Santi Cazorla: Từ màn tái xuất nhuốm màu ảo thuật đến những phép màu trên sân cỏ

Tác giả Elflaco - Thứ Năm 13/12/2018 19:01(GMT+7)

Với Cazorla, sau từng ấy biến cố, biết bao đau đớn và tủi nhục, những lần chỉ muốn gục ngã để rồi lại tiếp tục chiến đấu và chiến thắng sự nghiệt ngã của số phận, thì chuyện đã qua… hãy để nó qua

Estadio de la Ceramica, hay còn được biết tới với cái tên quen thuộc El Madrigal. Sân nhà CLB Villarreal. Một ngày đầu thu tháng 8. Khoảng 4500 CĐV Villarreal có mặt trên sân đang háo hức chờ đợi một “màn diễn” đặc biệt mà Lãnh đạo CLB đã hứa với họ suốt cả tuần trước đó.
 
  

Đúng 10h sáng ngày 9/8, ảo thuật gia Yunke xuất hiện ở trung tâm sân El Madrigal. Cùng với ông là một lồng kính hình trụ, trong suốt và với những chiêu trò của Yuke thì có vẻ như nó trống rỗng. Lồng kính có in logo CLB Villarreal bên ngoài và bên trong được bơm đầy khói trắng.
 
Làn khói trắng từ từ tan hết và… “boom” một gã trai với trang phục thi đấu truyền thống màu vàng Villarreal hiện ra. Khuôn mặt ấy, vóc dáng ấy, và tất nhiên cả nụ cười ấy, từng là những thứ vô cùng thân thuộc với El Madrigal, với các CĐV Villarreal. 
 
Là Santi Cazorla, người đã gắn bó với Villarreal từ khi còn là một chàng trai 19 tuổi ra mắt đội B CLB mùa giải 2003/04, bước ra ánh sáng trong 3 năm sau đó, rồi trở thành thần tượng mới của El Madrigal giai đoạn 2007-2011 trước khi bắt đầu cuộc hành trình với biết bao biến cố với Malaga và Arsenal.
 
Thực ra, trước màn ra mắt độc nhất vô nhị hôm 9/8 ấy, Cazorla đã trở lại Villarreal từ gần 2 tháng trước. Cazorla trở lại CLB đầu đời, cũng là đội bóng mình gắn bó nhất trong sự nghiệp để tập luyện, phục hồi thể lực sau ca phẫu thuật bàn chân, sau hơn 2 năm chiến đấu với chấn thương dai dẳng và những di chứng khủng khiếp từng khiến anh phải đối mặt với bi kịch tàn phế trong toàn bộ phần đời còn lại. 
 
 
Trận giao hữu đầu tiên trước mùa giải mới của Villarreal, vào cuối tháng Bảy - gặp đội hạng Ba Hercules, Cazorla vào sân từ ghế dự bị ở phút 57. Và đây là lần đầu tiên anh ra sân thi đấu sau… 636 ngày.
 
Ở tuổi 34, sau bi kịch chấn thương khủng khiếp, những phẩm chất làm nên một Cazorla dị biệt trong thế hệ của mình vẫn còn đó. Nhưng khát khao cống hiến và thể hiện mình trên sân cỏ, ở Cazorla, thậm chí còn lớn hơn bội phần. Villarreal hiểu được điều ấy qua những gì anh thể hiện trong 2 tháng tập “ké” với CLB, qua những bước chạy và các pha xử lý bóng của anh trước Hercules. Và một hợp đồng được thảo sẵn, chờ Cazorla. 
 
Cazorla đã đến, đã rời đi và đã trở lại. Với Villarreal, sau biết bao thăng trầm. Với người Villarreal, đó là Định Mệnh, là sự sắp đặt của Tình Yêu dù quả thật mối tình này đã trải qua bao trắc trở. Và cho đến thời điểm này, ít nhất Villarreal không có lý do gì để tiếc với việc tái duyên Cazorla. 
 
