Slaven Bilic: Điệu heavy metal bất tử

Tác giả Ole - Thứ Bảy 11/09/2021 16:05(GMT+7)

Từ việc đưa bóng đá Croatia trở lại bản đồ thế giới sau Euro 2008 cho đến những ngày tháng thăng hoa cùng West Ham ở Premier League, năng lực huấn luyện của Slaven Bilic đương nhiên đã được cả thế giới thừa nhận.

Ảnh: Getty Images

Mặc dù vậy, yếu tố quan trọng nhất làm nên thành công của vị chiến lược gia người Croatia có lẽ chính là thứ cá tính mạnh mẽ luôn bùng cháy trong cơ thể, một điệu heavy metal bất tử cả trong lẫn ngoài đường pitch.

So với những tên tuổi bóng đá đương thời, Bilic không hề sở hữu một sự nghiệp quần đùi áo số quá nổi bật. Dù từng xuất hiện trong đội hình đội tuyển Croatia giành huy chương đồng World Cup 1998 nhưng phần lớn những hoài niệm về thế hệ vàng của nền bóng đá quốc gia này đều gắn liền với các tên tuổi như Davon Suker, Zvonimir Boban, Prosinecki… 
 
Là một hậu vệ, Bilic có phần thầm lặng và nhạt nhòa hơn. Cựu danh thủ sinh năm 1968 này chỉ chơi bóng khoảng 12 năm và giải nghệ khi mới 32 tuổi. Xuyên suốt sự nghiệp, hai đội bóng tên tuổi nhất mà nhà cầm quân người Croatia từng khoác áo có lẽ chỉ là… Everton và West Ham. Phải đến khi quyết định lựa chọn con đường huấn luyện, tên tuổi của Bilic mới thực sự bước ra ánh sáng.
 
Tất nhiên, mọi thứ vẫn luôn là một hành trình dài. Khoảng 6 năm đầu tiên, Bilic không để lại quá nhiều dấu ấn ở các đội bóng Hajduk Split và U21 Croatia. Mặc dù vậy, sau khi được giao phó trách nhiệm “hồi sinh” nền bóng đá nước nhà với tư cách là HLV trưởng đội tuyển quốc gia (ĐTQG), cựu danh thủ West Ham lại thu được những thành tích ấn tượng. Cho đến bây giờ, những ký ức về vòng chung kết Euro 2008 vẫn luôn mang đến nhiều kỷ niệm đẹp cho Bilic. Nếu không bởi trận thua kém may mắn trước Thổ Nhĩ Kỳ tại tứ kết, có lẽ các học trò của ông đã viết tiếp những câu chuyện cổ tích của mình. 
 
“Thất bại này khiến chúng tôi không thể nào quên nổi. Nó sẽ còn ám ảnh tôi trong suốt phần đời còn lại. Tôi tự hào về đội bóng của mình nhưng vẫn rất buồn vì tôi tin rằng Croatia có thể đi đến chặng cuối của giải đấu này”, Bilic chia sẻ những hồi tưởng về Euro 2008. 
 
Dẫu vậy thì những nền móng mà nhà cầm quân người Croatia tạo nên đã thực sự trở thành tiền đề vô cùng quan trọng để ĐTQG nước này tiếp tục đạt được thêm nhiều bước tiến trong tương lai. Đúng 10 năm sau kỳ Euro đưa bóng đá Croatia trở lại bản đồ thế giới, đội bóng của những Modric, Rakitic, Mandzukic… thêm một lần nữa gây được tiếng vang với việc lọt vào trận chung kết World Cup 2018. Thời điểm ấy, có thể Bilic không còn ở đó nữa nhưng nhiều người vẫn luôn nhớ tới ông như một kẻ tiên phong định hình lại nền bóng đá nước nhà.

Slaven Bilic đưa Croatia trở lại bản đồ bóng đá thế giới tại Euro 2008. Ảnh: Getty Images
 
Là một con người gai góc và đầy cá tính, Bilic có thừa tài năng nhưng cũng rất “dị”. Đối với nhà cầm quân 53 tuổi này, bóng đá chính là lẽ sống. “Tôi dành tới 90% thời gian trong ngày để nói về bóng đá, đó thực sự là một vấn đề”. Nhưng chưa hết, 10% thời gian còn lại, Bilic tiếp tục dành mối quan tâm cho những sở thích kỳ lạ của mình, như nhạc rock, phim ảnh và… văn học Nga. Được biết, vị chiến lược gia người Croatia cực kỳ hâm mộ những nhà văn gạo cội như Lev Tolstoy hay Dostoevsky. Để rồi, chính cuộc sống đa màu sắc này đã khắc họa lên con người Bilic trong một hình hài đầy sinh động, phóng khoáng và đam mê. 
 
Tại kỳ Euro 2008, ông chính là thành viên từng đảm nhiệm vai trò hát, chơi guitar và sáng tác cho ban nhạc rock Rawbau với bản thu mang tên “Vatreno Iudilo” (nghĩa là ngọn lửa điên rồ) để chào mừng giải đấu. Bên cạnh đó, thứ cá tính của Bilic còn được thể hiện qua vẻ ngoài đầy bụi bặm và phong trần với những hình xăm, khuyên tai, râu tóc xồm xoàm, những bộ quần áo đậm chất rock hay hình ảnh phì phèo điếu thuốc lá. 
 
