logo tren duong pitch logo bong da 24h

Những thước phim quay chậm của Marcelo: Nếu phải chết đêm nay, tôi cũng nguyện chết

Bài viết của Trên đường Pitch Thứ Sáu 01/11/2019 17:11

Tôi không thể thở nổi và cố gắng để không hoảng loạn. Đó là khi tôi ở trong phòng thay đồ ngay trước thềm trận chung kết Champions League gặp Liverpool năm 2018

Marcelo Nếu phải chết đêm nay, tôi cũng nguyện chết hình ảnh
 
Tôi có cảm giác lồng ngực tôi bị nén lại. Một áp lực khủng khiếp. Anh có hiểu cảm giác đó không nhỉ? Tôi không nói về sự hồi hộp. Hồi hộp là chuyện bình thường trong bóng đá. Cảm giác này khác xa với nó.
Tôi đang nói với anh đó, người anh em. Một cảm giác giống như kiểu nghẹt thở vậy.
 
Mọi chuyện bắt đầu vào đêm trước trận chung kết. Tôi không thể ăn được, cũng chẳng ngủ được. Tôi chỉ nghĩ đến trận chung kết thôi.
 
Nghe cũng thật buồn cười nhỉ. Vợ tôi, Clarice thường hay phát điên khi thấy tôi cứ cắn móng tay, trước đó vài năm cô ấy đã từng ngăn không cho tôi cắn móng tay rồi. Nhưng sáng hôm trước trận chung kết đó, móng tay tôi đã trụi hết cả.
 
Loading...
Sự hồi hộp là chuyện bình thường trong bóng đá. Tôi chẳng quan tâm bạn là ai, nếu bạn cảm thấy lo lắng trước trận chung kết thì bạn chẳng phải người thường rồi. Có thể bạn đang cố gắng không để bĩnh ra quần đấy. Đấy là sự thật, người anh em à!
 
Với tôi, trước trận chung kết với Liverpool, áp lực là lớn nhất. Chúng tôi đã từng vô địch hai năm liên tiếp. Nhưng tất cả ngoài kia đều mong Liverpool thắng. Vậy vấn đề là gì nào?
 
Well, khi anh có cơ hội để làm nên lịch sử, anh cảm nhận được sức nặng của trận đấu. Nhưng vì một vài lí do, tôi thực sự cảm thấy điều đó. Trước đây tôi chưa bao giờ có cảm giác hồi hộp đến vậy, tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa. Tôi nghĩ là có thể gọi bác sĩ nhưng lại lo là anh ta sẽ không để tôi ra sân. 
 
Và tôi đã ra sân, 100%
 
Tôi đã chứng tỏ cho bản thân mình.
 
Một vài ngày trước trận chung kết, một cựu danh thủ của Real Madrid đã nói điều gì đó về tôi trên TV mà cứ ám ảnh tôi mãi. Ông ấy được hỏi là ông ấy nghĩ gì về trận chung kết, và ông ấy nói "Tôi nghĩ Marcelo nên mua tấm poster của Mohamed Salah, dán lên tường và nguyện cầu mỗi đêm."
 
Sau 12 năm và 3 chức vô địch Champions League, ông ấy đã không tôn trọng tôi như thế trên sóng truyền hình trực tiếp đấy. Bình luận đó có mục đích nhấn chìm nhưng thực sự nó lại mang tới cho tôi nguồn động lực to lớn.
 
Tôi muốn làm nên lịch sử. Tôi muốn những bạn nhỏ ở Brazil sẽ nhìn tôi như tôi nhìn Roberto Carlos một cách ngưỡng mộ. Tôi muốn họ trưởng thành lớn lên với bộ tóc giống như Marcelo, anh biết chứ?
 