Santi Cazorla
Kể từ màn ra mắt đáng nhớ ở El Madrigal, Cazorla đã góp mặt trong 13/15 vòng đấu ở La Liga, trong đó có 9 trận đá chính. Tại Europa League, Cazorla cũng đã ra sân cả 5 trận của “Tàu ngầm vàng” ở vòng đấu bảng, ghi 1 bàn và kiến tạo 1 bàn giúp Villarreal tạm chiếm vị trí thứ nhất bảng G trước lượt trận cuối. Tổng cộng, Cazorla đã chơi hơn 1100 phút trên tất cả các đấu trường mùa này và điều quan trọng nhất – điều mà các CĐV Villarreal luôn cầu nguyện mỗi khi anh ra sân – là “số 19” chưa từng phải chịu 1 chấn thương nào hết.
 
Với một cầu thủ từng nhận được lời khuyên từ các bác sỹ Anh rằng “nên từ bỏ bóng đá nếu không muốn trở thành kẻ tàn phế trong toàn bộ phần đời còn lại”, với một người đàn ông – người cha từng cắn răng nhìn những mảnh da trên tay, trên bắp vế mình  - những mảnh da có xăm tên con gái – bị lấy đi để bù vào phần gót chân bị hoại tử, với một cầu thủ từng khóc thầm vì tự trách sự vô dụng của bản thân trong cả chiến thắng và chiến bại của Arsenal suốt 2 năm trời như Cazorla, thì việc được ra sân đã là kì tích, chứ chưa nói đến chuyện thường xuyên đá chính và là 1 trong 9 cái tên có tổng thời gian thi đấu nhiều nhất đội mùa này.
 
Villarreal đang có một mùa giải La Liga không tốt khi đang xếp thứ 4 từ dưới lên trên BXH sau 15 vòng đấu. Nhưng với cá nhân Cazorla, anh đã và đang có một mùa giải tái xuất không hề tồi. Những số liệu thống kê cho thấy, Cazorla của Villarreal 2018 vẫn là một kiến tạo gia hàng đầu. Không cầu thủ Villarreal nào có nhiều pha “dọn cỗ” thành bàn như anh (4 pha kiến tạo). Bình quân mỗi trận, Cazorla cũng tạo ra 2 đường chuyền mở ra cơ hội ghi bàn – tốt nhất CLB. Với một Cazorla như thế, Villarreal hẳn sẽ sớm trở lại với thứ bóng đá hay nhất của họ!
 
Xavi thời đỉnh cao từng nói, nếu có một tiền vệ mà anh muốn được chơi cùng thường xuyên, trong màu áo Barcelona thì người đó luôn là Cazorla. Arsene Wenger, trong những ngày cuối cùng “Giáo sư” ở Arsenal, cũng thừa nhận, tiếc nuối bậc nhất trong sự nghiệp của ông là không thể, bằng cách nào đó, giúp Cazorla chơi thứ bóng đá đỉnh cao như anh đã từng trong các năm đầu ở Emirates. Với nhiều người, Cazorla là thiên tài, là quái kiệt nhưng không gặp thời. 
 
Nhưng với Cazorla, sau từng ấy biến cố, biết bao đau đớn và tủi nhục, những lần chỉ muốn gục ngã để rồi lại tiếp tục chiến đấu và chiến thắng sự nghiệt ngã của số phận, thì chuyện đã qua… hãy để nó qua. Bởi hiện tại mới là thứ đáng trân quý hơn cả. “Tôi không nghĩ nhiều về tương lai của mình, cũng chẳng buồn bận tâm với cơn đau xưa cũ. Với tôi, điều quan trọng nhất là cứ mỗi tuần, ra sân, thi đấu thật tốt và rồi tiếp tục làm điều đó ở trận kế tiếp. Chỉ thế thôi”.
 
Như màn ra mắt nhuốm màu ảo thuật 4 tháng trước, những gì Cazorla đang thể hiện trên sân cỏ, ở tuổi 34, có lẽ còn hơn cả một phép màu…

EL FLACO (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Barcola đã nghĩ về Liverpool ngay từ khi còn bé

Tiền đạo tuyển Pháp mất khá nhiều thời gian để trưởng thành, nhưng sự táo bạo trong tấn công cùng khả năng khai thác khoảng trống có thể giúp anh nhanh chóng chiếm được cảm tình của CĐV Liverpool.

