Peter Crouch: Gã cao kều vui tính có khả năng đánh cắp trái tim người khác

Tác giả Góc Khán Đài - Chủ Nhật 14/07/2019 16:41(GMT+7)

Ngôi sao 38 tuổi vừa tuyên bố nghỉ hưu vào hôm thứ 6 này đã từng thi đấu cho rất nhiều câu lạc bộ tại Premier League – Tottenham, Portsmouth, Aston Villa, Liverpool, Stoke và Burnley – và đều để lại những ấn tượng khó quên tại tất cả những nơi mà anh từng đặt chân đến.

Ngoại trừ Brent Sancho, hậu vệ người Trinidad & Tobago có kiểu đầu dreadlocks đã bị Peter Crouch nắm lấy lọn tóc của mình để lấy đà nhảy lên đánh đầu ghi bàn cho đội tuyển Anh tại World Cup 2006, sẽ không ai trong thế giới bóng đá cảm thấy bất kì kỷ niệm đáng quên nào khác ngoài những kí ức tốt đẹp, vui vẻ về sự nghiệp của tiền đạo cao kều người Anh.
 
Ngôi sao 38 tuổi vừa tuyên bố nghỉ hưu vào hôm thứ 6 này đã từng thi đấu cho rất nhiều câu lạc bộ tại Premier League – Tottenham, Portsmouth, Aston Villa, Liverpool, Stoke và Burnley – và đều để lại những ấn tượng khó quên tại tất cả những nơi mà anh từng đặt chân đến.
 
Một phần của điều này là bởi tính cách đầy lịch sự, nhã nhặn, và cũng cực kì đáng yêu của anh, một phần là do thể hình đặc biệt của anh, và một phần là do những tác động mang đến sự hiệu quả đáng kinh ngạc mà anh tạo ra, cũng như sự nhiệt huyết, năng nổ của anh trong các trận đấu. Tuy nhiên, quan trọng nhất, thứ khiến cho Crouch đặc biệt được ngưỡng mộ ở cả trong và ngoài nước chính là vì anh sở hữu một bộ kỹ năng vô cùng tuyệt vời.
 
Sẽ không ai nói Crouch là một cầu thủ hoàn hảo, cũng như sẽ không ai bố trí đội hình ra sân với một gã gầy khẳng khiu cao 6ft 7in, nhưng Crouch đã vượt qua mọi định kiến, cũng như mọi sự nghi ngờ hướng về anh để giành được sự ngưỡng mộ của cả một quốc gia.
 
 
Như anh đã nói gần đây: “Khi tôi vừa mới bắt đầu sự nghiệp, nếu như có một ai đó đến và nói rằng tôi sẽ được chơi 42 trận cho đội tuyển Anh và thi đấu trong một trận chung kết Champions League cho Liverpool, tôi sẽ bảo ngay rằng: ‘Anh điên rồi.’” Thế nhưng, Crouch đã làm được tất cả những điều đó và thậm chí là còn hơn thế nữa, dù cho vẫn giữ nguyên khiếu hài hước và cái vóc dáng không khác gì những ngày đầu sự nghiệp của mình.
 
Ngay từ khi bắt đầu sự nghiệp, Crouch đã sở hữu khả năng … có thể thoải mái tự chế giễu bản thân, nổi tiếng nhất chính là câu trả lời của anh khi được hỏi rằng mình sẽ làm gì nếu không phải là một cầu thủ bóng đá: “Một gã trai tân thôi,” Anh đáp.
 
Tính cách hài hước, vui vẻ đó đã giúp Crouch có thể hướng đến một cái kết đầy tốt đẹp cho sự nghiệp của anh, mở ra cho anh cánh cửa bước chân vào mảng truyền thông và thể hiện sự dí dỏm, thông minh, cũng như tài đối đáp của mình qua những cuốn sách và một podcast vô cùng thành công. Trong sự nghiệp kéo dài 20 năm của mình, Crouch có rất ít kẻ thù, sự khôn khéo, dễ gần và cách tiếp cận của anh trong những dự án bên ngoài sân cỏ đã giúp anh có thêm rất nhiều bạn bè và follower trên mạng xã hội.
 
 
Hầu hết các cầu thủ kiệt xuất trên thế giới đều được yêu mến bởi các fan hâm mộ và thù ghét hoặc sợ hãi bởi các cổ động viên của đội bóng đối thủ. Còn Crouch lại có thể thu hút tất cả mọi người và khiến họ có cảm tình với anh – một phẩm chất rất hiếm thấy.
 
Dù cho anh hầu như không có một cú sút nào trong màu áo Burnley ở giai đoạn cuối của mùa giải trước, nhưng các fan hâm mộ của đội bóng này vẫn rất vui khi được nhìn thấy anh xuất hiện, cũng như việc Stoke đã rất nhiều lần thể hiện sự tiếc nuối khi đánh mất anh.
 
Cái cảm giác mà người ta luôn cảm thấy ở những cầu thủ xuất sắc nhất chính là việc: Được nhìn thấy họ tận mắt, “bằng xương bằng thịt”, là một đặc ân của cuộc đời, bởi vì sẽ rất khó để có thể được gặp lại họ một lần nữa, và có lẽ, sự đánh giá cao nhất mà Crouch nhận được trong sự nghiệp của anh, là việc người ta vẫn nhìn nhận anh bằng cái cảm giác đó, dù cho anh rõ ràng không nằm trong danh sách những cầu thủ hàng đầu của nước Anh.
 
