Theo Walcott: Người không thể chạy qua phận rủi

Tác giả Hàn Phi - Thứ Sáu 20/05/2016 16:38(GMT+7)

Walcott có thể chạy 100 mét chỉ trong 10,6 giây, anh có thể băng qua bất cứ đối thủ nào chỉ bằng cách đẩy bóng và bứt lên, rất sung mãn với một thể lực dồi dào. Tuy nhiên, Walcott không thể chạy qua nổi nỗi ám ảnh chấn thương tác động lên anh suốt sự nghiệp quần đùi áo số, anh không vượt qua được niềm kỳ vọng có phần ảo tưởng của dư luận về một “đứa con thứ hai của thần gió”, Walcott cũng không thể vượt qua được chính mình. Với đà thăng tiến từ lúc còn trẻ, người ta dự đoán trần tiềm năng của Walcott là rất xa, song càng lớn, anh càng chạy giật lùi, và theo những phương hướng vô định.

Thần đồng bóng đá Anh một thời
 
Việc một tài năng trẻ không thể phát triển với tiềm năng mà họ vốn có không phải là chuyện hiếm. Giới chuyên môn vẫn thường nhắc đến những cái gọi là “chủ nghĩa thần đồng” theo hướng tiêu cực như là để ám chỉ rằng sự quan tâm, soi mói thái quá của dư luận khiến cho các thần đồng dần biến thành những người thường. Trải qua cả nửa thế kỷ không có lấy một danh hiệu nào, những người Anh với một lòng tự tôn dân tộc cực cao luôn muốn tìm lấy một người để bấu víu, và cái mác thần đồng cũng vì thế mà xuất hiện nhan nhản trên các mặt báo. Chưa có một nghiên cứu khoa học nào xác nhận được rằng tác động ấy là tiêu cực, ít nhất là trong bóng đá. Nhưng quả thực người ta vẫn không nghĩ ra lý do tại sao mà Walcott mãi không thể thoát ra khỏi cái kén và tung bay trên trời cao, trở thành một vì sao tinh tú, một cầu thủ lớn, đúng nghĩa.

Walcott từng được coi là truyền nhân của Henry
 
Tính đến nay, cầu thủ 26 tuổi mới chỉ ghi được 8 bàn thắng cho đội tuyển quốc gia, cho dù anh đã ra mắt Tam Sư từ cách đây gần 10 năm. Chỉ 17 tuổi, Walcott đã xuất hiện trong đội hình của Tam Sư tham dự World Cup 2006, với chỉ 13 trận đấu chính thức trên danh nghĩa một cầu thủ chuyên nghiệp. Con số 13 đen đủi như là một điềm báo cho một tương lai không hề tươi sáng của cầu thủ sinh ra tại ngoại ô London. Kể từ khi khoác áo Arsenal vào tháng 1/2006, Theo Walcott đã phải nghỉ thi đấu vì chấn thương trong khoảng 135 trận, tương ứng với thời lượng của gần 4 mùa giải Premier League. Đó là một con số buồn thảm đối với cầu thủ bước sang tuổi 27 trong ngày hôm nay.
 
Điều mà nhiều người hâm mộ nhớ nhất tới Walcott, một tiền đạo, lại không phải là bàn thắng mà chính là tình huống anh kiến tạo cho Adebayor ghi bàn vào lưới Liverpool ở trận tứ kết Champions League năm 2008. Nhận bóng ngay trước vòng cấm địa của mình, Walcott vượt qua lần lượt Alonso, Aurelio, Mascherano và Hyypia để đưa bóng vào khu vực 16m50 của đối thủ. Mang trong mình dòng máu và gen của người Jamaica, Walcott cứ thế lao lên như bão táp và để lại đằng sau một bãi chiến trường, khi mà các đối thủ đã phải ngã sõng soài. Nhưng cái số phận đen đủi và nghiệt ngã của Walcott vẫn ẩn ló qua từng biến cố lẫn vinh quang của cuộc đời anh. Cái ngày anh tạo ra pha kiến tạo hay bậc nhất lịch sử Arsenal ấy, đội bóng của anh vẫn thất trận và phải nhường vé vào bán kết cho Liverpool.