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Khi còn trẻ, có lẽ ai cũng từng mơ về một khoảnh khắc để đời. Đó có thể là một lần đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, một lần chạm tay vào đỉnh cao danh vọng, hay đơn giản là được người khác nhắc đến bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Trong bóng đá, giấc mơ ấy càng mãnh liệt hơn. Một cầu thủ có thể dành cả tuổi thơ để tập luyện chỉ với mong muốn một ngày được bước ra sân, ghi bàn, giành danh hiệu và trở thành cái tên được hàng triệu người biết đến.

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Đó là một ngày cuối hạ, giữa vùng quê Bavaria mờ ảo sương mờ. Tại một CLB thể thao cách Munich nửa giờ lái xe, bên cạnh những ngôi nhà đá nhạt màu được ánh nắng phủ vàng và vài chú hươu lặng lẽ gặm cỏ, Harry Kane đang cùng các phóng viên của The Athletic nhìn lại một mùa giải quá đỗi xuất thần mà cá nhân anh vừa tạo nên. 

Ngoài 670 triệu Bảng, Liverpool đã mất gì trong giai đoạn Richard Hughes làm giám đốc thể thao?

Đúng 10 năm trước vào tuần này, Sadio Mane ghi bàn trong trận ra mắt sân nhà cho Liverpool, góp công vào chiến thắng 4-1 trước nhà đương kim vô địch Premier League Leicester City. Đó mới chỉ là bàn thắng thứ hai trong tổng số 120 pha lập công của anh cho Liverpool, nơi Mane sau này giành gần như mọi danh hiệu lớn trong 269 lần ra sân và rời đi như một huyền thoại trong một thương vụ suýt giúp CLB thu lại toàn bộ số tiền từng bỏ ra để mua anh.

Mainoo vươn mình giữa một Man Utd chưa ổn định

Manchester United vẫn chưa thể tìm thấy nhịp điệu ổn định cần thiết trong giai đoạn đầu của mùa giải mới. Dẫu vậy, những tín hiệu tích cực cũng đã xuất hiện, và Kobbie Mainoo đang nổi lên như một điểm sáng đáng chú ý. Tiền vệ sinh năm 2005 từng bước khẳng định vai trò ngày càng quan trọng trong hành trình của “Quỷ đỏ”.

Edin Dzeko ở tuổi 40: Hồi kết của tôi đang đến, nhưng chưa phải bây giờ

Edin Džeko từng không nghĩ mình sẽ còn chơi bóng khi bước sang tuổi 40. Nhưng mùa hè 2026, tiền đạo người Bosnia không những vẫn thi đấu mà còn trải qua một trong những chương đặc biệt nhất sự nghiệp: cùng Bosnia & Herzegovina trở lại World Cup, lần đầu vượt qua vòng bảng, rồi tiếp tục gắn bó với Schalke 04 để trở lại Bundesliga sau hơn 15 năm.

Enzo Fernandez có thật sự "trẻ trâu: như nhiều người nghĩ?

Những người chỉ trích anh mô tả Fernandez như một cầu thủ có “tâm hồn của một thằng trẻ trâu”, đại diện cho những mặt xấu xí nhất của đội tuyển Argentina và là một người rất khó để yêu mến, bất chấp tài năng không thể phủ nhận.

Mike Dean không nên giả "điên" để làm tổn hại danh tiếng giới cầm còi

Nhiều người từ lâu đã có một hình dung khá rõ về Mike Dean: một trọng tài thích gây chú ý, có phần ngạo nghễ và đôi khi khiến người ta cảm giác ông muốn mình trở thành nhân vật chính của trận đấu. Nhưng điều khiến tôi khó chịu lần này không phải cá tính của ông, mà là việc ông kể những câu chuyện có thể khiến người nghe hiểu sai về cách các trọng tài Premier League từng làm việc.