Richarlison: Bản hợp đồng đắt xắt ra miếng của Spurs

Tác giả Nam Khánh - Thứ Tư 07/09/2022 16:08(GMT+7)

Để hiểu được Richarlison đã chơi hay đến thế nào trong cuộc đối đầu với Fulham vào thứ Bảy, hãy nhìn vào việc HLV trưởng của Tottenham là Antonio Conte đã mạnh dạn rút Harry Kane ra khỏi sân khi trận đấu vẫn còn 12 phút. 

 

Thoạt nhìn, đây có vẻ chẳng phải là một động thái lớn lao gì bởi vì Spurs vốn đang dẫn trước đối thủ 2-0 vào thời điểm đó, nhưng cần nhớ rằng rất hiếm khi Conte làm điều này. Trên thực tế, ông chỉ mới thực hiện động thái này một lần – vào Boxing Day, trước Crystal Palace, khi Spurs đang phải vật lộn với một cuộc khủng hoảng COVID-19, lịch thi đấu dày đặc, và đã dẫn trước 2-0 trong khi đối thủ đang phải chơi với 10 người vì cầu thủ xuất sắc nhất của họ (Wilfried Zaha) đã bị đuổi khỏi sân. Ngoài ra, Kane đã đá chính đến 42 trong 43 trận đấu của Conte trên mọi đấu trường, chơi trọn 90 phút 41 trận trong số đó. Nói tóm lại, việc Kane được rút ra khi trận đấu vẫn chưa kết thúc là chuyện cực hiếm. 

Nhưng lần đầu tiên kể từ khi Conte tiếp quản chiếc ghế HLV trưởng (và thậm chí có thể là kể từ cuộc đột phá của Kane ở đội một), Spurs mới có được một phương án thay thế đáng tin cậy để bớt phụ thuộc vào tiền đạo người Anh. Conte đã chia sẻ sau chiến thắng 2-1 của Tottenham rằng Richarlison “đã chơi thực sự tốt” và điều đó có nghĩa là Kane “đã được thư giãn nhiều hơn, bởi vì khi bạn phải chơi với cường độ 3 ngày 1 trận, đôi lúc bạn cần phải nghỉ ngơi một chút.”

Việc Richarlison được đá chính cũng đồng nghĩa rằng Dejan Kulusevski sẽ được nghỉ ngơi trước cuộc đối đầu với Marseille ở Champions League, và đây là một màn trình diễn cho thấy lý do tại sao Spurs chấp nhận trả 50 triệu bảng (kèm thêm 10 triệu bảng từ các điều khoản bổ sung) cho tuyển thủ Brazil vào mùa hè vừa qua. 

Thật đáng tiếc khi Richarlison không thể có riêng cho mình một bàn thắng, anh đã có 1 lần dứt điểm trúng cột và 1 tình huống đưa bóng vào lưới không được công nhận vì lỗi việt vị, nhưng đã liên tục tạo ra những mối đe dọa đối với hệ thống phòng ngự của đối thủ, và là một mẫu cầu thủ rất khác so với Kulusevski. Trong khi Kulusevski giúp Spurs tấn công trơn tru bằng khả năng xoay sở trong không gian hẹp và liên kết lối chơi thông minh, thì Richarlison lại táo bạo và chơi bóng với “nhịp điệu” nhanh hơn – tuy kém khéo léo hơn nhưng vẫn có thể liên tục khiến các hậu vệ khổ sở. 

Nhưng điều đó không có nghĩa là ngôi sao người Brazil không có chất lượng kỹ thuật – thậm chí thực tế là kỹ thuật của anh rất lợi hại – mà chính xác là bản năng của Richarlison đã khiến lối chơi của anh bắt mắt và cực khó đối phó. Nó cũng giúp giải thích tại sao Richarlison lại trở thành một cầu thủ ngay lập tức được các cổ động viên Spurs yêu mến – họ đã cổ vũ rất lớn khi anh bước đi sau tiếng còi mãn cuộc, và cầu thủ 25 tuổi đã đáp lại họ với một cái vẫy tay.  

 

Anh cũng đã trở thành một ngôi sao trong phòng thay đồ của Spurs, giống như tại những CLB trước đây mà mình đầu quân. Trên sân cỏ, Richarlison là một chiến binh đầy máu lửa, thường xuyên khiến các đối thủ phải điên đầu, ngoài sân cỏ, anh là một chàng trai vui vẻ, phóng khoáng hơn nhiều, nổi tiếng với sự tốt bụng, năng nổ và đáng yêu. Các cầu thủ Tottenham đã thực sự yêu mến Richarlison, và sự phấn khích của họ khi tưởng rằng anh đã ghi bàn đã phần nào phản ánh điều đó. 

Nhưng chính những màn trình diễn trên sân mới là yếu tố then chốt quyết định ngôi sao người Brazil có chinh phục được trái tim của các fan Spurs hay không, và Richarlison đã có một sự khởi đầu thực sự tốt về mặt này. 

Thứ 7 tuần trước là lần đầu tiên được đá chính của anh, nhưng ngay trong trận ra mắt trước Chelsea vào tháng trước, anh đã ghi dấu ấn với một màn trình diễn đầy năng lượng khiến Thiago Silva và các hậu vệ đồng đội phải làm việc vất vả. 

Sau đó là màn góp mặt đầy thú vị trước Nottingham Forest, khi Richarlison kiến tạo cho pha lập công thứ hai của Kane bằng một quả tạt tuyệt vời và tạo nên các pha bóng đầy mãn nhãn, qua đó kích thích mạnh mẽ bầu không khí trên các khán đài.  

