Tiếng kêu trong nhà vệ sinh trận chung kết

Tác giả Fussballgott - Thứ Năm 31/12/2020 16:45(GMT+7)

Hôm 19/11 vừa qua, Liên Hợp Quốc làm kỷ niệm Ngày Nhà Vệ Sinh Thế Giới. Cây viết sử bóng đá Đức Uli Hesse gửi đến với một trong những câu chuyện điên rồ nhất từng xảy ra với một cầu thủ bóng đá và nhà vệ sinh.

Công bằng mà nói, cầu thủ người Thụy Điển Glenn Schiller không quá nổi tiếng ngay cả ở đất nước của mình. Dòng mô tả về ông trên Wikipedia chỉ có 263 từ, và chỉ có một vài thứ thực sự thú vị trong đó - một trong số đó là biệt danh ‘Disco’ do sở thích đi nhảy đầm gần như mỗi đêm của ông. Nhưng có câu chuyện khác thú vị hơn: Glenn ‘Disco’ bảnh bao đã suýt bị lỡ mất vinh quang lớn nhất sự nghiệp thi đấu do bị nhốt trong nhà vệ sinh khi trận chung kết UEFA Cup đang diễn ra…
Chuyện xảy ra vào ngày 19/05/1982 tại Volksparkstadion của Hamburg. Gothenburg đã thắng trận lượt đi trước đó hai tuần với tỉ số 1-0, sau cuộc đại chiến trên mặt sân lầy lội mà bàn thắng duy nhất chỉ đến ở những phút cuối cùng. Trong trận lượt đi, Schiller không được ra sân. Chuyện cũng không có gì là bất thường vì ông vốn không nằm trong nhóm 11 con người xuất sắc nhất dưới tay HLV Sven Goran Eriksson. Tuy nhiên, khi phải thay người, Schiller luôn được nhớ đến đầu tiên. Ông thậm chí đã vào sân chỉ sau 25 trận ở trận tứ kết với Valencia, đá chính từ đầu trong trận bán kết gặp Kaiserslautern.
Ở Hamburg, kế hoạch ban đầu là ‘Disco’ sẽ phải ngồi trên băng ghế dự bị. Và điều đó có nghĩa ông nằm trong nhóm những người phải đi nhà vệ sinh sau cùng ở đội một. Việc đi vệ sinh tập thể trở thành một thói quen của các đội bóng do Eriksson huấn luyện: đội hình xuất phát giải quyết trước rồi mới tới các cầu thủ dự bị. Sau đó, họ có vài phút làm việc riêng trước khi ra sân.
Nhưng việc đi tiểu chung có nhược điểm lớn là không phải cầu thủ nào cũng có nhu cầu. Ví dụ, Schiller đã đứng (ngồi??!) lâu hơn các đồng đội trong ngày hôm đó, đến nỗi ông không nhận ra họ đã đi mất từ hồi nào. Và bằng cách nào đó, người phụ trách nhà vệ sinh đã không kiểm tra kỹ còn ai sót lại bên trong mà đã khóa cửa lại.
Vậy là trong khi trận đấu quan trọng nhất trong lịch sử Gothenburg (có lẽ là của cả bóng đá Thụy Điển cấp câu lạc bộ) đang khởi tranh, Schiller đang một mình trong nhà vệ sinh, đập cửa liên hồi còn miệng la hét dữ dội. Người viết muốn nhấn mạnh sự tập trung tuyệt đối của đội bóng Thụy Điển dành cho trận đấu quá quan trọng tới nỗi họ không nhận ra có một đồng đội vắng mặt (Eriksson sau đó giải thích: ‘Khi trận đấu bắt đầu, không ai có thể nghĩ ra những điều vặt vãnh như vậy được. Tôi không thể đứng ở khu kỹ thuật và đếm số cầu thủ dự bị của mình’). Đặc biệt trong bối cảnh những người Thụy Điển chơi bóng đầy hứng khởi, họ thậm chí không màng đến việc bảo vệ lợi thế mong manh mà còn tràn lên áp đảo đội chủ nhà. Chỉ cần 2 phút, họ đã suýt có bàn mở tỉ số từ cú đánh đầu của Tommy Holmgren.
Rồi điều gì đến cũng đến. Sau chừng 15 phút, hậu vệ Glen Hysen của Gothenburg gặp chấn thương ngay cả khi không có bất kỳ pha va chạm nào. Những giây phút lo lắng bắt đầu. Eriksson và trợ lý Gunder Bengtsson đã thảo luận trong vài phút để xác định có cần thay người không. Schiller trong khi đó vẫn la hét một cách tuyệt vọng trong nhà vệ sinh.
Cuối cùng Hysen ra dấu không thể tiếp tục. Bengtsson đến gặp trọng tài để xin thay người còn Eriksson quay về khu kỹ thuật tìm Schiller dặn dò. Đúng lúc này ‘Disco’ xuất hiện trong vẻ mặt bực bội từ phía lối ra khán đài. Một nhân viên phụ trách sân đã tình cờ nghe thấy tiếng la hét kỳ lạ từ nhà vệ sinh và giải cứu Schiller!
Eriksson có lẽ tin rằng Schiller đã rất sôi máu với những gì xảy ra, ngay lập tức đưa anh vào sân. “Tôi chưa kịp ngồi vào ghế, chưa khởi động, không chuẩn bị, chưa làm gì cả”, Schiller nhớ lại trong cuộc phỏng vấn hàng chục năm sau đó với tạp chí Thụy Điển ‘Offside’.
Bảy phút sau khi Schiller vào sân, Holmgren tạt bóng rồi Dan Corneliusson mở tỉ số 1-0. Hai bàn thắng nữa được ghi cho đội khách. IFK lên ngôi vô địch và trở thành câu lạc bộ Thụy Điển đầu tiên giành một cúp châu Âu.
  Nguồn: https://11freunde.de/artikel/verpisst/548863?fb

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1. 

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Tôi thề, chưa bao giờ có một người hâm mộ bóng đá nào cuồng nhiệt hơn ông tôi. Tôi biết tất cả những ai đang đọc bài viết này ở Tây Ban Nha sẽ lắc đầu và nói: “Không, không, không, chú tôi mới là người cuồng nhiệt nhất.” Nhưng tôi nói thật, nếu bạn có cơ hội gặp ông tôi, bạn sẽ hiểu.

Loris Karius: Đứng dậy từ những đổ vỡ

Cái tên Loris Karius từng gợi lên ký ức kinh hoàng. Đêm Kiev năm 2018, hai sai lầm nghiêm trọng của thủ môn người Đức khiến Liverpool bại trận 1-3 trước Real Madrid trong trận chung kết UEFA Champions League. Từ một thủ môn trẻ từng được kỳ vọng, Karius bỗng trở thành hiện thân cho những sai lầm. Nhưng sau biết bao dâu bể cuộc đời, Karius đang hồi sinh mạnh mẽ tại Schalke 04.

Khoảnh khắc đánh dấu vị thế của Lamine Yamal

Một ngày trước trận gặp Feyenoord, Lamine Yamal được hỏi về cuộc đua Quả bóng vàng. Câu trả lời của anh là: "Tôi không nghĩ mình cần phải vận động. Tôi tự hào về những gì mình đã làm và sẽ không cầu xin điều gì."