Paulo Dybala: Sự vươn lên của viên đá quý

Tác giả CG - Thứ Tư 03/05/2017 15:50(GMT+7)

Đã 24 năm kể từ lần cuối cùng Argentina giành được một danh hiệu cao quý. Đó là một sự thật đáng buồn khi người ta không thấy được sự kế thừa giữa các thế hệ cầu thủ tài năng đi ra từ năm chức vô địch U20 World Cup từ năm 1995 đến 2007.
Paulo Dybala: Sự vươn lên của viên đá quý
Lionel Messi, Sergio Agüero và Gonzalo Higuaín tất cả đều sẽ trên 30 tuổi ở vòng chung kết World Cup sắp tới: khi họ ra đi, ai sẽ là người thay thế?
Câu trả lời có lẽ nằm ở Turin nơi có một chàng trai 23 tuổi đáng lẽ ra đã có thể thi đấu cho đội tuyển Ba Lan. Paulo Dybala đã có sáu trận đấu cho đội tuyển - lí do của con số này là vì những tên tuổi lớn trước mặt chứ không phải vấn đề khả năng - tuy nhiên ở thời điểm này, anh là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí tâm điểm hàng công của Argentina tại World Cup Qatar 2022. Thậm chí có lẽ anh sẽ được nâng tầm lên từ chính World Cup tại Nga vào năm tới (nếu Argentina thi đấu thuyết phục ở những trận vòng loại cuối cùng)
Dybala đã ghi chín bàn và sáu đường kiến tạo cho Juventus ở Serie A mùa này sau khi đã từng ghi tới 19 pha lập công và chín đường kiến tạo trong năm trước. Hai bàn thắng vào lưới Barcelona ở tứ kết Champions League nâng tổng số pha lập công của anh lên con số bốn trong bảy lần đá chính. Trong một đội bóng với khả năng phòng thủ thượng thừa và chắc chắn, anh là một điểm sáng, một cầu thủ có khả năng định đoạt trận đấu. “Tôi gọi Dybala là ‘Vuông cộng R2’,” Paul Pogba, người cùng với Dybala tạo thành bộ đôi nhân tố chính cho scudetto mùa trước, chia sẻ. “Đó là tổ hợp khi bạn bấm trên PlayStation để ngoặt bóng và dứt điểm. Cậu ấy luôn ghi bàn như thế.”
Biệt danh của Dybla là la Joya (viên đá quý), nó được đặt bởi một nhà báo Argentina sau khi anh ghi bàn thắng thứ hai cho Instituto - một đội bóng của tỉnh Cordoba - khi mới chỉ 17 tuổi và thiết lập kỉ lục cầu thủ trẻ nhất ghi bàn cho câu lạc bộ kể từ thời của Mario Kempes. Nhưng thực tế giống như nhiều người Argentina khác, những gì về anh là câu chuyện của một người nhập cư và nó được bắt đầu từ rất lâu trước khi anh chào đời.
Paulo Dybala và Di Maria
Ông nội của Dybala, Boleslaw, lớn lên và làm việc cho một linh mục ở Krasniow - ngôi làng ở phía nam Ba Lan và cách Krakow khoảng 40 dặm hướng đông bắc. Trong suốt Chiến tranh thế giới thứ hai, ông được gửi tới làm việc ở Đức. Khi ông trở về nhà, ông thấy rằng mình không có công ăn việc làm ở đây nữa nên quyết định di cư đến Argentina. Ông không biết ai tại đó, không có liên hệ với bất cứ người nào và hai tuần đầu tiên ông dành cho việc ngủ ở một cánh đồng ngô trước khi đi tìm việc. Anh trai ông đến Canada và gửi cho ông một tấm thiệp kèm một hộp bánh để giữ liên lạc mỗi dịp Giáng sinh. Boleslaw đã quên tiếng Ba Lan và phải nhờ người khác dịch thư hộ.
Boleslaw qua đời khi Dybala bốn tuổi, thế nhưng những dấu ấn mà ông để lại ở người cháu của mình là rất đậm nét. Khi Dybala rời Instituto đến Palermo năm 2012 và cần một hộ chiếu châu Âu, ban đầu anh đã cố gắng để lấy quốc tịch Ba Lan. Mặc dù vậy thủ tục hành chính quá rườm rà và phức tạp, thay vào đó anh đã chuyển sang hộ chiếu Italia nhờ gốc gác gia đình bên mẹ có nguồn gốc gần Naples.
Ban đầu, Dybala là một enganche, cầu nối giữa hàng tiền vệ và tiền đạo nhưng những gì anh thể hiện ở vị trí này còn vượt xa ngoài mong đợi. Đối tác tấn công đầu tiên của anh ở đội trẻ Instituto, Gustavo Gotti, kể lại rằng luôn luôn có một sự trưởng thành và hiệu quả trong lối chơi của anh. “Khi còn bé, người ta hay nói với bạn rằng một cầu thủ xuất sắc sẽ vượt qua được 10 người,” Gotti nói. “Nhưng cậu ấy thì không như vậy. Cậu ấy loại bỏ một người và thực hiện đường chuyền chính xác cho bạn. Cậu ấy chuyền bóng nhanh, đơn giản và  ra sự khác biệt với những cú dứt điểm ngoài vòng cấm. Một chút gì đó giống như những gì cậu ấy thể hiện bây giờ.”
Paulo Dybala trong màu áo Palermo
Năm 2011, bước đột phá đã đến. Đội trẻ Instituto đến thi đấu ở Torneo Esperanza Alba, một giải đấu được tổ chức bởi Colo Colo ở Santiago, Chile và huấn luyện viên của họ, Francisco Buteler, quyết định đẩy Dybala lên hàng tiền đạo cùng Gotti. Ban đầu anh gặp đôi chút khó khăn vì bản thân anh nhìn thấy mình ở vị trí số 10 giống như những cầu thủ Argentina vĩ đại trước đây đã từng. Thế nhưng cuối năm đó, anh đã được đôn lên thi đấu cùng đội một và trở thành la Joya như người ta hay nhắc đến bây giờ.
Sự nhận thức rõ ràng về cả hai vai trò là chìa khóa đối với Dybala, người có thể đá như một hộ công hoặc một tiền đạo. Anh là một cầu thủ rất hiện đại, một tiền đạo hoàn hảo, một chân rê rắt và chỉ rê rắt khi cần thiết. Cựu tiền đạo của Uruguay và Manchester United, Diego Forlán đã so sánh anh với Agüero, một phép so sánh có vẻ chính xác hơn phép so sánh Dybala như một “Messi mới”.
Nhưng nếu anh giống Agüero thì đó là Agüero khi còn thi đấu bên cạnh Forlán ở Atlético, thời điểm đó cầu thủ người Argentina có xu hướng lùi sâu hơn bây giờ. Dybala có lẽ không phải một cầu thủ có bản năng săn bàn như cầu thủ đồng hương của mình, tuy nhiên khả năng di chuyển và những thuộc tính của anh có vẻ tốt hơn. Trong trường hợp đó, anh có vẻ giống như một Aguero mà Pep Guardiola đang kì vọng, hơn là một Agüero “chính thống” (và hiệu quả cao) như bây giờ.
Đối đầu với Monaco ở trận bán kết lượt đi Champions League sắp tới, nhiều khả năng Dybala sẽ đá ngay phía sau Higuaín. Bộ đôi này cùng với Mario Mandzukic và Juan Cuadrado ở hai cánh đã chứng tỏ được sự hiệu quả của mình trong mùa giải năm nay. Chúng ta hãy trông đợi vào những màn tỏa sáng tiếp theo của Paulo Dybala!
Lược dịch từ bài viết Paulo Dybala: the rise and rise of Juventus’ attacking ‘jewel’ của tác giả Jonathan Wilson trên The Guardian.

