Paolo Maldini: Số 3 bất tử ở San Siro

Tác giả CG - Thứ Hai 28/11/2016 17:45(GMT+7)

Steven Gerrard đã tuyên bố giải nghệ. Người đội trưởng còn lại trong đêm Istanbul huyền thoại hơn 10 năm trước đã quyết định dừng lại. Người ta sẽ nhớ mãi Gerrard với sự cày ải đến gần như kiệt sức của anh trong suốt trận đấu đó và nụ cười mãn nguyện của người chiến thắng.
Paolo Maldini: Số 3 bất tử ở San Siro
Nhưng còn với Paolo Maldini - kẻ chiến bại đầy đau đớn ngày hôm đó - nỗi buồn chỉ làm tăng thêm nét đẹp của người thủ lĩnh mà các cổ động viên Milan nhất mực tôn thờ. Và vượt ra khỏi khuôn khổ trận đấu ấy, xuyên suốt sự nghiệp của mình, đó là vẻ đẹp bất tử.
Maldini là một, là riêng, là duy nhất. Anh là sức sống của Milan trong suốt hơn hai thập kỉ, là niềm tin của các Milanisti cho đến tận bây giờ. Nhưng đời người là nhân vô thập toàn, chẳng ai hoàn hảo trong mắt tất cả. Nhóm Ultra cuồng nhiệt của đội vẫn giận anh vì anh nhất quyết không chịu xin lỗi khi đặt chân đến sân bay sau khi trở về từ Istanbul 11 năm trước. Họ chỉ trích anh công khai với tư cách của một người thủ lĩnh đã để đội bóng thua một trận cầu hết sức lạ lùng, khó hiểu và điên rồ. 
Và mâu thuẫn sau đó được đẩy lên tới đỉnh điểm. Ngày 24/5/2009, một buổi chiều hè nóng bức. Tất cả đổ dồn sự chú ý về một người, đó là Maldini. Il Capitano sẽ có trận đấu cuối cùng tại San Siro với biết bao kỉ niệm. Và Milan thua AS Roma 2-3. Người đội trưởng với đôi mắt buồn trũng sâu đã đánh dấu lần cuối cùng của mình tại San Siro với một thất bại. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Một tấm băng rôn được giăng lên trên khán đài Curva Sud : “Cảm ơn đội trưởng. Trên sân, anh là một nhà vô địch bất tử tuy nhiên anh không hề có sự tôn trọng với những người đã cho anh có được điều này.” Gần đó, một chiếc áo đỏ - đen khổng lồ với số 6 trên lưng cũng được đem ra với dòng chữ : “Chỉ có một người đội trưởng duy nhất, Baresi.”
Đáp lại những điều đó là gì ? Là sự im lặng của ban lãnh đạo AC Milan. Đứa con trung thành của mình bị xâm phạm và không có một ai đứng ra bảo vệ. Đó dường như là nguyên nhân sâu xa của những mối bất đồng cho những lần tái hợp sau này giữa Maldini và đội bóng. Trả lời tờ Gazzetta dello Sports, số ba huyền thoại chia sẻ :
“Thậm chí không có một lời bình luận nào từ ngài chủ tịch, không có một giám đốc nào nói một lời. Có lẽ tôi là một người hay lý tưởng hóa, tuy nhiên tôi tin rằng một đội bóng như Milan không nên tách mình khỏi một sự cố nào đó như thế.”