Peter Crouch nổi lên lần đầu tiên là tại Queens Park Rangers trong mùa giải 2001/2002, sau hai năm phải vật lộn ở Spurs và không được đưa ra sân trong bất kì trận đấu nào của đội 1. Sở hữu một chiều cao vượt trội bên trong một sân vận động nhỏ như Loftus Road, điều đó có nghĩa là tiền đạo này sẽ luôn thu hút rất nhiều sự chú ý, và với 10 bàn thắng ghi được sau 42 lần ra sân, anh đã chính thức bước chân vào con đường gây dựng danh tiếng ở Premier League.
 

Harry Redknapp đã đưa anh quay trở lại bờ biển phía Nam nước Anh với một mùa giải khoác áo Southampton, trước khi nhà vô địch châu Âu Liverpool cất lời mời gọi, và mặc dù đã thi đấu khá thành công tại đây, cũng như được tất cả mọi người công nhận tài năng và những đóng góp trong 3 năm gắn bó với Anfield, nhưng câu khẩu hiệu mà người ta luôn dùng để nói về anh lại là: “Anh ta to lớn, anh ta mặc chiếc áo màu đỏ, chân của anh ta thò ra khỏi giường.” Tiếp theo đó là 2 mùa giải ở Portsmouth và 3 mùa giải ở Tottenham Hotspurs, với một chiến tích mà Crouch có thể ưỡn ngực tự hào, khi đã ghi hai bàn thắng vào lưới Manchester City, giúp Spurs lần đầu tiên được đặt chân vào Champions League, trước khi đến với Stoke và gắn bó với đội bóng này 8 năm trời.
 
Sự nghiệp trong màu áo đội tuyển quốc gia của Crouch thường được người ta nhớ đến nhiều nhất với kiểu ăn mừng “điệu nhảy robot” mà anh đã từng trình diễn sau khi lập một cú hattrick trong một trận giao hữu với Jamaica, thay vì bất kì một thành tích xuất sắc nào, dù cho thành tích ghi bàn của anh cho Tam Sư xứng đáng được nhìn nhận một cách nghiêm túc, ngay cả khi những nỗ lực dứt điểm bằng đầu của Crouch trong cuộc đối đầu với đội tuyển Đức tại World Cup 2006 đều không thể đưa bóng vào mành lưới đối phương giống như bàn thắng mà anh ghi được cho Liverpool trong trận đấu với Galatasaray ở mùa giải ngay sau đó.
 
 

Con số 22 bàn thắng sau 42 trận ra sân cho đội tuyển Anh - nếu xét về mặt hiệu suất: 0,52%; thì đó sẽ là một hiệu suất đưa anh đứng trên cả những cái tên máu mặt như Alan Shearer, Bobby Charlton và Wayne Rooney.
 
Đó là một thành tích đầy ấn tượng đối với một cầu thủ đã từng phải thu dọn hành lý rời khỏi Tottenham Hotspurs trong thất bại. “Khi tôi còn là một thằng nhóc học việc ở tuổi 17, đã có đến 10 tiền đạo được đánh giá cao hơn tôi và hoàn toàn chặn đứng con đường tiến lên đội 1 của tôi,” anh hồi tưởng.
 
“Họ đã đẩy tôi sang Dulwich Hamlet và sau đó là IFK Hassleholm ở Thụy Điển dưới dạng cho mượn. Thành thực mà nói, đó hoàn toàn không phải là một sự khởi đầu hứa hẹn. Chắc chắn khi đó sẽ không một ai tin rằng tôi sẽ có được một sự nghiệp sáng sủa đâu.”
 
Lược dịch từ bài viết “Peter Crouch, the affable beanpole who won over fans everywhere” của Paul Wilson cho tờ The Guardian.

NAM KHÁNH (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Tuổi 16 rực rỡ của Max Dowman tại Arsenal

Tuổi 16 của các bạn có gì? Đa phần chúng ta từng trải qua tuổi 16 gắn chặt trên băng ghế nhà trường với những giờ học căng thẳng, bắt đầu hình thành nhu cầu muốn xin tiền bố mẹ để tiêu vặt, thi thoảng la cà quán nét cùng lũ bạn thân và tìm nhiều cách để gây chú ý với cô bé lớp bên mà mình có thiện cảm. 

Nhắm Julian Brandt cho mùa giải mới: Bước đi hợp lý của Arsenal

Arsenal đang đứng trước cơ hội tạo nên mùa giải lịch sử với việc nắm lợi thế lớn ở cuộc đua vô địch Premier League, đồng thời tiếp tục tiến sâu tại các đấu trường cúp. Ngoài việc dồn sự tập trung vào giai đoạn cao điểm của mùa giải 2025/2026, công tác tuyển chọn nhân sự cho mùa giải mới vẫn đang được âm thầm tiến hành. Trong số nhiều tin đồn xuất hiện trên các mặt báo, cái tên Julian Brandt bất ngờ được gọi tên.

Làm sao Igor Tudor có thể chọn Antonin Kinsky rồi lại rút anh ra sân theo cách như vậy? 

Đúng là vẫn có những điều tệ hơn có thể xảy ra với một con người. Nhưng nếu xét về những nỗi ê chề trong sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp, việc một thủ môn bị thay ra chỉ sau 17 phút trong một trận đấu thuộc UEFA Champions League chắc chắn nằm trong số những khoảnh khắc khó nuốt trôi nhất.

Alejandro Echevarria là ai mà khiến Xavi mất ghế ở Camp Nou

Cựu HLV Barcelona Xavi Hernandez đã gây tranh cãi khi nói rằng Alejandro Echevarria mới là người có ảnh hưởng lớn thật sự phía sau hậu trường Barça. Xavi cũng cho rằng đó là một trong những lý do khiến ông mất ghế ở Camp Nou. Vì phát biểu này, cái tên Echevarria lại bị chú ý mạnh bởi từ lâu ông đã được xem là nhân vật rất quyền lực ở Barça dù không có chức danh chính thức.