Cuối cùng Ten Hag vẫn không phải là người thu hẹp khoảng cách với Man City

Tác giả Tú Nguyễn - Thứ Tư 06/03/2024 16:42(GMT+7)

Trong thập kỷ qua, nhiều HLV của M.U đã đánh bại Man City trong một trận đấu, nhưng không ai có thể phát triển cách tiếp cận đó, cũng như giúp CLB cạnh tranh với đối thủ cùng thành phố trong một mùa giải hoặc hơn thế.

 

Có một khoảnh khắc thú vị ở phút 20, khi Pep Guardiola khuỵu gối vì đau khổ.

Theo đó, bóng được phất lên cho Marcus Rashford đang trong tư thế không việt vị, tạo điều kiện cho tiền đạo người Anh bứt tốc. Tốc độ tuyệt vời của Kyle Walker đã ngăn cơ hội đó trở thành bàn thắng, nhưng như vậy là quá đủ để nhà cầm quân của Manchester City hướng về phía những CĐV nhà và than trời. Bởi ngay cả khi sở hữu một đội hình què quặt, Manchester United vẫn là một mối hiểm họa tiềm tàng.

Trên thực tế, Erik ten Hag đã cố gắng tạo ra một chiến thuật hiệu quả. Bruno Fernandes đá cao nhất trong sơ đồ 4-2-3-1 với vai trò số 9 ảo, trong khi Rashford trở lại cánh trái quen thuộc. Bộ đôi này đã có pha phối hợp hoàn hảo để mở tỷ số trận đấu: Fernandes nhận đường chuyền dài của Andre Onana, nhả lại cho Rashford để tiền đạo sinh năm 1997 sút cháy lưới Man City.

Những năm gần đây, M.U thường làm khách trên sân Etihad với vị thế yếu hơn. Họ chấp nhận phòng ngự lùi sâu trước khi tìm ra những đường phản công chớp nhoáng. Điều đó có thể khiến thế trận derby thành Manchester trở nên một chiều, nhưng đôi khi nó đã được chứng minh là cách tiếp cận đúng đắn.

Tuy nhiên, tín hiệu lạc quan không kéo dài được lâu. Sau một thoáng bồn chồn, Guardiola nhận thấy Foden đang thường xuyên tạt sớm cho Erling Haaland. Ông yêu cầu tuyển thủ người Anh bình tĩnh kiểm soát bóng, một điều chỉnh đơn giản có thể giúp đội nhà xoay chuyển tình thế. Man United sau đó không có bất cứ pha dứt điểm nào trúng khung thành từ phút 23 đến phút 98.

MU thất bại 1-3 trước Man City tại Etihad

“Đừng để mất bóng ngu ngốc. Đừng để mất bóng ở những vị trí ngu ngốc”, đó là câu trả lời của Guardiola khi được hỏi làm thế nào để tránh những pha phản công của đội khách trong cuộc họp báo sau trận. Đó cũng là lời chỉ dẫn mà Ten Hag đã cố gắng truyền đạt cho các cầu thủ của mình trong suốt mùa giải này, nhưng kết quả thì lẫn lộn. Bàn gỡ hòa của Man City đến từ việc họ nhanh chóng giành lại quyền kiểm soát bóng sau một pha truy cản của Walker.

Bàn ấn định tỉ số của họ đến từ tình huống Rodri giành được bóng từ Sofyan Amrabat, khi đội bóng của Ten Hag cố gắng lên bóng từ hàng thủ. Bàn nâng tỉ số lên 2-1 lại đến từ sự truy cản hời hợt: Casemiro ở tuổi 31 phản ứng quá chậm trong pha phối hợp chuyền bóng 1-2 giữa Haaland và Foden.

Man City là những người chiến thắng được mong chờ từ trước khi trận đấu chính thức khai cuộc hôm Chủ nhật. Cả Ten Hag lẫn các nhà đầu tư mới của đội bóng này đều gọi họ là “CLB mạnh nhất thế giới”.