Vì vậy tôi đã ngồi bên tủ đồ của mình, cố gắng thở và nghĩ về bản thân "Có bao nhiêu đứa trẻ trên thế giới đang chơi bóng? Có bao nhiêu trong số chúng mơ được chơi ở chung kết Champions League? Hàng triệu, hàng triệu, hàng triệu. Bình tĩnh đi. Đeo giày vào nào, người anh em"
 
Tôi biết nếu tôi bước ra sân, sẽ chẳng có vấn đề gì với tôi. Không có điều gì tồi tệ có thể xảy ra trên sân cỏ đâu. Anh có thể trưởng thành, lớn lên trong sự hỗn loạn, tất cả xung quanh có thể cuồng điên, nhưng anh, anh có bóng ở chân mà, anh ngừng suy nghĩ lại đi. Tất cả đều yên bình, đều đẹp.
 
Khi tôi bước ra sân, chạm vào mặt cỏ, dù có hơi khó thở một chút, nhưng tôi nghĩ "Nếu phải chết đêm nay, thì ta cũng sẽ nguyện chết!"
 
Có thể điều này với một vài người là điên rồ, nhưng anh phải hiểu rằng khoảnh khắc đó có ý nghĩa nhường nào đối với tôi. Khi tôi lớn lên… Real madrid? Champions League? Chết tiệt! Một câu chuyện thần thoại! Một câu chuyện không thực! Beckham, Zidane, Roberto Carlos, những người đó chính là những Batman có thực. Anh không thể gặp họ ở ngoài đời. Anh không thể bắt tay một anh hùng trong truyện tranh, anh hiểu tôi đang nói gì chứ?
 
comment left Nếu phải chết đêm nay, thì ta cũng sẽ nguyện chết!
Marcelo
comment right
Những người đàn ông đó bước đi trên không gian. Lướt qua ngọn cỏ.
 
Họ vẫn ảo diệu, với đám trẻ ngày nay cũng thế.
 
Đó là một câu chuyện có thật: Tôi biết một cậu bé đang làm vườn ở nhà tôi tại Madrid. Một ngày nọ, Roberto Carlos đến thăm tôi, chúng tôi đang nói chuyện thì cậu bé đi tới.
 
Nó đơ người hoàn toàn. Như một bức tượng vậy.
 
Tôi nói "Đây là Roberto Carlos."
 
Cậu bé bắt đầu nhìn chằm chằm vào Carlos và nói "Không, không thể nào."
 
Roberto nói "Là ta đây."
 
Này người anh em, cậu bé đó phải chạm vào đầu của Roberto mới đủ xác minh đó là Roberto Carlos thật.
Cuối cùng cậu bé nói Roberto, đúng là ông rồi.
 
Đó là điều rất có ý nghĩa với chúng tôi. Cảm giác hoàn toàn khác biệt.
 
Nghiêm túc mà nói, khi tôi chơi trận Champions League đầu tiên cho Real Madrid, tôi nghe bài hát chủ đề và tự nói với bản thân, "Này người anh em, nó giống như trong game ấy nhỉ! Camera đang chuẩn bị tiến sát tới kìa, đừng có cười lớn!"
 
Đó là thực tại của tôi, anh có hiểu không?
 
Nghe này, một vài năm trước đây, tôi trở lại Brazil để thăm gia đình, tôi có mang một trong những trái bóng lấy từ trận chung kết Champions League về chơi trong một trận đấu nghiệp dư do một người bạn tôi tổ chức. Các bạn tôi hưởng ứng và rồi tôi nói "Đó là bóng thật lấy về từ chung kết đó, bọn mày biết không?"
 
Tất cả đều khựng lại
 
Các bạn tôi nhìn trái bóng như thể nó là một hòn đá lấy từ mặt trăng vậy
 
Tất cả đều đồng thanh: Chết tiệt!
 