Paolo Maldini và nỗi buồn Istanbul
Khi tình yêu bị xâm phạm, đó là một trong những điều đau đớn nhất mà con người phải nhận. 25 năm, 902 trận đấu ròng rã không biết mệt mỏi là minh chứng đanh thép nhất của Maldini. Nếu có một người chép sử cho túc cầu giáo, sẽ là  ‘tội ác’ nếu họ phớt lờ đi ‘anh Ba’ của các Milanista. Nhưng tình yêu kéo dài bất tận ấy đã từng có lúc bị dao động. Đó là năm 1996, thời điểm đó Milan đang gặp khó khăn tại đấu trường châu Âu. Huấn luyện viên Gianluca Vialli của Chelsea lúc đó đã ra sức chèo kéo người đồng hương của mình cập bến Xứ sở sương mù. 
“Tôi đã cân nhắc một cách nghiêm túc lời mời đó vì tôi bị tổn thương bởi một vài lời nói về mình. Nhưng rồi tôi lựa chọn ở lại với câu lạc bộ của trái tim mình. Đó là lần đầu tiên và cũng là cuối cùng tôi nghĩ về việc ra đi.”
Đúng, và đó là lần duy nhất anh nghĩ về việc ra đi. Sinh ra trong một gia đình với người cha quá nổi tiếng - Cerase Maldini, Paolo được mang trong mình dòng máu Milan và đam mê cháy bỏng với trái bóng tròn ngay từ nhỏ. Chẳng cần bàn cãi, Cesare là người tạo ảnh hưởng rất lớn lên cậu con trai lên những tháng năm đầu đời này. Và lịch sử sẽ mãi ghi nhớ ngày 20/1/1985 ấy, ngày một cậu bé 16 tuổi có trận đấu đầu tiên cho AC Milan (dưới sự dẫn dắt của một người vĩ đại khác - Nils Liedholm) khi vào sân thay người trong cuộc đối đầu với Udinese. Và một chương huy hoàng đã mở ra kéo dài mãi về sau. Cậu bé Maldini được xếp đá hậu vệ cánh phải như một tiền đề để rồi sau này làm nên tên tuổi ở vị trí hậu vệ trái và trung vệ. Anh là điểm tựa cho những đội bóng mình thi đấu, là hiện thân của thứ phòng ngự Italia điển hình. Mái tóc lãng tử bay trong gió cùng những bước chạy chắc chắn và đúng nhịp, lên công về thủ nhịp nhàng và tranh chấp khôn ngoan đã trở thành một hình ảnh điển hình cho Il Capitano của Milan những năm tháng đỉnh cao.
Paolo Maldini và cha - Cesare Maldini
Sir Alex Ferguson trước thềm trận bán kết UEFA Champions League năm 2007 giữa AC Milan và Manchester United đã phải dành những lời thán phục cho cầu thủ sinh năm 1968 :
“Tôi đã xem Milan thi đấu ở tứ kết lượt về trước Bayern Munich. Maldini đá suốt 90 phút mà không cần sử dụng một pha tắc bóng nào. Đó là một môn nghệ thuật và anh ấy là bậc thầy của môn nghệ thuật đó, một cầu thủ vĩ đại.”
Nhưng giá trị của một người đàn ông không nằm ở tính thời điểm mà ở những cống hiến mà anh ta đóng góp suốt chiều dài năm tháng cuộc đời mình. 25 năm với một màu áo đỏ-đen, Maldini vẫn vững chãi như một tượng đài bất diệt của những thế hệ cầu thủ đến rồi đi : 902 trận đấu, 26 chức vô địch lớn nhỏ là một lời bảo chứng đanh thép. Arrigo Sacchi, Fabio Capello, Alberto Zaccheroni hay Carlo Ancelotti luôn đặt niềm tin tuyệt đối vào số 3 của mình. 
Anh là thủ lĩnh trong phòng thay đồ gồm toàn những siêu sao, là người đàn anh đàn chú của những gương mặt trẻ cần sự giúp đỡ. Maldini cống hiến hết mình vì sắc áo đang mang, vì lòng tin của người cha vĩ đại. Đơn giản, AC Milan là cả cuộc sống của người đàn ông có đôi mắt buồn man mác ấy. 
Và bởi vậy, anh không chấp nhận để những gì của Milan mà mình tôn thờ bị mất đi. 
Ngày anh chia tay San Siro
Vừa qua, Paolo Maldini anh đã từ chối lời đề nghị của những ông chủ Trung Quốc để trở thành CEO của đội bóng cùng Marco Fassone. Những đồng tiền sẽ được ném vào thị trường chuyển nhượng, nhưng điều anh cần không chỉ là như vậy. Anh muốn nhìn thấy một giá trị cốt lõi với nền tảng bền vững từ đội bóng dưới thời những ông chủ mới. 
“Tôi không thể chấp nhận công việc này. Tôi cần tôn trọng những giá trị mà tôi đã theo đuổi trong suốt cuộc đời mình. Tôi cần tôn trọng những cổ động viên đã ở đây nhiều năm bên tôi vì niềm đam mê và sự tự nguyện.

Tôi không tin đó sẽ là nền móng cho một đội bóng chiến thắng. Mùa giải trước AC Milan với hai CEO cùng lúc và một vai trò chồng chéo là một bài học.”
Maldini là vậy, anh yêu Milan bằng tất cả con tim của mình nhưng đủ tỉnh táo để biết điều gì là tốt nhất cho đội bóng. “Make Milan Great Again”, nhưng chắc chắn ở một góc sâu thẳm nào đó, anh vẫn khát khao được một lần nữa được trở lại mái nhà xưa và đưa Milan vĩ đại một lần nữa như anh đã từng. Sân khấu San Siro từng kì vọng một De Sciglio sẽ trở thành một “Paolo Maldini mới”, các Milanisti vẫn trông ngóng một người thủ lĩnh như anh xuất hiện vực dậy tinh thần toàn đội và chờ đợi một trong hai cậu nhóc Daniel và Christian trưởng thành để kế thừa chiếc áo số 3 mà anh để lại. Nhưng, Paolo Maldini chỉ có một và luôn chỉ là một, vì những di sản để lại qua năm tháng và chiếc áo số 3 mãi mãi bất tử.