Walcott và 10 năm tại Arsenal
 
Nếu người ta cho anh khoảng trống, Walcott có thể biến thành bất cứ cầu thủ nào, về mặt hiệu quả. Nhưng nếu anh hoạt động như một tiền đạo cắm bị vây quanh bởi đám đông cầu thủ phòng ngự, Walcott cũng chỉ là một cầu thủ tầm khá. Đã có nhiều chuyên gia nhận định rằng khả năng di chuyển không bóng của Walcott thiếu ấn tượng, nhận thức chiến thuật của anh không đủ sắc sảo so với những thần đồng trong quá khứ là Michael Owen hay Wayne Rooney. Nhưng vì là một người con của thủ đô London danh giá, một thần đồng mà người Anh, truyền thông đảo quốc sương mù đã bấy lâu tìm kiếm sau khi Rooney bắt đầu “già”, Walcott vẫn là tâm điểm của sự chú ý. Anh chơi vơi trong những luồng ý kiến trái chiều của dư luận và nó có thể tạo ra một vòng xoáy nhỏ không cho Walcott chạy bứt lên.
 
Anh càng vật vã đi tìm một hướng đi mới cho mình, những đen đủi càng không chịu buông tha. Walcott đạt tỷ lệ dứt điểm thành bàn khoảng hơn 6 cú sút/bàn thắng trong 3 mùa giải qua, so với mức trung bình của các tiền đạo là 9 pha dứt điểm/bàn thắng. Đó là một con số không tồi và cho thấy anh đang đi đúng hướng. Walcott cũng chuyển dần vào chơi như một tiền đạo cắm, biết cách di chuyển không bóng hợp lý hơn để đón nhận những đường kiến tạo từ các chân chuyền xuất sắc của Pháo thủ, đồng thời trau dồi thêm kỹ năng đặc biệt của mình đó là những cú cứa lòng chân phải. 

Sự nghiệp Theo Walcott không đi đúng hướng vì những chấn thương
 
Nhưng sự nghiệp của Walcott vẫn cứ tối tăm như đêm 30. Anh chỉ bắt đầu mùa giải vào giai đoạn giữa tháng 10, nhưng đã phải nghỉ thi đấu trong 13 trận kể từ đó đến nay. Chẳng ai có thể biết được những điều đen đủi có thể xảy đến với Walcott theo những cách nào nữa. Ngày hôm nay anh cắt bánh sinh nhật cho riêng mình, nhưng ngày mai anh có thể bị đứt dây chằng hay dãn gân khoeo bất cứ lúc nào.
 
Thậm chí vận đen ấy đã đeo đẳng anh từ thuở ấu thơ, khi còn là 1 thần đồng theo đúng nghĩa đen. Năm 13 tuổi, khi còn đang thi đấu cho đội trẻ của Southampton, người cha của Walcott đã đánh cược với anh 100 bảng rằng tiền đạo này sẽ không thể nào ghi được 30 bàn/mùa. Walcott đi đến trận đấu cuối cùng với Spurs, sau khi đã ghi tới 28 bàn. Anh giành được một quả penalty chỉ 5 phút sau khi sút tung lưới đối phương lần đầu. Một cú sút từ khoảng cách 11 mét, để đoạt 100 bảng. Walcott sút trúng xà. 

Hàn Phi (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

William Gallas: Khi cá tính trở thành giới hạn cho một tài năng

Có những cầu thủ được nhớ đến bởi những danh hiệu. Có những người được nhắc tới nhờ tài năng. Và cũng có những cái tên trở thành một phần lịch sử bóng đá bởi cá tính quá mạnh, đến mức những câu chuyện bên ngoài sân cỏ đôi khi lấn át cả sự xuất sắc trên sân cỏ. William Gallas thuộc nhóm cuối cùng.