Tất cả những gã trai trưởng thành, đều như bé lại, trở thành những cậu bé thơ ngây. Họ thực sự không tin rằng đó là một điều đang có thật. Họ gần như không cả muốn chạm vào đó. Bởi nó quá quý giá. Tựa như Thánh vậy
 
Anh có hiểu không? Một Marcelinho bé nhỏ tới từ Rio đã có cơ hội chiến thắng 3 trận chung kết Champions League liên tiếp đấy? Thôi nào. Áp lực, áp lực, áp lực lắm. Tôi cảm thấy được áp lực trong tận xương tủy, người anh em ạ. Tôi không sợ nói ra sự thực đó. 
 
Khi tôi ra sân để khởi động cho trận đấu với Liverpool, tôi không thể bình tĩnh nổi. Nhưng khi bắt đầu xếp hàng để chuẩn bị cho trận đấu, dưới ánh sáng của bộ giàn đèn, tôi nhìn về quả bóng phía vòng tròn trung tâm, mọi thứ đều thay đổi.
 
Tôi nhìn quả bóng thánh đó. Tôi nhìn vào viên đá rơi xuống từ mặt trăng.
 
Sức nặng của áp lực bỗng chốc được cởi bỏ khỏi lồng ngực tôi. Tôi bắt đầu thấy nhẹ nhàng.
 
Chẳng có gì ngoài trái bóng nữa.
 
Tôi không thể kể cho anh nhiều về trận đấu. Tôi chỉ nhớ 2 điều cực kỳ rõ rệt
 

Khi chỉ còn 20 phút nữa, khi chúng tôi đang dẫn 2-1, trái bóng lăn ra ngoài, chúng tôi được hưởng quả phạt góc và tôi nghĩ: "Poster in hình Salah trên tường mình à, yeah! Cảm ơn nhé, ông anh. Cảm ơn anh đã động viên tôi."
 
Và sau đó còn khoảng 10 phút, chúng tôi dẫn 3-1 và tôi nhận ra rằng chúng tôi sắp trở thành nhà vô địch rồi.
Bóng ra ngoài tiếp, và tôi có thêm thời gian để nghĩ, và…
 
Người anh em, điều này là thật đó: Tôi bắt đầu khóc. Tôi đã thổn thức, ngay trên sân. Chưa bao giờ tôi rơi vào trong hoàn cảnh như thế này trước đây.
 
Sau trận đấu? Có
 
Khi nâng cúp? Cũng có
 
Nhưng chưa bao giờ khóc trong trận đấu.
 
Khoảnh khắc đó chỉ tầm 10 giây thôi, bóng trở lại sân và tôi nghĩ "Chết tiệt, mình phải tiếp tục nào!"
 
Tôi trở lại thực tại và tiếp tục chơi bóng, như đứa trẻ vậy.
 
Như những VĐV khác, trách nhiệm của chúng tôi là làm những hình mẫu điển hình. Bởi chúng tôi không phải siêu nhân. Đó là lý do tại sao tôi lại nói với anh những gì xảy ra với tôi. Đó là đời thực. Chúng ta đều là những con người. Chúng ta đổ máu, lo lắng, như bao người khác. 
 
4 chức vô địch Champions League trong 5 năm, khoảnh khắc nào cũng thật vô giá. Anh thấy chúng tôi nâng cúp, mỉm cười nhưng anh không thấy được tất cả những câu chuyện dẫn đến khoảnh khắc đó.
 
Khi tôi nghĩ về tất cả những trận chung kết, những thước phim rất hay đã xuất hiện trong tâm trí tôi. Nhưng những hình ảnh thì lại tua ngược, từ khi kết thúc câu chuyện cho tới thời điểm bắt đầu.
 
________________________________________
 
Trận chung kết năm 2017 gặp Juventus, bộ phim tái hiện: Các chàng trai đang ngồi xung quanh bàn trong bữa trưa trước trận đấu – tôi, Casemiro, Danilo và Cristiano. Im lặng như tờ. Không ai nói với ai nửa lời. Tất cả đều nhìn vào đĩa thức ăn của mình. Anh có thể nghe thấy âm thanh réo lên từ dạ dày mỗi người cơ đấy. Nhưng không ai nói gì cả. Rất căng thẳng.
 