CG (TTVN)
Bài viết có sử dụng tư liệu của:

http://jameshorncastle.com/paolo-maldini-is-locked-out-of-his-milan-home/
http://thesefootballtimes.co/2016/01/31/in-celebration-of-paolo-maldini-the-greatest-defender-of-his-age/
http://www.dailymail.co.uk/sport/football/article-3093415/Paolo-Maldini-interview-Read-transcript-AC-Milan-legend-sits-Liverpool-hero-Jamie-Carragher.html

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Enzo Fernandez có thật sự "trẻ trâu: như nhiều người nghĩ?

Những người chỉ trích anh mô tả Fernandez như một cầu thủ có “tâm hồn của một thằng trẻ trâu”, đại diện cho những mặt xấu xí nhất của đội tuyển Argentina và là một người rất khó để yêu mến, bất chấp tài năng không thể phủ nhận.

Mike Dean không nên giả "điên" để làm tổn hại danh tiếng giới cầm còi

Nhiều người từ lâu đã có một hình dung khá rõ về Mike Dean: một trọng tài thích gây chú ý, có phần ngạo nghễ và đôi khi khiến người ta cảm giác ông muốn mình trở thành nhân vật chính của trận đấu. Nhưng điều khiến tôi khó chịu lần này không phải cá tính của ông, mà là việc ông kể những câu chuyện có thể khiến người nghe hiểu sai về cách các trọng tài Premier League từng làm việc.

Xếp hạng toàn bộ 155 thương vụ Premier league hè 2026: Từ tệ nhất đến tốt nhất

Premier League lại trải qua một mùa hè điên rồ khi 20 CLB chi khoảng 3,46 tỷ bảng để mang về 155 cầu thủ. The Athletic xếp hạng các thương vụ không chỉ dựa trên chất lượng cầu thủ, mà còn tính đến giá trị so với số tiền bỏ ra, tầm quan trọng với CLB mới và mức độ giải quyết nhu cầu cấp thiết của đội hình.

Jose Antonio Reyes: Nhớ về người hùng của Real Madrid thuở nào

Những ngày này đáng lẽ là dịp để người hâm mộ gửi những lời chúc mừng sinh nhật tới anh, người ta lại chỉ có thể hồi tưởng lại quá khứ và nhớ về một cầu thủ đã mãi mãi rời xa thế giới này. Jose Antonio Reyes đã qua đời, nhưng có những ký ức không bao giờ chết. Và trong rất nhiều chương đáng nhớ của sự nghiệp, có lẽ mảnh ký ức đặc biệt nhất lại chính là một năm ngắn ngủi khoác áo Real Madrid.

Chúng ta đều ích kỷ khi chỉ muốn Messi cứ chơi bóng mãi

Chúng ta đều biết thời gian không chừa một ai. Một cầu thủ rồi sẽ chậm chạp đi, cơ thể rồi sẽ mỏi mòn, những chấn thương sẽ tích tụ, những bước chạy rồi không thể thanh thoát như ngày trước. Nhưng mỗi khi Messi bước ra sân, mọi lý lẽ ấy dường như lại bị gạt sang một bên. 

Di sản lớn nhất của Messi là lòng biết ơn của hàng triệu người

Chỉ sáu tuần sau thất bại ở chung kết World Cup, Lionel Messi tuyên bố khép lại hành trình cùng đội tuyển quốc gia. Và đôi mắt ám ảnh của anh trong ngày cuối cùng ấy có lẽ còn nói được nhiều hơn cả bản tuyên bố giải nghệ dài ba trang, được trình bày trang trọng bên cạnh một cây bút vàng - pháp bảo quay ngược thời gian trong Harry Potter. 

Cả hai đều muốn có nhau - Đó là khởi đầu đẹp nhất cho một thương vụ

Khi được hỏi người hâm mộ có thể kỳ vọng điều gì ở mình, Barcola chỉ chọn hai từ: “Tốc độ và sự nguy hiểm”. Ở tuổi 23, anh là mẫu cầu thủ khá kín tiếng và ít lời, nhưng lại sở hữu những phẩm chất đủ sức làm thay đổi hoàn toàn hàng công Liverpool đồng thời được xem là bản hợp đồng mang tính bước ngoặt cho HLV mới Andoni Iraola trong mùa hè này.