Pablo Aimar: Dưới cái bóng của Riquelme

Tác giả Ole - Thứ Ba 30/11/2021 17:45(GMT+7)

Trong khi Juan Roman Riquelme được nhiều người xem là di sản cuối cùng về hình bóng của một “số 10 cổ điển” hào hoa, đại diện cho trường phái lãng mạn thì Pablo Aimar lại có phần mờ nhạt hơn, dẫu cho tài năng của tiền vệ từng khoác áo Valencia cũng không hề kém cạnh.

 
“Aimar đã dạy tôi rất nhiều điều. Thật đáng tiếc là chúng tôi không thể chơi cùng nhau ở cấp độ CLB. Tôi không thể nào thuyết phục cậu ấy đến chơi cho Villarreal” , Riquelme chia sẻ về người đồng đội trong màu áo ĐT Argentina.
 
“Đó là một viễn cảnh thực sự tuyệt vời. Nhưng tôi không chọn Villarreal đâu, bởi nếu phải thi đấu bên cạnh nhau, chắc là chúng tôi sẽ cần thêm một quả bóng khác. Roman chẳng bao giờ chịu rời trái bóng ra khỏi gầm giày của anh ý”, Aimar trả lời.
 
Cuối thập niên 90s của thế kỷ trước, cả Riquelme lẫn Aimar đều nổi lên như những hiện tượng mới của nền bóng đá Argentina. Tại FIFA World Youth 1997, chính bộ đôi này đã đưa Argentina bước lên ngôi vô địch sau khi đánh bại ĐT Anh của những Michael Owen, Danny Murphy hay Jamie Carragher. Ở trận thắng 2-1 trước đối thủ đến từ đảo quốc sương mù, Aimar và Riquelme đã đóng góp mỗi người một bàn.
 
Khoảng thời gian sau đó, hai cầu thủ này đều chuyển đến thi đấu ở châu Âu, trải qua những giai đoạn chơi bóng thăng hoa nhất sự nghiệp trước khi quay về quê nhà và giải nghệ. Từng được xem là một trong những “nhạc trưởng” tài hoa bậc nhất châu Âu khi còn chơi cho Valencia, thế nhưng Pablo Aimar thường lép vế hơn so với người đồng đội cùng trang lứa.
 
 
Cho đến tận bây giờ, người ta vẫn thường hay nhắc đến những khái niệm xưa cũ như kiểu “vai trò Riquelme”, tương tự như “vai trò Makelele” nhưng tuyệt nhiên không ai đả động gì đến “vai trò Aimar” cả. Ở một góc độ nào đó, điều này có phần hơi bất công khi mà tiền vệ sinh năm 1979 xứng đáng nhận được nhiều hơn thế.
 
Tháng Một năm 2001, Aimar tới Valencia và nhanh chóng gây ấn tượng bằng việc lọt vào trận chung kết Champions League ngay trong mùa giải đầu tiên ở Tây Ban Nha. Sau sự ra đi của đội trưởng Gaizka Mendieta, cầu thủ trẻ người Argentina đã trở thành linh hồn mới của Los Che. Ba năm tiếp theo, Valencia giành được thêm một chức vô địch UEFA Cup cùng hai lần đăng quang tại La Liga. Không ai khác, Aimar với lối chơi đầy ma thuật của mình chính là hạt nhân quan trọng nhất để đội bóng của HLV Rafa Benitez vận hành ổn định, xây dựng một hệ thống cân bằng giữa phòng ngự và phản công. Dưới triều đại nhà của cầm quân người Tây Ban Nha, mặc dù CLB chủ sân Mestalla bị đánh giá là một đội bóng chơi thực dụng nhưng cá nhân Aimar thì khác, anh vẫn luôn thể hiện được sự tự do, khả năng sáng tạo cùng phong cách thi đấu giày kỹ thuật và phóng khoáng đến mê hoặc.
 