Cuối cùng, Cristiano lên tiếng: "Nghe này, anh em."
 
Chúng tôi tiếp, "gì thế anh trai"
 
Cristiano nói "Chỉ mỗi tôi là cảm thấy áp lực trong dạ dày thôi à?"
 
Và tất cả mọi người đều trả lời cùng lúc: "Em cũng vậy! Em cũng vậy!"
 
Không ai muốn thừa nhận điều đó. Nhưng gã này đã cảm nhận được và tất cả chúng tôi đều thừa nhận nó. Cristiano là một người bình thản như đá. Như một cỗ máy vậy. 
 
Câu nói của anh ấy phá tan sự căng thẳng. Chỉ có anh ấy mới có thể làm được điều đó.
 
Chúng tôi hét lớn anh bồi bàn "Anh trai, mang chúng tôi một ít nước nhé. Chúng tôi cần để nuốt trôi chỗ thức ăn này"


Sau đó, cả bọn cười phá lên.
 
Chúng tôi tới sân vận động, Cristiano nói cho chúng tôi chính xác trận đấu sẽ diễn ra thế nào. Anh ấy nói, "Ban đầu, sẽ rất khó khăn. Nhưng ở hiệp hai, chúng ta sẽ chiến thắng 1 cách nhẹ nhàng."
 
Tôi không bao giờ quên điều đó. Anh ấy đã dự đoán trước được tương lai.
 
Sau đó anh ấy nói "Rồi chúng ta sẽ làm được. Rồi chúng ta sẽ làm được."
 
Và chúng tôi làm được thật.
 
Tôi ghi nhớ gương mặt của anh ấy trong tâm trí mình. Ghi nhớ mãi mãi.
 
HÌnh ảnh đó quá đẹp. Đó sẽ là những câu chuyện mà tôi sẽ kể cho con cháu tôi sau này.
 
Và thực sự thì trong 30 năm tới, khi tôi kể cho chúng rằng tôi đã chơi bóng cùng với Cristiano, với Messi, chúng sẽ nói
 
"Ông nội ơi, ông kể với tụi cháu rằng họ đã ghi 50 bàn thắng 1 mùa. Ông đang nói dối phải không. Chúng ta phải đưa ông nội đến gặp bác sĩ thôi."
 
________________________________________
 
Trận chung kết năm 2016 gặp Atletico, bộ phim tái hiện: Griezmann dốc thẳng bên cánh, tôi chặn được cậu ta. Bóng bay ra ngoài, trong một khoảnh khắc, tôi nghe thấy tiếng khóc từ phía khán đài.
 
Thường thì anh sẽ không nghe được gì nhiều trong 1 trận đấu. Anh sẽ không nhìn lên các CĐV. Anh sẽ không nghĩ gì chỉ việc tập trung vào công việc  của mình. Bởi vì như thế, anh sẽ không thấy hồi hộp. Anh cảm thấy tự do. Nhưng với trận đấu này ở Milan, chúng tôi có gia đình của mình ngồi ở gần băng ghế dự bị, rất gần sân.
 
Bỗng nhiên, tôi nghe giọng cất lên từ phía xa, rất rõ
 
"Tiến lên bố ơi, tiến lên bố ơi!!!"
 
Đó là con trai tôi, Enzo.
 

Khi đó, tôi bị chuột rút, nghe thấy con trai mình động viên, tôi cảm thấy được truyền thêm năng lượng.
Khi trận đấu bước vào loạt đá penalty, tôi có thể nhìn thấy hình ảnh rõ nét hiện lên trong tâm trí: Lucas Vasque nhặt bóng lên và xoay bóng trên tay như kiểu chúng tôi đang chơi trong công viên vậy. Gã trai ít nói này thường làm được rất nhiều điều với trái bóng. Khi đó tôi nghĩ "Tên quỷ này, nếu nó mà không ghi bàn, chúng ta sẽ cho nó nhừ tử!"
 