 

Thất bại trong trận derby Manchester sẽ luôn là vết thương gây nhức nhối. Tỷ số 3-1 cũng củng cố cách biệt về chất lượng giữa đôi bên. Đội bóng của Ten Hag đã phải nhận thất bại thứ 11 tại Premier League mùa này và kém đội xếp thứ năm là Tottenham Hotspur 6 điểm (Spurs còn 1 trận chưa đá) và kém đội xếp thứ tư Aston Villa 11 điểm. Ten Hag không sai khi phủ nhận việc từ bỏ cuộc đua giành tấm vé dự Champions League. Mặc dù vậy, đội bóng của ông có quá nhiều ca chấn thương, nhưng lại còn quá ít trận đấu để có thể thay đổi thực tế.

Nhà cầm quân người Hà Lan có lẽ sẽ dành phần còn lại của mùa giải để cố gắng chặn đứng Liverpool ở tứ kết FA Cup, cũng như thuyết phục bộ máy quyền lực tại INEOS rằng ông là cái tên phù hợp nhất để dẫn dắt Man United trước làn sóng thay đổi sắp tới. Man City hiện đang ở đẳng cấp khác so với đoàn quân của Ten Hag. Ban lãnh đạo sẽ cần có thời gian, sự kiên nhẫn và mục tiêu chung nếu một ngày nào đó Man United muốn trở lại Etihad để thi đấu sòng phẳng.

Những năm tháng rối loạn ở bộ máy điều hành, suy nghĩ thiển cận và công tác chuyển nhượng sai lầm đã gây ra những hậu quả nghiêm trọng trên sân. Có những cá nhân có đủ phẩm chất kỹ thuật để thi triển lối đá của Ten Hag, nhưng lại không đủ thể lực để thực hiện điều đó trong 90 phút. Có những người sở hữu thể chất tốt, nhưng lại có nhược điểm về kỹ thuật. Một số ít cầu thủ sở hữu cả hai phẩm chất thì lại dính chấn thương trong phần lớn mùa giải.

 

Kết quả là Ten Hag có quá ít lựa chọn trên sân Etihad. Trong khi Guardiola đưa Julian Alvarez và Oscar Bobb vào sân từ băng ghế dự bị, Man United phải sử dụng Willy Kambwala (19 tuổi) và Antony để thay cho Jonny Evans và Rashford (cả 2 đều đang gặp vấn đề thể chất), trước khi sử dụng Amrabat và Omari Forson, một cầu thủ 19 tuổi khác.

“United are not United” – “Một United không đoàn kết” là những đánh giá của người hâm mộ trước khi trận đấu bắt đầu. Tình hình tài chính của Man City đã giúp họ vươn lên đứng đầu bóng đá Anh, nhưng chính sự liên kết về mặt cấu trúc thượng tầng đã giúp họ duy trì điều này. Trong thập kỷ qua, nhiều HLV của M.U đã đánh bại Man City trong một trận đấu, nhưng không ai có thể phát triển cách tiếp cận đó, cũng như giúp CLB cạnh tranh với đối thủ cùng thành phố trong một mùa giải hoặc hơn thế.

Bộ máy thượng tầng phía trên Ten Hag sẽ cần phải hoạch định lại kế hoạch cho CLB và cam kết thực hiện kế hoạch, nếu họ muốn đóng lại hố sâu hiện đang mở rộng này. Bằng không, đội bóng này sẽ không thể khôi phục lại vị trí mà họ mong muốn. Còn với cá nhân Ten Hag, hiện tại ông cũng chỉ là một nhà cầm quân khác của Man Utd không thể thu hẹp khoảng cách ngày càng lớn với Man City.

Lược dịch bài viết: “Ten Hag is just another Man Utd manager who can’t close the widening gap to City” của Carl Anka (The Athletic)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách “Luce nell’oscurità” (Ánh sáng trong đêm tối) do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Trong tâm trí Loris Karius, đêm Kyiv 2018 chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó ở lại trong những giọt nước mắt, trong ánh mắt xin lỗi CĐV Liverpool, trong những ngày anh bị chế giễu, bị nghi ngờ và dần biến mất khỏi bóng đá đỉnh cao. Đó là vết thương đi theo Karius suốt nhiều năm.

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.