Trước Fulham, Richarlison đã có thêm một pha kiến tạo khác – một đường chuyền trả bóng thông minh cho Pierre-Emile Hojbjerg trong bàn thắng mở tỷ số – tung ra 3 cú dứt điểm, và tạo ra 4 cơ hội. Anh suýt nữa đã có thể ghi bàn chỉ sau 10 phút với một cú đánh đầu đưa bóng bay vọt xà, và có rất nhiều lần năng nổ tham gia phòng ngự, khiến các cầu thủ Fulham để mất bóng. Tổng cộng, Richarlison đã thành công trong toàn bộ 4 pha tắc bóng mà mình thực hiện (nhiều thứ hai trên sân), có 2 lần cắt đường chuyền và thu hồi bóng 7 lần (nhiều thứ hai trong những cầu thủ góp mặt trên sân, không tính các thủ môn). Những con số thống kê đó cho thấy ngôi sao người Brazil đã thi đấu nhiệt huyết đến thế nào, và có lúc anh đã kết hợp đặc điểm siêng phòng ngự với khả năng tấn công – cướp bóng khỏi Kevin Mbabu rồi tung ra một quả tạt cho  Eric Dier. 

“Bàn thắng” không được công nhận của Richarlison đã thể hiện khả năng liên kết lối chơi của anh – cầu thủ 25 tuổi khởi đầu tình huống tấn công này với việc lùi sâu trong một pha ném biên và thực hiện một đường chuyền trước khi di chuyển vào vị trí tiền đạo trung tâm mà Kane đã bỏ trống. 

Trước đó trong hiệp hai, anh đã có một đường chuyền thông minh khác cho Son Heung-min trong một tình huống tấn công đã kết thúc bằng một cú dứt điểm bị truy cản của Kane. Trong hiệp 1, Richarlison cũng đã có một đường chuyền đánh gót một chạm để tạo cơ hội cho Kane. Trong những pha bóng mà ngôi sao người Brazil thực hiện, đã xuất hiện vài khoảnh khắc nhắc nhở rằng đôi khi anh thiếu đi sự khéo léo của Kulusevski, khi thực hiện những đường chuyền với lực quá mạnh cho các tiền đạo đồng đội đang hiện diện ở những vị trí đầy hứa hẹn.

Về mặt vị trí thi đấu, Richarlison đã bắt đầu trận đấu trên danh nghĩa là một cầu thủ tấn công cánh phải, nhưng anh được cho phép di chuyển vào phía trong và chiếm lĩnh các vị trí trung lộ. Chính từ một vị trí nằm bó vào phía trong trung lộ, anh đã thoát ra phía sau hàng thủ Fulham không lâu sau khi hiệp hai bắt đầu, nhưng không thể đánh bại Bernd Leno. Trong hiệp một, anh đã quấy phá đối thủ từ cả hai cánh, suýt chút nữa kiến tạo 1 bàn cho Son sau khi dạt sang cánh trái và lướt qua Tosin Adarabioyo.

Khả năng đảm nhận cả 3 vị trí trên hàng tiền đạo của Richarlison là một phần đã tạo nên sức hút ở anh đối với Spurs vào mùa hè vừa qua, và điều đó có nghĩa là cả 3 ngôi sao Kane, Kulusevski và Son đều sẽ có cơ hội được nghỉ ngơi trong một lịch trình khắc nghiệt – Spurs sẽ phải chơi 7 trận chỉ trong vòng 21 ngày. Chính Conte cũng đã ám chỉ đến sự linh hoạt này trong một cuộc họp báo sau trận đấu, khi ông hết lời khen ngợi Richarlison. 

 

“Cậu ấy đã thi đấu một cách đáng kinh ngạc,” nhà cầm quân người Italy bình luận. “Và mang đến cho tôi khả năng xoay tua nhân sự mà không làm suy giảm chất lượng đội hình.”

Cường độ thi đấu của Richarlison cũng là một phần nguyên nhân khiến Spurs quyết tâm chiêu mộ anh, và thực tế là anh đã mang đến cho đội bóng nhiều sự gai góc hơn – đây cũng chính là điều mà Tottenham thường thiếu. “Bạn có thể cảm nhận được rõ sự hiện diện và tính cách của cậu ấy trên sân đấu,” Conte chia sẻ sau trận đấu. “Cậu ấy là một chiến binh, một cỗ máy chiến đâu và chúng tôi cần một cầu thủ như vậy để cải thiện khía cạnh này.”

“Tôi rất thích cái sự thật rằng cậu ấy đã rất nỗ lực để nhanh chóng nắm bắt được những ý tưởng của chúng tôi.”

Richarlison đã kết thúc trận đấu với bàn thắng không được công nhận được đề cập, và có một số khoảnh khắc hold-up play (giữ bóng, chờ đồng đội dâng lên để phối hợp) thực sự hữu ích khi Spurs đang phải chống chọi lại sự phản kháng của Fulham. Tất cả những điều này đã diễn ra trong khi Kane được rút ra ngoài để nghỉ ngơi. 

Đã có những lời kêu gọi rằng Richarlison nên được đá chính thay cho Son, người đã chơi tốt vào hôm thứ 7 nhưng không thể ghi bàn. Dù có là ai được trao niềm tin đi chăng nữa, điều thực sự quan trọng là giờ đây Spurs cuối cùng cũng đã có một phương án thay thế đầy chất lượng. Đó chính là kiểu sức mạnh cạnh tranh mà Conte đã khao khát kể từ khi tiếp quản chiếc ghế HLV trưởng tại CLB này. 

Theo Charlie Eccleshare, The Athletic

 

 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.