Khoảng thời gian sau này, khi Aimar chia tay đội bóng vào năm 2006, Los Che cũng không thể giành thêm được các danh hiệu nữa. Chuyển tới đầu quân cho Benfica vào mùa Hè 2008, ngôi sao người Argentina khi ấy dù không còn trẻ nhưng vẫn tiếp tục trở thành “nhạc trưởng” bên phía CLB Bồ Đào Nha. Cùng với Javier Saviola và Angel Di Maria, những người đồng hương khác, Aimar đã đưa Benfica đến với ngôi vô địch Primeira Liga 2009/10.
 
“Tôi thực sự thích xem Aimar chơi bóng. Cách anh ấy điều khiển trái bóng và trận đấu thật sự đáng kinh ngạc”, chính Lionel Messi cũng phải dành lời ngợi ca dành cho bậc tiền bối.
Rooney, Rivaldo, Riquelme & Số 10 kiểu Van Gaal
Nhìn qua thì ta có thể nhầm tưởng rằng Louis van Gaal có ác cảm với những số 10: Ông đã từng ném bóng vào Rivaldo chỉ vì anh này có vẻ hơi ươn lười trên sân...
Juan Roman Riquelme: Nét đẹp cổ điển của điệu Tango buồn
Đối với nhiều người hiện tại, vẻ đẹp của bóng đá được thể hiện qua khả năng đi bóng ma thuật của Messi hay sức chiến đấu của Ronaldo. Với một số người, họ nhớ...
Thật khó để đánh giá chính xác xem giữa Riquelme và Aimar, ai mới là người xuất chúng hơn nhưng về cơ bản, tất cả đều thấy rằng Riquelme đã biến mình trở thành huyền thoại theo một cách rất riêng, từ chính những hạn chế trong phong cách chơi bóng của bản thân. Với đặc thù là một cầu thủ không muốn bị gò ép vào các hệ thống chiến thuật cứng nhắc, Riquelme chính là mẫu tiền vệ mà đội bóng phải được xây dựng chỉ để phục vụ cá nhân anh. Đương nhiên, cũng có nhiều vị chiến lược gia sẵn sàng đáp ứng nguyện vọng của ngôi sao người Argentina, để chờ đợi sự đáp lại từ phía anh, những đường chuyền ma thuật, khả năng rê bóng khéo léo, những cú sút phạt hoàn hảo hay những pha nutmegs (xỏ hàng đối phương)…
 
Trong khi đó, việc hòa mình vào tập thể có phần khiến cho Aimar trở thành một tiền vệ tấn công chính thống hơn. Không nhất thiết phải là một “số 10” hoặc chỉ chơi ở trung lộ, đôi lúc người ta vẫn thấy Aimar dạt biên, lùi sâu hoặc đá tiền đạo nếu cần thiết. Thay vì lựa chọn trở thành trung tâm của đội bóng, cầu thủ sinh năm 1979 sẵn sàng chạy khi được yêu cầu.
 
 
Đặt trong một thời đại của những tiền vệ công hào hoa bậc nhất, sự toàn diện của Pablo Aimar dường như đã khiến anh trở nên lu mờ. Thế nhưng, ngay cả như vậy thì những kỹ năng và phong cách chơi bóng sáng tạo của ngôi sao người Argentina vẫn luôn được nhớ đến, giống như một “phù thủy” hoặc một “chú hề”, những biệt danh mà người ta từng dành tặng cho nhạc trưởng của Valencia.
 
Giữa những Riquelme, Aimar hay thậm chí cả Juan Veron, Ariel Ortega, thật không đơn giản để tìm ra ai giỏi hơn ai. Người ta chỉ biết rằng, tất cả đều là những tiền vệ vô cùng xuất sắc và việc được chứng kiến họ chơi bóng trong cùng một thời kỳ cũng đã là một niềm may mắn đối với bất kỳ ai rồi…
 
“Tôi sẽ giữ mãi những ký ức tuyệt đẹp ấy, nơi tôi được chơi bóng ở những đấu trường đẳng cấp và danh giá nhất. Tôi yêu Valencia và sẵn sàng cống hiến cho sân Mestalla thứ bóng đá hay nhất”, từ tận đáy lòng, Pablo Aimar vẫn luôn nhớ đến những hoài niệm ở trời Âu, nơi anh từng khiến cho cả thế giới phải phát điên và thứ ma thuật của mình.
 
-Ole-    
 
 
 
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.