Nụ cười của Đình Triệu

Tác giả CG - Thứ Hai 06/01/2025 09:06(GMT+7)

Năm 2018, thời điểm bóng đá Việt Nam lên đồng, Nguyễn Đình Triệu có thể giống như tất cả chúng ta, hòa mình cùng niềm vui trên đường phố, bên bàn nhậu, trong quán cafe hay ở một góc nào khi đội tuyển U23 mở ra một chuỗi thành công và danh tiếng cho bóng đá Việt Nam.

 

Năm đó, Đình Triệu vẫn là một nhân viên dầu khí ở Bà Rịa - Vũng Tàu, chơi bóng phủi cho công ty khi giấc mơ chơi bóng chuyên nghiệp tưởng như đã chấm dứt. Nếu khi ấy T/ikT/ok bùng nổ, Đình Triệu có thể sẽ là một T/ikT/oker tiềm năng làm những content về đá bóng. "Chào bạn nhé, mình Triệu đây", "Phải bạn không, cùng sửa với Triệu nhé"... Và cuộc đời của anh đã đi hướng khác.

“Thời điểm chia tay bóng đá chuyên nghiệp tôi nhớ lắm, nhưng vì hoàn cảnh nên phải chấp nhận. Nhiều lúc nhìn bạn bè vẫn thi đấu tôi cũng mong mình được như họ, nhưng thật sự tôi chẳng dám nghĩ mình sẽ có cơ hội quay lại”, anh chia sẻ với Tạp chí Bóng đá.

 

Năm 2024, ở tuổi 33, khi mới chỉ chính thức chơi bóng chuyên nghiệp cỡ 5 năm, lần đầu tiên ra sân ở một giải chính thức, anh là thủ môn số một của nhà vô địch Đông Nam Á. Ở phía sau anh là thủ môn được đánh giá cao bậc nhất Việt Nam hiện tại, một người ở đẳng cấp châu Âu. Cuộc đời khó nói.

Trải qua quãng đường lâu hơn thế trong sự nghiệp, Đình Triệu có kỳ ASEAN Cup đầu tiên cùng ĐT Việt Nam ở tuổi 33, nhưng trước đó anh từng giải nghệ. "Năm 2014, tôi đã từng nghỉ bóng đá để tìm công việc tốt hơn. Tôi không nghĩ rằng 10 năm sau, tôi lại ở đây và đóng góp công sức nhỏ bé vào chức vô địch của ĐT Việt Nam.

"Trong mơ tôi cũng không dám nghĩ đến, trở lại bóng đá chỉ muốn thử thách bản thân, xem mình làm được gì. Tôi không nghĩ có ngày hôm nay. Với các bạn trẻ, tôi khuyên họ hãy kiên trì với đam mê, nhiệt huyết, những gì có thể sống với đam mê thì sẽ có thành công".

 

Đình Triệu cũng như hình ảnh bóng đá Việt Nam. Có những thứ rất khù khoằm, không hoàn hảo, nhưng có trầm rồi thì sẽ lại có thăng (tạm cho đây là nốt thăng đi).

Nụ cười của Đình Triệu hôm nay cực đẹp và cũng xứng đáng. Tôi yêu bóng đá thắng.

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nghịch lý Đình Bắc

Vua phá lưới U23 châu Á 2026 vẫn đang tỏa sáng đều đặn ở giải quốc tế cấp CLB, nhưng lại chưa biết cảm giác ghi bàn tại V.League mùa này.

Romero và sở thích "nghiện ăn chân" người khác

Thomas Frank nói ông “không hề hối tiếc” khi trao băng đội trưởng cho Cristian Romero và cũng không nghĩ đến chuyện tước băng của trung vệ Tottenham sau hành vi thiếu kỷ luật mới nhất của cầu thủ này. Câu hỏi hiển nhiên là tại sao lại không?

Nụ hôn chiến thắng của Pep Guardiola cho Guehi

Trước khi chạy tới ăn mừng cùng các học trò trong tiếng reo hò phát cuồng của khu khán đài CĐV Man City trên sân khách, Pep Guardiola ngước lên bầu trời phía trên Anfield và thổi một nụ hôn.

"Ma bư" Haaland đã chờ 3 năm cho khoảnh khắc này

Haaland ghi một bàn thắng quyết định kết quả trận đấu khi Man City làm khách tại Anfield. Bàn ấy đến ở phút 92 giây 42. Theo OptaJoe, tính từ mùa Premier League 2006/07 đến nay, chưa có đội nào đá sân khách ghi bàn quyết định muộn hơn thế trên sân Anfield.

Không phải Arbeloa hay siêu sao nào, Antonio Pintus mới là người nắm giữ vận mệnh chiến dịch 2025/26 của Real Madrid

Sau màn trình diễn hỗn loạn đến mức tầm thường của Real Madrid hôm Chủ Nhật tuần trước, khi họ phải rất chật vật mới giành được 3 điểm trước một Rayo Vallecano chỉ còn 9 người trên sân bằng chiến thắng sát nút 2-1, HLV trưởng Alvaro Arbeloa đã “tranh thủ” điểm xuyết vài nét hài hước duyên dáng khi nhắc nhở những khán giả đang lăm le trút “gạch đá” xuống đầu ông rằng: “Nghe này, tôi nào phải Pháp sư Gandalf!”