Rồi tôi thấy Lucas ghi bàn, siêu ngầu.
 
Tôi có thể thấy rõ tất cả chúng tôi ôm nhau rất chặt, chờ đợi Atletico thực hiện Penalty. Casemiro quỳ xuống nguyện cầu. Pepe đang khóc như một đứa trẻ.
 
Sau đó tôi nói với Cristiano: "Juanfran sẽ trượt, và anh sẽ chốt hạ cho chúng ta, anh trai ạ."
 
Rồi Juanfran trượt thật, Cristiano đã chốt hạ thành công.
 
Tôi thấy mình tăng tốc 20km/giờ để tiến về phía gia đình mình, ôm chầm lấy vợ và các con.
 
Khi đó trông tôi như kẻ điên vì hạnh phúc vậy.
________________________________________
 
Trận chung kết năm 2014 gặp Atletico, bộ phim tái hiện: Tôi ngồi trên băng ghế dự bị, không ra sân. Nhưng tôi lặp đi lặp lại cụm từ này trong đầu mà ông tôi luôn nói. Ông nổi tiếng vì những câu nói của mình. Trước khi ông chơi bóng, ông thường hay nói với bạn bè của mình, "Tôi sắp bỏ lại mọi thứ trên sân. Tôi sắp bỏ lại bộ râu của mình, mái tóc của mình và cả bộ ria nữa!"
 
Ở hiệp hai, tôi bắt đầu khởi động trước cả khi HLV bảo tôi. Tôi cầm áo BIB lên và nói Chiến thôi. Tôi nhắc đi nhắc lại như thế với bản thân. "Nếu mình vào sân, mình sẽ bỏ lại tất cả trên sân. Bộ tóc, bộ râu cả ria mép nữa."

Cuối cùng thì, HLV cũng gọi tôi khởi động, nhưng lúc đó tôi đã khởi động xong rồi. Có luồng khí thoát ra khỏi tai tôi! Tôi đang bốc khói, người anh em à!
 
Đến ngày hôm nay, tôi không thể nói với anh rằng tôi chơi hay hay dở. Tôi chỉ biết rằng, tôi đã bỏ mọi thứ ở lại thảm cỏ - sự giận dữ, ý chí, thậm chí cả cốc cà phê tôi uống trước trận.
 
92:48
 
Một cú đánh đầu.
 
Sergio Ramos.
 
Đội trưởng của chúng tôi đấy
 
Chúng tôi gần như chết đến nơi, chuột rút, gần như bị ngã gục. Và rồi Sergio giúp chúng tôi hồi sinh.
Nhưng đó không phải thước phim trong đầu tôi.
 
Thước phim của tôi tái hiện khi chúng tôi chiến thắng, trong phòng thay đồ. Tôi đang nói với một trong những nhân viên chuẩn bị trang phục, Manolin. Ông ấy nói với tôi, "Marcelo, chúng tôi thấy nhóm chuẩn bị trang phục của Atletico đã mang hết áo cho nhà vô địch ra lúc phút 90 rồi! Họ đã chuẩn bị cả sâm panh rồi!"
Ông ấy cười và khóc vì hạnh phúc.
 
Tôi nói với ông "Giờ tôi có thể chết luôn cũng được."

Đó là hình ảnh mà tôi không bao giờ quên.
 
Những chiếc cúp thì đã ở trong phòng truyền thống nhưng kỉ niệm thì còn mãi trong tim.
 

4 chiếc cup vô địch trong vòng 5 năm, từng khoảnh khắc đều rất quý giá. Các anh không thấy áp lực đâu, chỉ thấy kết quả thôi.
 
