Petr Cech, Arsenal, Chelsea và trận chiến cuối cùng…

Tác giả Elflaco - Thứ Tư 29/05/2019 16:34(GMT+7)

Từ một chú nhóc ôm mộng trở thành thủ môn chuyên nghiệp, đã đi một hành trình rất dài từ Plzen tới Bisany, từ Prague tới Rennes, từ Chelsea tới Arsenal, để ngày hôm nay, ở tuổi 37, anh – kỉ lục gia giữ sạch lưới của Premier League (202 trận - đặt những bước chân cuối cùng trên mặt cỏ xanh Baku, cho lần sau cuối trước khi chính thức nói lời giã biệt.

Petr Cech là một fan ruột của Queen. Anh cũng là một tay trống cừ và hát rock không tệ. Sản phẩm âm nhạc mới nhất của Cech kết hợp với Roger Taylor – ca nhạc sĩ của Queen ra mắt đầu tháng Năm vừa qua, là một ca khúc rock về bóng đá.
Petr Cech, Arsenal, Chelsea và trận chiến cuối cùng…
Phần lời của “Bóng đá là thế” khá đơn giản với những ca từ ngắn và mạnh nhưng chúng đặc tả con người –bóng đá ở Cech. Một trong những thủ môn xuất sắc nhất trong thời đại của anh. Một trong những biểu tượng lớn của Premier League thế kỉ 21. Người sẽ chính thức treo găng sau trận đấu chuyên nghiệp cuối cùng vào đêm 29/5 tới. Chung kết Europa League, Cech trong khung gỗ Arsenal đối đầu với đội bóng cũ Chelsea.
 
“Bóng đá là thế”, là “Nỗ lực”, là “Trách nhiệm”, là “Sự hi sinh”, là “Khát vọng”, là “Những sân bóng”, là “Trận đấu”, là những “Tiếng gầm gào” của “Đám đông”,  là “Các fan hâm mộ”, là “Bàn thắng”, là “Chiến thắng”, “Hạnh phúc”, “Vinh quang”. Và với Cech, một thủ môn, “Bóng đá là thế” – còn là những “Quả phạt đền”, những lần “Cản phá thành công”, những trận đấu “Giữ sạch lưới”.
 
Với những chuyên gia âm nhạc, hay kể cả những fan của Rock, giá trị nghệ thuật của “Bóng đá là thế”  thực sự không có gì đặc biệt. Nhưng với những CĐV bóng đá, nhất là những ai đã theo chân Cech trên các bước đường sự nghiệp của thủ môn này, thì từng lời, từng câu, những giai điệu vang lên của bài hát này, lại đong đầy cảm xúc hơn bất kì sản phẩm âm nhạc đỉnh cao nào. Vì nó là bài hát – cuộc đời của Cech.
 
 
Là những năm tháng đặt bước chân đầu tiên vào địa hạt bóng đá, tại Bisany, rồi Sparta Prague. Là hai mùa giải “bước ra ánh sáng” tại Rennes, là hơn một thập kỉ không-thể-nào-quên với Chelsea, là 4 mùa giải cuối cùng trong đời tại Arsenal. Với Chelsea, Cech đã có tất cả những danh hiệu cao quý mà một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp có thể vươn tới: đỉnh cao Champions League 2012, Europa League 2013, 4 lần đăng quang Premier League, vài chiếc cúp FA hay League Cup.
 
Với Arsenal, trong 4 năm qua, Cech mới chỉ 1 lần bước lên bục nhận cúp, danh hiệu vô địch FA Cup 2017. Và đêm 29/5 này, Cech sẽ có cơ hội để làm điều đó lần thứ 2, cũng là cuối cùng. Cho Arsenal. Và cho sự nghiệp bóng đá vắt qua 2 thiên niên kỉ của anh. Sau trận chung kết tại Baku, Cech sẽ chính thức giã từ sự nghiệp ‘gác đền” và bắt đầu một hành trình bóng đá mới. Tại chốn cũ. Chelsea, trong vài trò Giám đốc Thể thao CLB này.
 
Chính việc Cech chủ động công bố quyết định tái hồi The Blues sau khi treo găng đã khiến một bộ phận CĐV Arsenal lên tiếng yêu cầu BHL “Pháo thủ”… loại anh khỏi danh sách thi đấu trận chung kết. Nghĩ thế thì đúng là chưa hiểu con người của Cech. Nói những thứ như vậy thì thật thiếu trân trọng Cech. Và nếu (BHL Arsenal) làm điều này thì đúng là quá với bất công với Big Pete, người đã đặt dấu ấn quan trọng trên hành trình vào chung kết Europa của “Pháo thủ”.
 
NHM Arsenal yêu cầu sử dụng Leno loại bỏ Petr Cech
Kể từ khi rời Chelsea gia nhập Arsenal mùa Hè 2015, Cech đã cùng “Pháo thủ” nhiều lần đối đầu với đội bóng cũ. Có chiến thắng và cả chiến bại. Nhưng có trùng hợp không, khi những danh hiệu đáng chú ý nhất của Arsenal trong những năm tháng Cech là thành viên của “Pháo thủ” đều đến từ các thắng lợi trước The Blues? Trận chung kết Cúp FA mà Arsenal đăng quang chức vô địch 2 năm trước, “Pháo thủ” đánh bại chính Chelsea với tỉ số 2-1, dù trận đó người bắt chính cho Arsenal là Ospina. 
 
