Teddy Sheringham: Không bao giờ là quá muộn

Tác giả Elflaco - Thứ Hai 02/04/2018 16:13(GMT+7)

Better late than never!
Teddy Sheringham: Không bao giờ là quá muộn
Với Teddy Sheringham, tuổi tác, đúng thật chỉ là những con số. Hôm nay, Sheringham bước sang tuổi 52 và anh chuẩn bị… được làm cha, thêm một lần nữa. Bà xã của Sheringham, cựu siêu mẫu Kristina Andriotis, người kém cựu danh thủ này tới 20 tuổi, đang mang bầu tháng thứ 6. Hai năm trước, cặp đôi này đã có với nhau một chú nhóc, George. Charlie, cậu cả nhà Sheringham, con của anh với đời vợ trước Denise Sims, năm nay đã 29 tuổi. Tức chỉ kém 2 năm tuổi so với mẹ kế Kristina.
Thiên hạ nói gì Sheringham không quan tâm bởi anh vẫn “ghi bàn” đều. Bằng cách này hoặc cách khác. Và việc chuẩn bị làm cha lần thứ 3, ở tuổi 52, cũng là bằng chứng cho thấy sự dẻo dai đặc biệt của cựu tiền đạo này. Dẻo dai như khi anh chơi bóng chuyên nghiệp đến tận năm 42 tuổi mới chịu treo giày. Dẻo dai như khi anh nghỉ bóng đá để tham gia đủ loại thú chơi khác, từ golf cho đến bài Poker trong suốt 7 năm (từ 2008-2015) rồi bỗng nhiên tái xuất sân cỏ làm cầu thủ kiêm HLV cho CLB thuộc giải League Two- Stevenage.
Và dẻo dai như cách anh vào sân trong hiệp hai trận chung kết Champions League 1999, rồi đặt dấu giày trong cả 2 pha lập công ở phút bù giờ giúp Manchester United ngược dòng đánh bại Bayern Munich để lần đầu đăng quang cúp châu Âu dưới thời Sir Alex Ferguson. Dẻo dai tới mức, ở tuổi 35, trong mùa giải cuối cùng khoác áo M.U 2000/01 trước khi trở lại đội bóng cũ Tottenham, Sheringham vẫn ghi tới 15 bàn chỉ trong 29 lần ra sân ở Premier League. Còn gì nữa để nói về sự dẻo dai của Sheringham? Năm 39 tuổi, anh là chân sút số 1 của West Ham với 20 bàn thắng tại Championship 2004/05 giúp CLB này giành quyền thăng hạng Premier League.
Cú ăn ba của Sheringham
Trong sự nghiệp cầu thủ khởi đi từ năm 1983 và kết thúc vào năm 2015, Sheringham đã chơi cả thảy 902 trận qua 10 CLB khác nhau, ghi 355 bàn thắng, giành tất cả những danh hiệu tập thể cao quý nhất (cùng M.U), là vua phá lưới đầu tiên trong kỉ nguyên Premier League (mùa 1992/93), giành cú đúp giải thưởng “Cầu thủ xuất sắc nhất mùa” của PFA và FWA ở tuổi 35, trong mùa giải cuối cùng khoác áo “Quỷ đỏ” 2000/01.
Có rất nhiều điều để nói về Sheringham, như là tấm gương tiêu biểu của một cầu thủ chuyên nghiệp, như là điển hình của câu “gừng càng già càng cay”. Và đại đa số đều chọn Sheringham của những khoảnh khắc xuất thần trong vài phút bù giờ cuối cùng trận chung kết Champions League 1999 để nhớ về anh. Nhưng bản thân Sheringham, thì lại chưa bao giờ coi đó là “khoảnh khắc vĩ đại nhất” trong đời cầu thủ của anh. Với Sheringham, những ngày hè 1988, khi anh – 23 tuổi- cùng đội bóng đầu đời Milwall vô địch giải hạng Nhì và nhờ đó chính thức giành quyền thăng hạng Nhất (tiền thân của Premier League sau này) lần đầu tiên trong lịch sử CLB, mới là thứ không thể nào quên.
