực kỳ chính xác. Từ sự ruồng bỏ của Celtic tới việc được đối đầu với những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới như Cristiano Ronaldo hay Sergio Ramos trong một trận chung kết danh giá là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực không biết mệt mỏi của Robertson.
 
Tuy nhiên nếu nhìn lại thì như đã khẳng định ở trên, “trái ngọt” ngày hôm nay của hậu vệ Scotland cũng là nhờ anh luôn tin tưởng vào chính bản thân mình. Điển hình như việc xin cha mình được chơi bóng thêm một năm để tìm kiếm cơ hội bước chân vào con đường chuyên nghiệp, Robertson đã không ngừng tin, và nỗ lực để làm được. 
 
“Điều khiến cậu ấy khác biệt là cậu ấy luôn nỗ lực và dành tình yêu cho bóng đá 24/7. Cậu ấy sống và thở với bóng đá.  Khi ai đó 13 hay 14 tuổi và bị một đội bóng lớn thải loại, họ sẽ bắt đầu quan tâm tới những thứ khác và nghĩ ‘À, đúng là thế.’ Nhưng kể cả sau khi bị Celtic loại, cậu ấy vẫn tin rằng mình sẽ làm tốt. Thật khó để thấy nó đã diễn ra như thế nào nhưng cậu ấy đã làm nên chuyện lớn.”, người thầy cũ Joe Fuchs của anh chia sẻ.
 
Danh thủ Liverpool khen Andrew Robertson
Nỗi buồn Celtic giờ đây đã là quá vãng. Ở thời điểm hiện tại, niềm vui của Andrew Robertson chính là Liverpool. Sau một mùa giải, anh đã thực sự trở thành một người hùng mới trong mắt các cổ động viên tại sân Anfield. Một hành trình tuyệt diệu được tạo ra từ Glasgow và sẽ thật viên mãn biết bao nếu anh cùng các đồng đội nâng cao chiếc cúp bạc tại Kiev trong những ngày sắp tới.
 
CG (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Trong tâm trí Loris Karius, đêm Kyiv 2018 chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó ở lại trong những giọt nước mắt, trong ánh mắt xin lỗi CĐV Liverpool, trong những ngày anh bị chế giễu, bị nghi ngờ và dần biến mất khỏi bóng đá đỉnh cao. Đó là vết thương đi theo Karius suốt nhiều năm.

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.