Trước và sau cột mốc ấy, Arsenal 2 lần giành Siêu cúp Anh đều là trong những thắng lợi trước The Blues với Cech là người gác đền của “Pháo thủ”. Siêu Cúp 2015, trận ra mắt chính thức của Cech, anh giữ sạch lưới và Arsenal hạ Chelsea 1-0. Siêu Cúp 2017, Cech đẩy thành công 2 quả phạt đền của Courtois và Morata giúp Pháo thủ vượt qua đội bóng cũ để giành Cúp.
 
Nhưng có lẽ, không trận chiến nào sánh bằng trận chung kết Europa League đêm 29/5 này, trong lần cuối cùng Cech khoác áo Arsenal, lần cuối cùng Cech còn-là-một-cầu thủ-chuyên-nghiệp, lần cuối cùng Cech chống lại Chelsea trước khi anh tái hồi đội bóng cũ. Dù thành hay bại thì đây chắc chắn cũng sẽ là “lần cuối cùng” không thể nào quên và ngập tràn những cảm xúc trái chiều với Cech. Đời người, đời cầu thủ, mấy ai có được “lần cuối cùng” đầy màu sắc đến vậy!
 
Trong toàn bộ lịch sử tồn tại và phát triển của mình, Arsenal chỉ có duy nhất 1 lần vươn tới đỉnh cao ở cúp châu Âu: chức vô địch Cúp C2 (UEFA Winners’Cup) năm 1994. Năm ấy, Arsene Wenger vừa gây tiếng vang với Monaco khi giúp CLB này vào tới bán kết Champions League, còn chưa sang Nagoya Grampus và chẳng có bất kì mối liên hệ nào với Arsenal. Năm ấy, Bernd Leno – đang chứng tỏ rằng mình xứng đáng là người kế thừa xuất sắc cho vị trí của Cech tại Arsenal – mới chỉ chập chững biết đi. Năm ấy, Chelsea – đội bóng mà Cech khoác áo đúng 1 thập kỉ sau– chỉ xếp hạng 14 chung cuộc Premier League. Năm ấy, HLV Arsenal hiện tại – Unai Emery – vẫn còn là một tiền vệ trẻ chẳng-ai-biết-là-ai của đội B Sociedad. 
 
Và năm ấy, Cech chỉ là 1 chú nhóc 12 tuổi đang ăn tập ở lò trẻ Viktoria Plzen.
 
 
Nhưng “Bóng đá là thế”. 1/4 thế kỉ qua đã chứng kiến biết bao đổi thay. Những đỉnh cao và vực sâu. Những chiến thắng và chiến bại. Cuộc đua vô tiền khoáng hậu của cặp kì phùng địch thủ Messi – Ronaldo. Nhưng thăng trầm của Chelsea và biết bao biến cố đã xảy ra trong những năm dài chấp chới giữa hi vọng-ảo vọng và thất vọng của Arsenal. Và Cech, từ một chú nhóc ôm mộng trở thành thủ môn chuyên nghiệp, đã đi một hành trình rất dài từ Plzen tới Bisany, từ Prague tới Rennes, từ Chelsea tới Arsenal, để ngày hôm nay, ở tuổi 37, anh – kỉ lục gia giữ sạch lưới của Premier League (202 trận - đặt những bước chân cuối cùng trên mặt cỏ xanh Baku, cho lần sau cuối trước khi chính thức nói lời giã biệt.
 
Và Arsenal – Chelsea, trận chiến cuối cùng của Cech vẫn sẽ là một Cech như thế. Như chúng ta từng biết. Là Cech –đầy nỗ lực và trách nhiệm. Là Cech – luôn ngập tràn khát vọng chiến thắng. Là Cech sẵn sàng hi sinh tất thảy vì vinh quang của đội nhà. Vì với Cech, bóng đá chính là như thế…
 
EL FLACO (TTVN)
 
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Việc gì khó, có Bellingham!

Khi áp lực lên đến đỉnh điểm, khi những ngôi sao khác chưa thể cất tiếng nói, Jude Bellingham lại xuất hiện như lời giải hoàn hảo để đưa đội tuyển Anh kiêu hãnh tiến vào bán kết World Cup 2026.

Khúc bi ca của Thibaut Courtois

Giữa sức ép nghẹt thở tới từ Tây Ban Nha, Thibaut Courtois đã chơi xuất thần trước khi chấn thương buộc anh rời sân. Sự vắng mặt của thủ môn kỳ cựu này trở thành bước ngoặt khiến tuyển Bỉ ôm hận, khép lại thêm một kỳ World Cup với nhiều tiếc nuối.

Mikel Merino: Hương vị của chiến thắng

Giữa một tập thể đầy rẫy ngôi sao của Tây Ban Nha, Mikel Merino không phải cái tên nổi bật nhất. Nhưng ở World Cup 2026, anh lại là người mang đến những bàn thắng có giá trị vàng mười, thắp sáng hành trình của La Roja trên đất Bắc Mỹ mùa hè này.

Điệu Cumbia dang dở của Luis Diaz

Đội tuyển Colombia dừng bước ở vòng 16 đội World Cup 2026 theo cách rất đau đớn: thất bại trên chấm luân lưu sau hơn 120 phút giằng co với Thụy Sĩ. Trong một ngày mà Murat Yakin dựng lên một “chiếc lồng” hoàn hảo để khóa chặt Luis Diaz, ngôi sao số một của Los Cafeteros không có cơ hội để phô diễn điệu Cumbia rực lửa đắm say.

Đơn giản là Pháp “out trình”!

Pháp không cho Morocco bất kỳ cơ hội nào để tạo nên địa chấn. Họ kiểm soát trận đấu, vô hiệu hóa mọi vũ khí nguy hiểm của đối thủ và tung đòn kết liễu bằng sự lạnh lùng quen thuộc.