Sheringham, cho tới tận những ngày này vẫn nói về Milwall của những tháng năm đã cũ ấy, với sự hào hứng. “Đấy là một tập thể trẻ trung, không có ngôi sao lớn luôn ra sân và chiến đấu với tinh thần “chúng ta là độc nhất vô nhị”. Sheringham đã quá khiếm tốn rồi, bởi anh chính là ngôi sao số 1 của tập thể Milwall ngày ấy, với thành tích là chân sút số 1 CLB ở 4 trong 5 mùa giải liên tiếp từ 1986-1991, cho tới khi anh gia nhập Nottingham Forest, bước đệm để anh trở thành ngôi sao hàng đầu trong màu áo Tottenham và sau đó cùng Manchester United của Sir Alex chinh phục biết bao đỉnh cao.
Bóng đá với anh “là niềm đam mê, là tôn giáo trong đời
Trong cuốn tự truyện của mình, Sheringham viết rằng, bóng đá với anh “là niềm đam mê, là tôn giáo trong đời. Bóng đá là tất cả những gì anh – khi còn là một chú nhóc – muốn làm. Anh yêu từng khoảnh khắc hiện diện trên sân cỏ, ở mọi đội bóng, trước bất kì đối thủ nào. Và anh càng yêu bóng đá hơn khi nhận thấy mình còn hoàn thiện hơn, hay hơn khi bước vào “tuổi băm”.
Với Sheringham, thứ khiến anh bén duyên với nghiệp cầu thủ lâu đến thế và thành công đến vậy, chính là bởi anh là người “luôn tranh đấu”. “Bạn không được phép dễ dãi với bản thân. Để thành công, không thể thiếu sự nỗ lực. Tôi luôn tìm kiếm cho mình, luôn đặt mình vào thế phải tranh đấu, phải cạnh tranh để từ đó hoàn thiện và tiến lên phái trước. Kể cả khi tôi treo giày, thì “tranh đấu” vẫn là từ khóa của đời tôi. Không bóng đá, tôi tìm kiếm sự tranh đấu ở những môi trường khác, như chơi golf hay đánh bài Poker”.
Có một thứ, ở Sheringham, mà cho đến thời điểm hiện tại mỗi khi được cánh phóng viên gợi chuyện, anh vẫn… tranh thủ nói về nó. Đó là “tốc độ”. Sheringham nói rằng, nếu có một điều ước cho quãng đời cầu thủ đã qua, anh sẽ ước mình… chạy nhanh hơn như đã từng. Chính vì “không có tốc độ tốt” mà Sheringham từng đối mặt với nguy cơ bị thải loại ở Học viện Milwall hồi 16 tuổi. Nhưng chẳng phải, một Sheringham không thực sự hoàn hảo trong chặng đầu khởi nghiệp mới chính là lý do để anh nỗ lực hoàn thiện mình, qua mỗi ngày, mỗi mùa giải, mỗi đội bóng. Và chính nhờ thế, lịch sử bóng đá Thế giới mới được sở hữu một Sheringham độc nhất vô nhị hay sao?
Sheringham tham dự trận cầu giao hữu giữa cựu ngôi sao tuyển Anh - Phần còn lại của Thế giới.
Sheringham lấy bằng HLV chuyên nghiệp từ vài năm trước nhưng sự nghiệp huấn luyện của anh thì không được tương xứng với những đỉnh cao sáng chói thời cầu thủ. Hai lần sắm vai “thuyền trưởng”, đầu tiên với đội hạng Ba Stevengae và mới nhất tại đội bóng thuộc giải Super League Ấn Độ Atletico Kolkata, Sheringham đều bị sa thải sau chuỗi thành tích vô cùng bết bát. Nhưng với một người thích tranh đấu như Sheringham thì có lẽ chẳng thất bại hay bước lùi nào khiến anh chùn chân cả. Bằng chứng là trong cuộc phỏng vấn mới nhất với SKySports, Sheringham đã hạ quyết tâm sẽ tái xuất Premier League trên cương vị HLV của một đội bóng thuộc giải đấu này trong thời gian tới.
Premier League, dĩ nhiên, chưa bao giờ quên Sheringham và vẫn chờ ngày anh – gã trai không tuổi- tái xuất. Trên một cương vị mới. Để sống dậy những hoài niệm về một thời đã xa…

ELFLACO (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.