Ronaldinho và nụ cười tỏa nắng của một thời đã xa

Tác giả Elflaco - Thứ Tư 21/03/2018 16:53(GMT+7)

Tháng Ba có ngày Quốc tế Hạnh phúc. Và tháng Ba có lẽ cũng là tháng sinh của rất nhiều cầu thủ mà những gì họ trình diễn trên sân, họ mang tới cho thế giới túc cầu đã trở thành một phần không thể phai mờ trong tim của thế hệ fan hâm mộ bóng đá Việt Nam sinh vào cuối 7X, 8X và đầu 9X. Họ, những Alessandro Nesta, Juan Sebastien Veron, Didier Drogba, Fernando Torres, Edgar Davids, Sergio Ramos, Fernando Hierro, Marc Overmars hay cả Lothar Mattheaus nữa, chính là một trời thanh xuân những chàng trai, cô gái yêu bóng đá giờ đã ở vào tuổi “băm”.
 
Hôm qua, chúng ta đã nói rất nhiều về Fernando Torres, chàng cầu thủ hiếm hoi không có anti-fan trong toàn bộ sự nghiệp của mình. Chàng tiền đạo mà vẻ ngoài lãng tử, mái tóc vàng bồng bềnh với những pha đi bóng thanh thoát cùng nhiều bàn thắng đẹp không tì vết đã từng tạo nên cơn sốt mạnh mẽ trong cộng đồng fan bóng đá Việt Nam hơn 1 thập kỉ trước. Nhưng cùng thời đại của Torres, trong những tháng ngày không thể nào quên ấy, còn có một cầu thủ cực kỳ đặc biệt. Anh ta không có nhiều fan nữ như Torres bởi chẳng hề sở hữu ngoại hình bắt mắt. Thậm chí, anh ta còn thường xuyên góp mặt trong đội hình những cầu thủ xấu trai nhất Thế giới bóng đá.
Ronaldinho và nụ cười tỏa nắng của một thời đã xa
Nhưng vẻ đẹp bóng đá mà chàng cầu thủ ấy mang lại, trên sân cỏ, trong từng bước chạy, trong từng động tác chạm bóng hay vê bóng, trong những pha đi bóng nhanh như gió xé nát hàng phòng ngự đối phương, trong những đường chuyền giấu chân và tất nhiên, trong những bàn thắng dị biệt mà trước anh và sau anh chẳng ai có thể làm được, không nghi ngờ gì nữa, chính là món quà quý giá nhất mà Chúa Trời từng ban tặng cho Thế giới túc cầu. Ngày 20/3 là ngày Quốc tế hạnh phúc. Và ngày 21/3, 37 năm về trước, là ngày sinh của cầu thủ đặc biệt này. Cầu thủ mà sự hiện diện của anh trong dòng chảy bóng đá, cách anh chơi bóng và tận hưởng từng giây phút trên sân và… nụ cười khoe hàm răng vẩu bất chấp hoàn cảnh đã từng là một thứ thần dược xóa đi biết bao lo toan, buồn nản trong cuộc sống thường nhận ở các CĐV bóng đá. Của một thời đã xa…
 
Bóng đá không chỉ là cuộc chơi của những tay cơ bắp. Bóng đá không bao giờ là show diễn của riêng những anh chàng đẹp trai. Bóng đá đâu chỉ là những toan tính chiến thuật. Bóng đá không gói gọn trong chuyện chiến thắng hay chiến bại. Bóng đá, vượt lên trên tất cả, chính là cuộc sống. Và cuộc sống thì không thể thiếu niềm vui. Và Ronaldinho, sinh vào ngày 21/3, gã cầu thủ xấu trai và có đặc điểm rất dễ nhận biết là nụ cười khoe răng vẩu ấy, có lẽ chính là người đem lại nhiều niềm vui hơn cả trong thời đại bóng đá mà anh là một phần của nó. Một phần vô cùng đặc biệt.
Ronaldinho: Điệu Samba ma thuật trên vũ đài cảm xúc
“Tôi xấu trai, nhưng cái tôi có là sự quyến rũ”. Gã trai với hàm răng vẩu cười lớn sau khi trở thành Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới năm 2004. Chỉ một khoảnh...

20/11/2005. Sân Bernabeu và trận El Clasico lượt đi mùa giải 2005/06. Trận “Kinh điển” đầu tiên, ở La Liga, trong sự nghiệp của 2 cầu thủ sau này đều trở thành biểu tượng thành công của 2 CLB: Lionel Messi phía Barcelona và Sergio Ramos của Real Madrid. Trận đấu ấy, Messi-của-tuổi-18 bị thay ra ở phút 69. Và cũng ở trận đấu ấy, thủ quân của Real hiện tại – Ramos có lẽ sẽ không bao giờ quên. Tân binh 19 tuổi của Real, hậu vệ đắt giá nhất trong lịch sử CLB Hoàng gia Tây Ban Nha vào thời điểm ấy, đã có màn ra mắt “Kinh điển” thảm họa. Bởi đối thủ của anh là Ronaldinho.
 
