Tiếng kêu trong nhà vệ sinh trận chung kết

Tác giả Fussballgott - Thứ Năm 31/12/2020 16:45(GMT+7)

Hôm 19/11 vừa qua, Liên Hợp Quốc làm kỷ niệm Ngày Nhà Vệ Sinh Thế Giới. Cây viết sử bóng đá Đức Uli Hesse gửi đến với một trong những câu chuyện điên rồ nhất từng xảy ra với một cầu thủ bóng đá và nhà vệ sinh.

Công bằng mà nói, cầu thủ người Thụy Điển Glenn Schiller không quá nổi tiếng ngay cả ở đất nước của mình. Dòng mô tả về ông trên Wikipedia chỉ có 263 từ, và chỉ có một vài thứ thực sự thú vị trong đó - một trong số đó là biệt danh ‘Disco’ do sở thích đi nhảy đầm gần như mỗi đêm của ông. Nhưng có câu chuyện khác thú vị hơn: Glenn ‘Disco’ bảnh bao đã suýt bị lỡ mất vinh quang lớn nhất sự nghiệp thi đấu do bị nhốt trong nhà vệ sinh khi trận chung kết UEFA Cup đang diễn ra…
Chuyện xảy ra vào ngày 19/05/1982 tại Volksparkstadion của Hamburg. Gothenburg đã thắng trận lượt đi trước đó hai tuần với tỉ số 1-0, sau cuộc đại chiến trên mặt sân lầy lội mà bàn thắng duy nhất chỉ đến ở những phút cuối cùng. Trong trận lượt đi, Schiller không được ra sân. Chuyện cũng không có gì là bất thường vì ông vốn không nằm trong nhóm 11 con người xuất sắc nhất dưới tay HLV Sven Goran Eriksson. Tuy nhiên, khi phải thay người, Schiller luôn được nhớ đến đầu tiên. Ông thậm chí đã vào sân chỉ sau 25 trận ở trận tứ kết với Valencia, đá chính từ đầu trong trận bán kết gặp Kaiserslautern.
Ở Hamburg, kế hoạch ban đầu là ‘Disco’ sẽ phải ngồi trên băng ghế dự bị. Và điều đó có nghĩa ông nằm trong nhóm những người phải đi nhà vệ sinh sau cùng ở đội một. Việc đi vệ sinh tập thể trở thành một thói quen của các đội bóng do Eriksson huấn luyện: đội hình xuất phát giải quyết trước rồi mới tới các cầu thủ dự bị. Sau đó, họ có vài phút làm việc riêng trước khi ra sân.
Nhưng việc đi tiểu chung có nhược điểm lớn là không phải cầu thủ nào cũng có nhu cầu. Ví dụ, Schiller đã đứng (ngồi??!) lâu hơn các đồng đội trong ngày hôm đó, đến nỗi ông không nhận ra họ đã đi mất từ hồi nào. Và bằng cách nào đó, người phụ trách nhà vệ sinh đã không kiểm tra kỹ còn ai sót lại bên trong mà đã khóa cửa lại.
Vậy là trong khi trận đấu quan trọng nhất trong lịch sử Gothenburg (có lẽ là của cả bóng đá Thụy Điển cấp câu lạc bộ) đang khởi tranh, Schiller đang một mình trong nhà vệ sinh, đập cửa liên hồi còn miệng la hét dữ dội. Người viết muốn nhấn mạnh sự tập trung tuyệt đối của đội bóng Thụy Điển dành cho trận đấu quá quan trọng tới nỗi họ không nhận ra có một đồng đội vắng mặt (Eriksson sau đó giải thích: ‘Khi trận đấu bắt đầu, không ai có thể nghĩ ra những điều vặt vãnh như vậy được. Tôi không thể đứng ở khu kỹ thuật và đếm số cầu thủ dự bị của mình’). Đặc biệt trong bối cảnh những người Thụy Điển chơi bóng đầy hứng khởi, họ thậm chí không màng đến việc bảo vệ lợi thế mong manh mà còn tràn lên áp đảo đội chủ nhà. Chỉ cần 2 phút, họ đã suýt có bàn mở tỉ số từ cú đánh đầu của Tommy Holmgren.
Rồi điều gì đến cũng đến. Sau chừng 15 phút, hậu vệ Glen Hysen của Gothenburg gặp chấn thương ngay cả khi không có bất kỳ pha va chạm nào. Những giây phút lo lắng bắt đầu. Eriksson và trợ lý Gunder Bengtsson đã thảo luận trong vài phút để xác định có cần thay người không. Schiller trong khi đó vẫn la hét một cách tuyệt vọng trong nhà vệ sinh.
Cuối cùng Hysen ra dấu không thể tiếp tục. Bengtsson đến gặp trọng tài để xin thay người còn Eriksson quay về khu kỹ thuật tìm Schiller dặn dò. Đúng lúc này ‘Disco’ xuất hiện trong vẻ mặt bực bội từ phía lối ra khán đài. Một nhân viên phụ trách sân đã tình cờ nghe thấy tiếng la hét kỳ lạ từ nhà vệ sinh và giải cứu Schiller!
Eriksson có lẽ tin rằng Schiller đã rất sôi máu với những gì xảy ra, ngay lập tức đưa anh vào sân. “Tôi chưa kịp ngồi vào ghế, chưa khởi động, không chuẩn bị, chưa làm gì cả”, Schiller nhớ lại trong cuộc phỏng vấn hàng chục năm sau đó với tạp chí Thụy Điển ‘Offside’.
Bảy phút sau khi Schiller vào sân, Holmgren tạt bóng rồi Dan Corneliusson mở tỉ số 1-0. Hai bàn thắng nữa được ghi cho đội khách. IFK lên ngôi vô địch và trở thành câu lạc bộ Thụy Điển đầu tiên giành một cúp châu Âu.
  Nguồn: https://11freunde.de/artikel/verpisst/548863?fb

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

William Gallas: Khi cá tính trở thành giới hạn cho một tài năng

Có những cầu thủ được nhớ đến bởi những danh hiệu. Có những người được nhắc tới nhờ tài năng. Và cũng có những cái tên trở thành một phần lịch sử bóng đá bởi cá tính quá mạnh, đến mức những câu chuyện bên ngoài sân cỏ đôi khi lấn át cả sự xuất sắc trên sân cỏ. William Gallas thuộc nhóm cuối cùng.