CG (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nếu Atletico Madrid vẫn chỉ là "trạm trung chuyển", thì chúng ta đã quá hẹp hòi khi nói về một CLB lớn

Mỗi lần một cầu thủ hàng đầu của Atlético Madrid được liên hệ với Barcelona, Real Madrid hay một đội bóng giàu có ở Premier League, một cách diễn giải quen thuộc lại xuất hiện. Atlético chỉ là nơi đủ tốt để một cầu thủ chứng minh năng lực, nhưng chưa phải nơi đủ tầm vóc để anh ta ở lại. Câu chuyện Julián Álvarez trong mùa hè 2026 chỉ là phiên bản mới nhất của một quan niệm đã tồn tại từ rất lâu.

Trent Alexander-Arnold: Khi người con Liverpool rời đi, cả một hệ thống cũng phải xây lại

Với một bộ phận CĐV Liverpool, điều khiến họ khó chấp nhận nhất nằm ở chính con người mà Trent từng đại diện tại Anfield. Trent sinh ra ở Liverpool, gia nhập học viện CLB từ năm 6 tuổi rồi vươn mình thành một trong những hậu vệ phải đặc biệt nhất bóng đá hiện đại. Anh cùng Liverpool giành Premier League, Champions League và gần như mọi danh hiệu lớn ở cấp CLB. Nhưng quan trọng hơn cả, Trent là một “Scouser” đứng trên sân đại diện cho thành phố của mình.

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.