Quay trở lại mùa Hè hơn 20 năm về trước, sau hai mùa giải liên tiếp vô địch Premier League, tưởng chừng như vị thế của Jose Mourinho tại Chelsea sẽ trở nên bất khả xâm phạm.
Nhưng rồi chỉ một thương vụ chuyển nhượng không nằm trong kế hoạch được thực hiện bởi sở thích cá nhân của chủ tịch Roman Abramovich đã dần khiến nhà cầm quân người Bồ Đào Nha rơi vào cuộc khủng hoảng và buộc phải rời sân Stamford Bridge trong sự ấm ức.
Bất chấp những thành công của The Blues, người ta vẫn luôn có cảm giác rằng mối quan hệ hợp tác giữa Jose Mourinho và Roman Abramovich chỉ là một “cuộc hôn nhân” mang tính lợi ích. Ông chủ người Nga - từng sa thải Claudio Ranieri vào năm 2004 chỉ sau một mùa giải trắng tay, có thể cảm thấy hài lòng khi Mourinho biết cách giành chiến thắng tại xứ sở sương mù nhưng với lối chơi của đội bóng thành London thì không.
Về lý thuyết, Abramovich có thừa nguồn lực tài chính để đáp ứng mọi nhu cầu của “Người đặc biệt” trên thị trường chuyển nhượng, tuy nhiên vị tỷ phú người Nga lại ưa thích một phong cách chơi bóng lãng mạn và quyến rũ hơn. Kết quả, sự xuất hiện của Andriy Shevchenko vào mùa Hè năm 2006 đã khiến hai nhân vật quyền lực bậc nhất tại Chelsea dần nảy sinh những bất đồng không thể hòa giải.
The Blues vào thời điểm ấy đang hướng đến mục tiêu vô địch Champions League sau khi liên tiếp giành được hai danh hiệu Premier League (2004/05 và 2005/06). Với mục tiêu phải bổ sung thêm một chân sút chất lượng để đá cặp cùng Didier Drogba, cái tên đầu tiên mà Mourinho đưa vào danh sách ưu tiên chính là Samuel Eto’o của Barca. Thế nhưng, Abramovich đã chấp nhận theo đuổi Sheva trong suốt ba năm ròng và chẳng có lý do gì khiến vị chủ tịch giàu có này dừng lại tham vọng khi cả Milan lẫn đội trưởng của ĐT Ukraine đều gật đầu với bản hợp đồng chuyển tới nước Anh.
“Sự nhiệt tình và kiên nhẫn của ông ấy đã thực sự tác động đến tôi. Chelsea đã theo đuổi tôi trong ba năm qua, điều đó có ý nghĩa với tôi và đó là lý do tôi chọn tới London thi đấu”, Shevchenko nhớ lại.
Một cuộc đấu đá quyền lực nội bộ tại sân Stamford Bridge và chiến thắng đã tạm thời nghiêng về Abramovich sau kỳ chuyển nhượng.
Công bằng mà nói, Sheva là một bản hợp đồng chất lượng – với bản hồ sơ về một tiền đạo đẳng cấp hàng đầu thế giới. Anh từng giành được Quả bóng Vàng năm 2004, Serie A, Champions League và cập bến Chelsea với 173 bàn thắng cho AC Milan. Màn ra mắt của ngôi sao người Ukraine tại xứ sở sương mù cũng khá ấn tượng khi anh thực hiện pha dứt điểm ghi bàn cực kỳ tự tin vào lưới Liverpool trong trận tranh Siêu cúp Anh, ngay cả khi The Blues thua chung cuộc 1-2. Mọi thứ khá ổn và nhiều người tin rằng Shevchenko sẽ nhanh chóng phá vỡ các hàng phòng ngự Premier giống như một thói quen, nhưng thực tế không hề đơn giản.
Trải qua một kỳ World Cup 2006 thành công khi Ukraine lọt vào tới tứ kết và chỉ chấp nhận dừng bước trước ĐT Italia - những nhà vô địch sau đó, thể lực của Shevchenko đã bị bào mòn đáng kể. Cựu chân sút Milan không có được trạng thái thể chất và tinh thần tốt nhất khi bắt đầu thi đấu cho Chelsea. Đặc biệt, sự thay đổi về phong cách thi đấu tại môi trường Premier League cũng khiến cầu thủ sinh năm 1976 này gặp vô vàn khó khăn. Thay vì chuyền bóng nhanh, thói quen dẫn bóng hoặc giữ bóng thêm một nhịp đã khiến Sheva thường xuyên bị hậu vệ đối phương áp sát và không thể tận dụng được khả năng dứt điểm thượng hạng của mình.
Mọi việc càng trở nên tồi tệ khi Drogba thể hiện phong độ xuất sắc trong mùa giải 2006/07 với 33 bàn thắng, vượt qua cả tổng số pha lập công của anh ở hai mùa giải trước đó. Rất nhiều lần Sheva bị đẩy ra biên hoặc phải chơi lùi sâu. Dù ghi bàn vào lưới Portsmouth và Watford nhưng chân sút người Ukraine hoàn toàn bị lu mờ bởi người đá cặp trên hàng công.