Ở Real madrid, Không bao giờ nói chuyện ngày mai. Mà là
 
"Không, người anh em. Hãy nói chuyện hôm nay"
 
Mùa trước là mùa của thất bại. Chúng tôi biết điều đó. Chúng tôi không giành được gì cả. Số 0 tròn trĩnh. Đó là một trải nghiệm hết sức tồi tệ. Nhưng tinh thần của tôi vẫn cao, bởi nó khiến chúng tôi lại có cảm giác "đói". Tôi cảm thấy sự khao khát đó giống như hồi còn là 1 cậu bé.
 
Anh biết đấy, tôi lên máy bay tới Brazil khi mới 18, không biết rằng tôi sẽ ký bản hợp đồng lớn ấy. Tôi nghĩ Real Madrid sẽ dẫn tôi đi kiểm tra y tế. Tôi đi cùng vợ tương lai, ông và bạn thân nhất của tôi. 4 người chúng tôi và một chiếc máy định vị. Đó là những gì chúng tôi có. Người duy nhất ở Brazil biết tôi sẽ đi đâu là cha tôi.
 
Real Madrid là một câu chuyện thần thoại phải không?
 
Anh không lên máy bay và nói với gia đình là "À đúng rồi, con chuẩn bị khoác áo Real madrid đấy, gặp lại mọi người sau nhé."
 
Anh đang mơ, người anh em ạ.
 
Tôi nhớ mình ngồi ở văn phòng của Real Madrid sau khi kiểm tra y tế, và một trong số những HLV nói rằng "Này Marcelo, cậu chuẩn bị phải mua vest và cà vạt cho ngày mai nhé."
 
Và tôi nói với ông ấy – tôi thề với anh đó là thật – tôi nói "Này ông, vest và cà vạt á? Để làm gì thế?"
 
Và ông ta nói "Để làm gì ấy à? Để thuyết trình. Ở Bernabeu, con trai à"
Hahhahahaha
 
Khi họ đưa bản hợp đồng ra trước mắt tôi, tôi ký tên rất nhanh.
 
Bam. Marcelo Vieira da Silva Júnior. 

Đáng lẽ tôi phải ký bằng máu, người anh em ạ.
 
Tôi nhớ đó là bản hợp đồng 5 năm. Giờ thì đã 13 năm rồi, Cậu bé Marcelinho từ Rio vẫn đang ở đây.
 

Tôi xin lỗi những ai đã nghi ngờ tôi, nhưng tôi sẽ không đi đâu cả. Với tôi, là một cầu thủ nước ngoài khoác áo lâu nhất ở Real Madrid còn hơn cả một vinh hạnh. Đó là một câu chuyện thần thoại. 
 
Hi vọng sau khi đọc những dòng này, các anh sẽ hiểu điều này có ý nghĩa thế nào đối với tôi.
 
Thước phim cuối cùng hiện ra trong đầu tôi: Khi đó tôi 8 tuổi. Chúng tôi đã hết sạch tiền. Gia đình tôi không có đủ xăng để đưa tôi đi tập bóng đá hàng ngày. Vì thế sự hi sinh của ông tôi đã thay đổi cuộc đời tôi. Ông bán chiếc Volkswagen cũ để lấy tiền mua vé xe buýt cho tôi. Ngày nào ông cũng đưa tôi đi tập luyện bằng xe buýt.
 
Hàng ngày, dưới cái nắng ở Rio, chúng tôi luôn bên nhau.
 
Hàng ngày, dù tôi có chơi thế nào, ông đều nói "Cháu là người giỏi nhất. Cháu là Marcelinho của ta. Một ngày nào đó, cháu sẽ khoác áo Brazil. Một ngày nào đó, ta sẽ thấy cháu ở Maracana."
 
Khoảnh khắc đó đã 25 năm rồi nhưng nó hiện ra rõ nét trong đầu tôi với độ phân giải 4k. Tôi có thể cảm nhận được mùi của chiếc xe buýt ngay lúc này cơ mà.
 