Tuy nhiên, Bilic không chỉ có bề ngoài cuốn hút giới mộ điệu. Sở hữu một bằng luật sư đồng thời thành thạo tới ba ngoại ngữ Anh, Đức, Italy, vị chiến lược gia người Croatia xứng đáng là một tấm gương về khả năng học tập và trau dồi kiến thức cho bất kỳ ai. Chưa hết, Bilic cũng đang chuẩn bị hoàn thành một cuốn sách của riêng mình về đề tài… tâm lý học. 
 
Có lẽ cũng chính bởi tài năng, cá tính cùng cuộc sống đa dạng mà Bilic có thể truyền lửa tới học trò theo rất nhiều cách khác nhau. Khi còn dẫn dắt West Ham, cựu danh thủ đội tuyển Croatia nổi tiếng là một người vui vẻ, hài hước nhưng cũng vô cùng cẩn thận và tỉ mỉ trong công việc. Đối với các cầu thủ, Bilic luôn muốn tất cả phải tập luyện một cách chuẩn mực bằng thái độ tập trung cao nhất. 
 
Thế nhưng, trong mỗi giờ nghỉ ăn trưa hay giải lao, ông sẵn sàng chơi guitar và hát rock để giúp các học trò giải trí và cảm thấy thoải mái hơn. Tận hưởng niềm đam mê của cuộc sống được xem là bí quyết quan trọng mà Bilic sử dụng để thúc đẩy niềm khao khát trên sân cỏ cho toàn đội.

Slaven Bilic là một rocker thứ thiệt và có ban nhạc riêng tên Rawbau. Ảnh: AFP
 
Dưới thời vị chiến lược gia người Croatia, đội bóng thành London đã trở thành một hiện tượng tại Premier League. Mùa 2015/16, West Ham xếp thứ 7 chung cuộc đồng thời lọt vào vòng loại thứ ba Europa League. Khoảng thời gian sau này, mặc dù bị sa thải khỏi CLB do thành tích đi xuống ở mùa giải thứ hai nhưng nhiều người vẫn tin rằng Bilic hoàn toàn xứng đáng nhận được sự kiên nhẫn nhiều hơn. 
 
Cũng chẳng sao cả, bởi đối với nhà cầm quân 53 tuổi này, phải làm việc ở Trung Đông (Al-Ittihad), Championship (West Brom) hay bây giờ là Trung Quốc (Beijing Guoan) đều không thành vấn đề. Điều quan trọng là cho dù tới đâu đi chăng nữa, Bilic vẫn luôn thể hiện được ngọn lửa khao khát của mình vào bóng đá, như thế là quá đủ rồi.
 
Có một sự thật là Bilic thường hay bàn bạc chiến thuật với… hai chú chó của mình, Khan và Yoko. Dường như đây cũng là cách để vị chiến lược gia người Croatia giảm bớt áp lực và cảm thấy vững tin hơn vào những quyết định trên sân cỏ. Tất nhiên, khi nào căng thẳng quá, Bilic sẽ chọn nghe… heavy metal, dòng nhạc ưa thích của ông, đặc biệt là ban nhạc huyền thoại Iron Maiden. Ẩn sâu trong con người của Slaven Bilic, cuộc đời này không gì khác, vẫn cứ phải là một bản heavy metal bất tận trước đã…         

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Karim Adeyemi: Món hàng “ngon - bổ - rẻ” của Barca

Từng bị đặt dấu hỏi về mức độ phù hợp với Barcelona, Karim Adeyemi đang khiến những hoài nghi buổi đầu dần tan biến. 22 triệu euro (chưa tính phụ phí), mức giá tương đối rẻ cho một cầu thủ còn nhiều tiềm năng phát triển, giờ được xem là một khoản đầu tư đầy khôn ngoan của Blaugrana.

Boxing đã biến Rayan Cherki thành một cầu thủ lợi hại hơn, và anh không phải là người duy nhất

Đôi chân dĩ nhiên chính là thứ mà người ta chú ý nhất ở Rayan Cherki, với những bước nhảy nhót và nhón gót thoăn thoắt giúp anh thoát khỏi những cú tắc bóng tuyệt vọng của các hậu vệ, tuyển thủ người Pháp như thể đang khiêu vũ giữa vòng cấm trước khi nhẹ nhàng đưa quả bóng vượt qua thủ môn. 

David Raya: Tấm khiên thép của Arsenal

David Raya cứu nguy cho Arsenal ở thời điểm mà đội bóng cần anh nhất. Người gác đền 30 tuổi này tiếp tục chứng minh đẳng cấp thượng hạng, trở thành tấm khiên thép nơi hậu phương của đội bóng phía Bắc London.

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1. 

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Tôi thề, chưa bao giờ có một người hâm mộ bóng đá nào cuồng nhiệt hơn ông tôi. Tôi biết tất cả những ai đang đọc bài viết này ở Tây Ban Nha sẽ lắc đầu và nói: “Không, không, không, chú tôi mới là người cuồng nhiệt nhất.” Nhưng tôi nói thật, nếu bạn có cơ hội gặp ông tôi, bạn sẽ hiểu.