“Drogba đang ở đỉnh cao phong độ và tôi không thể tìm thấy ai khác ở châu Âu hiện nay có thể ghi bàn một cách xuất sắc như vậy”, Mourinho phát biểu sau khi chứng kiến tiền đạo người Bờ Biển Ngà ghi một cú hat-trick vào lưới Watford.
Trên thực tế, Sheva đã chơi không tệ sau mùa giải đầu tiên với 14 bàn thắng cùng 12 pha kiến tạo, bao gồm cả những pha lập công quan trọng vào lưới Porto và Valencia tại Champions League. Nhưng so với sự kỳ vọng tại Stamford Bridge, những màn trình diễn này vẫn là quá ít ỏi. Mọi chuyện bùng nổ vào tháng Một, sau khi The Blues thất bại trong các thương vụ Jermain Defoe và Milan Baros, cựu chân sút Milan đã bị Mourinho gạch tên khỏi đội hình thi đấu với Wigan. Ngay lập tức, Abramovich ra chỉ thị cấm đội bóng mua thêm tiền đạo đồng thời yêu cầu vị chiến lược gia người Bồ Đào Nha phải tìm ra phương án chiến thuật phù hợp dành cho Sheva.
Lúc này, “Người đặc biệt” đã nghĩ đến việc mình sẽ bị sa thải bởi mối quan hệ đặc biệt thân thiết giữa Abramovich và Shevchenko. Quyết định từ chối bổ nhiệm một trợ lý nói tiếng Nga (Avram Grant) khiến cho tình hình càng trở nên nghiêm trọng. Nhưng rồi Mourinho vẫn ở lại và Sheva vẫn tiếp tục dự bị cho Drogba trong giai đoạn còn lại của mùa bóng.
Ở trận bán kết gặp Liverpool tại Champions League, ngôi sao người Ukraine xin phép rút lui vì chấn thương háng, điều khiến Mourinho vô cùng tức giận. Kết thúc mùa giải 2006/07, The Blues về nhì ở Premier League nhưng đã vô địch FA Cup và League Cup nhờ những bàn thắng quyết định của Drogba trong cả hai trận chung kết.
Tháng 5/2007, Shevchenko chia sẻ trước báo giới: “Tôi không phải nhân tố chủ chốt trên hàng công, thường phải chơi lùi sâu và xa khung thành hơn. Điều này rất khác biệt so với cách tôi chơi bóng tại Milan và đó cũng có thể là lý do vì sao Drogba ghi bàn nhiều đến vậy. Tại Milan, tôi được xếp ở vị trí sở trường nhưng ở Chelsea, tôi phải học cách thích nghi để phục vụ đội bóng nhiều hơn”.
Mối quan hệ sóng gió giữa Mourinho và Abramovich tiếp tục kéo dài đến tận tháng 9, khi những bất đồng không thể tồn tại thêm được nữa. Sheva ghi bàn cho đội bóng chủ sân Stamford Bridge trong trận hòa 1-1 với Rosenborg tại vòng bảng Champions League - một khoảnh khắc trớ trêu khi đó cũng là trận đấu cuối cùng khép lại nhiêm kỳ đầu tiên của nhà cầm quân người Bồ Đào Nha ở Chelsea.
“Cậu ấy không phải lựa chọn hàng đầu của tôi. Thực tế là tôi đã yêu cầu một cầu thủ khác nhưng vì nhiều lý do mà không thể thực hiện được. Khi được đề nghị chiêu mộ Shevchenko, tôi đồng ý đơn giản bởi vì cậu ấy là một tiền đạo chất lượng”, Mourinho kể lại. “Ở Milan, cậu ấy là một hoàng tử, nhưng tại Chelsea là một triết lý khác. Chúng tôi không có một hoàng tử nào hết”.
Cuối cùng thì Người đặc biệt đã đúng. Sheva đã không thể tỏa sáng dưới triều đại Avram Grant và phải rời sân Stamford Bridge vào năm 2009. Con số 22 bàn thắng sau 77 lần ra sân thật khó chấp nhận với đẳng cấp của một siêu sao từng giành Quả bóng Vàng. Bản thân Shevchenko cũng chưa bao giờ đổ lỗi cho Mourinho về thất bại của mình ở xứ sở sương mù. “Chấn thương có lẽ mới là nguyên nhân dẫn đến việc tôi không thành công khi chơi bóng ở Anh. Giải đấu này thiên về thể lực và tốc độ hơn, khác với Serie A tập trung vào kỹ thuật và chiến thuật. Người hâm mộ The Blues chưa bao giờ được chứng kiến một Shevchenko thực sự”.
Để rồi sau tất cả thì những ký ức đáng nhớ nhất về quãng thời gian của cựu chân sút Milan tại London không phải là những bàn thắng. Andriy Shevchenko đã vô tình trở thành một “con tốt” trên bàn cờ giữa cuộc chơi của Mourinho và Abramovich, giữa một nhà cầm quân khao khát quyền lực và một ông chủ muốn dùng sức mạnh tiền bạc để thỏa mãn niềm đam mê cá nhân. Người ta có thể tiếc nuối cho tiền đạo người Ukraine nhưng đó cũng là một thước phim khác cho thấy sự mong manh của giá trị con người trong thời buổi kim tiền, khi đồng tiền không ngừng tác động đến bóng đá theo những kịch bản kỳ lạ nhất.