Ông tôi đã hi sinh cả đời cho giấc mơ của tôi. Bạn bè ông đã từng trêu chọc rằng ông phá sản, và rồi ông lại nói những câu nói rất đắt. Ông lột cái túi rỗng trong quần ra và nói Mẹ kiếp, nhìn tao này. Chả một xu dính túi, nhưng tao vẫn thấy yêu đời vãi cả đạn!”
 
Ông đã tin tưởng tôi.
 
Đó là lí do vì sao tôi khóc trong trận gặp Liverpool, khi bóng bay ra ngoài sân.
 
Tất cả ký ức bỗng ùa về.
 
Nghe này, tôi không biết còn bao nhiêu mùa nữa tôi cống hiến cho Madrid. Nhưng tôi có thể hứa với anh – thề có Chúa – tằng tôi sẽ bỏ lại tất cả mọi thứ trên thảm cỏ mùa này.
 
Như ông nói: Tóc, râu và bộ ria.
 
Có nhiều câu chuyện đằng sau mà mọi người không được biết. Tôi muốn chia sẻ với các anh những câu chuyện này để các anh có thể hiểu chúng tôi đã cố gắng thế nào, cười ra sao và chúng tôi đã tiến xa đến thế nào. Tôi còn nhiều câu chuyện để kể lắm Các anh phải đợi chút nhé. Sẽ có sớm thôi.
 
Giờ thì tôi có một thông điệp cho những ai đang ngờ vực.
 
Real Madrid sẽ trở lại.
 
Các anh có thể đưa câu đó vào poster và dán lên tường.
 
Nguyện cầu hàng đêm.
 
Chúng tôi sẽ trở lại!

Nguồn: Players' Tribune

Bob (TTVN)
 

Tác giả

“All about Football. We watch. We hear. We live with it. Trên đường Pitch - Góc nhìn cảm xúc về Bóng đá.”

Các cây viết

1543 bài viết

“With great power, comes great responsibility.”

19 bài viết

“THE BEST IS YET TO COME!”

16 bài viết

“Nếu bạn thích một đội bóng, bạn theo dõi mọi trận đấu của họ. Nếu bạn thích bóng đá, bạn đón chờ mọi trận cầu. Và khi bạn yêu bóng đá, hãy viết ra những dòng cảm xúc cho nó.”

5 bài viết

“Call me tifosi...”

67 bài viết

“They ask me who I want to be. I say I want to be happy. They grimace at me, saying I do not understand the question. I shrug my shoulders, replying they do not understand life.”

Trên đường PITCH là gì?

Trên đường Pitch là dự án nội dung Bóng đá định hướng cảm xúc, hoài cổ,chuyên sâu được vận hành bởi Bongda24h.vn

© TRÊN ĐƯỜNG PITCH - BONGDA24H.VN

Trang tin điện tử Bongda24h - Chuyên trang bóng đá hàng đầu tại Việt Nam

Giấy phép thiết lập trang Thông tin điện tử tổng hợp số: 1183/GP-TTĐT cấp ngày 04/04/2016 bởi Sở TT-TT Hà Nội, thay thế giấy phép 258/GP-TTĐT cấp ngày 07/04/2011 bởi Sở TT-TT Hà Nội

Nội dung thông tin hợp tác giữa báo Điện tử Thể thao Việt Nam và công ty Incom

Đơn vị chủ quản: Công ty Cổ phần Truyền thông quốc tế INCOM - Chịu trách nhiệm: Ông Vũ Mạnh Cường

Địa chỉ: Tầng 3 Toà nhà IC, Số 82 Phố Duy Tân, phường Dịch Vọng Hậu, Cầu Giấy, Hà Nội

Tel: (024) 3.784 8888 - Fax: (024) 3.7833699 * Email: bongda24h@incom.vn

Đăng ký nhận Tin hằng ngày