Trận “Kinh điển” tháng 11/2005 ấy đặc tả tất cả những gì tinh túy nhất, đặc biệt nhất và đáng nhớ nhất ở con người-bóng đá Ronaldinho. Trước khi giao bóng, anh chuyện trò rôm rả và cười toe toét với đàn anh đồng hương Ronaldo phía đội chủ nhà. Chỉ vài phút sau khi khai cuộc, cầu thủ người Brazil thiếu tập trung và đỡ hụt một pha bóng đơn giản. Và anh cười khoe răng vẩu. Vài phút sau, vẫn nụ cười ấy, khi anh khiến Migel Salgado ngã chổng vó sau một pha đi bóng. Khi Samuel Eto’o mở tỉ số, ngay phút 14, từ một pha khởi xướng của Ronnie, người ta cũng thấy “số 10” Barca đứng sẵn ở cột cờ phạt góc cười ngoác miệng chờ đồng đội ăn mừng. Cuối hiệp một, Ronaldinho bị phạt thẻ vàng sau một pha tranh chấp bóng bổng có phần ác ý với hậu vệ Real. Và anh lại cười.
 
Nhưng màn ra mắt “Kinh điển” của Ramos chỉ trở thành thảm họa trong hiệp 2 bởi những pha đi bóng, dứt điểm, ghi bàn đầy ma thuật và miệng cười đặc trưng của tiền đạo người Brazil. Phút 58, Barca phản công nhanh bên hàng lang trái, Ronnie nhận bóng từ giữa sân và tăng tốc như một cơn gió. Ramos lao tới, xoạc bóng bạo liệt nhưng chẳng đủ để ngăn cản cơn gió Ronaldinho lướt qua và xâm nhập vào vòng 16m50 Real. Ivan Helguera, người chờ sẵn ở đó cũng bị đánh bại một cách đơn giản sau một pha lắc hông và vê bóng của Ronaldinho. Boom, một pha dứt điểm tinh tế vào góc gần. Iker Casillas đứng chôn chân nhìn bóng đi vào lưới. Và như thường lệ, nụ cười khoe răng vẩu!
Nhân vật El Clasico: Ronaldinho - Kẻ mua vui của Siêu kinh điển
(Bongda24h.vn) – Với nhiều người, Ronaldinho Gaucho sẽ không thể nào sánh được với Lionel Messi, ông vua của những trận Siêu kinh điển, về tài năng. Nhưng xét...

Đúng 20 phút sau, cũng từ một tình huống phản công tương tự, Ronaldinho tiếp tục đối đầu với Ramos. Lần này Ramos không xoạc bóng nữa mà quyết đeo bám đến cùng. Ramos đã khiến anh phải đẩy bóng vào một góc hẹp hơn và lần này cạnh hậu vệ trẻ của Real còn có Guti, ngay phía trong là Helguera. Nhưng cơn gió Brazil, bằng một cách nào đó, vẫn lách qua Ramos để có được một vị trí dứt điểm vừa đủ đưa bóng vào góc xa cầu môn Casillas. Hàng thủ Real thêm một lần nữa bị đánh bại bởi sự ngẫu hứng, ma thuật không thể tiên đoán của Ronaldinho. Casillas quỳ gối, trong khung thành Real và lắc đầu ngán ngẩm. Còn trên khán đài Bernabeu, vang dậy tiếng vỗ tay. Từ các Madridista!
 
Trước và sau, có biết bao cầu thủ đã ghi bàn ở Bernabeu trong những trận “Kinh điển”? Messi, siêu sao bóng đá dương đại, người từng được Ronaldinho giúp đỡ hết mình trong những ngày đầu khởi nghiệp ở đội một Barca, hiện đã là kỉ lục gia ghi bàn vào lưới Real. Nhưng chỉ có duy nhất Ronnie nhận được tràng pháo tay từ chính các CĐV Real, ngay tại Bernabeu, trong một trận đấu mà đội bóng của họ thất bại thảm hại. Bởi họ, trước màn trình diễn của Ronaldinho, trước thứ bóng đá chở đầy niềm vui và sự ngẫu hứng ở chàng tiền đạo có nụ cười bất chấp hoàn cảnh ấy, đã hoàn toàn bị chinh phục. Để vượt lên nỗi buồn của kẻ bại trận, để thực sự tận tưởng những gì đẹp đẽ nhất, thuần khiết nhất mà bóng đá có thể mang lại. Với hiện thân là Ronaldinho.
Ronaldinho và cú lắc hông ở Stamford Bridge
Đầu năm nay, Ronaldinho đã chính thức tuyên bố treo giày kết thúc hành trình gần 2 thập kỉ chơi bóng với niềm vui của anh, từ Gremio, qua PSG, tới Barcelona, cập bến Milan rồi Flamengo, Mineiro, Queretaro và Fluminese. Trong sự nghiệp của mình, Ronaldinho đã giành được tất thảy những vinh quang cao quý nhất, ở khía cạnh tập thể như Champions League, La Liga với Barcelona, Scudetto cùng Milan, Copa Libertadores ở Mineiro, World Cup và Copa America với tuyển Brazil cùng hàng chục giải thưởng cá nhân mà đỉnh cao là “Ballon D’or” 2005.
 
Nhưng điều khiến người ta nhớ về Ronaldinho và cảm mến Ronaldinho, cho đến tận những ngày này, không bao giờ là bộ sựu tập các danh hiệu hay giải thưởng mà anh giành được. Thứ bóng đá giàu niềm vui và nụ cười… xấu-đến-mức-dễ-thương của Ronnie mới là món quà quý giá nhất trong đời, đối với bất kì CĐV bóng đá chân chính nào. Bóng đá của thời đại này đã thay đổi quá nhiều. Và có lẽ, sẽ không cầu thủ nào tạo được thứ cảm xúc đặc biệt như Ronaldinho đã từng. Như cách anh nở nụ cười cho mình và cho-tất-cả. Của những tháng ngày xưa ấy…

ELFLACO (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.