Những năm tháng ở Espanyol của Pochettino (P1)

Tác giả Góc Khán Đài - Chủ Nhật 20/01/2019 13:44(GMT+7)

Nếu Pochettino có thể vươn lên tới đỉnh cao sự nghiệp cầm quân như người ta dự đoán, thì có thể coi Espanyol như nền tảng cho nhũng năm đầu của ông. Ngày rời khỏi sân Cornellà El-Prat, ông đã đưa ra một lời hứa rằng, dù đã rời CLB, ông sẽ vẫn "luôn có mặt khi Espanyol cần ông".

Mauricio Pochettino lúc này cũng hào hứng chẳng kém gì những người xung quanh. "Tôi cũng không biết chúng tôi đã làm điều đó như thế nào," ông nói. "Espanyol ở cuối bảng xếp hạng còn Barcelona đang ở đầu bảng, mọi người thì nói Espanyol đã chắc chắn nằm ở cửa tử. Vì vậy, chiến thắng này thật đặc biệt."

Vị HLV người Argentina đang nói về chiến thắng 2-1 đầy bất ngờ của các học trò trước Barcelona trên chính sân Camp Nou vào tháng 2 năm 2009, khoảng thời gian mà Barcelona đang là kẻ thống trị dưới thời Pep Guardiola. Để rồi sau đó giành cú ăn 3: La Liga, Champions League và Cup Nhà Vua (Copa del Rey). Nhưng trước đó, họ đã bị Espanyol của một Pochettino khi đó vẫn còn đang thiếu kinh nghiệm đánh bại.
Theo một cách nào đó, chiến thắng này đã cho ta thấy được hết con người Pochettino cũng như cách ông tiếp cận nghề huấn luyện. Ông mới chỉ cầm quân chưa được một tháng, Espanyol khi đó thì gần như chắc suất xuống hạng, thế nhưng chẳng có một chút gì sợ sệt trong cái cách mà Espanyol đánh bại một trong những đội bóng vĩ đại nhất thời điểm đó. Đây không phải là một chiến thắng kiểu "David đối đầu Goliath", mà là thành quả của tham vọng và tài mưu lược của Pochettino, người tiếp quản một đội bóng đã dường như mất hết nhuệ khí chiến đấu, để đưa họ đến với chiến thắng lịch sử ở trận Derby Catalan.
Và có một sự trùng hợp khá thú vị giữa hai nhà cầm quân ở hai bờ chiến tuyến: cả hai đều là học trò của "El Loco" (Gã điên) Marcelo Bielsa, chỉ khác thời điểm. Mauricio Pochettino từng là học trò của Marcelo Bielsa thời còn chơi cho Newell's Old Boys vào đầu những năm 90, và chính Pochettino cũng đã nhiều lần đề cập đến ảnh hưởng của Marcelo Bielsa lên lối huấn luyện của mình. Pochettino sau đó thi đấu cho Espanyol, đội bóng mà sau đó ông trở lại dưới danh nghĩa HLV vào năm 2009 khi mà kinh nghiệm cầm quân của ông khi đó chỉ là làm trợ lý HLV cho...đội nữ của Espanyol vào năm 2008.
HLV Marcelo Bielsa
Ở Camp Nou, vài tuần sau khi nhận chức, Pochettino đã thể hiện được tiềm năng của mình. Thứ tiềm năng được ông rèn dũa thêm ở Southampton trước khi khai triển hết ở Tottenham. Pochettino khi đó thường đề cao lối đá tấn công, nhưng vẫn phải dựa trên một nền tảng chắc chắn nơi hàng thủ, cùng với đó là những pha pressing chặt chẽ và đầy tính khoa học. Ảnh hưởng của Bielsa lên ông ở thời kỳ này rất rõ, nhưng Pochettino vẫn có được những nét rất riêng của mình.
Hồi tưởng về trận đấu đó, Pochettino nói: "Trận đó là trận thứ 3 hay thứ 4 gì đó, tôi lúc đó muốn thử nghiệm một lối chơi mới cho Espanyol. Phương án là gia tăng sức ép từ đầu để tạo bất ngờ cho đối phương. Tôi nhớ rằng Barcelona lúc đó có Eto'o, Henry, Yaya Toure, PuyoL và Iniesta và khi đó, họ đều đang ở đỉnh cao sự nghiệp, và rõ ràng, họ đã bị choáng bởi lối chơi của chúng tôi.
Hiệp một kết thúc với tỷ số hòa. Espanyol như đã cạn kiệt may mắn như các đội bóng khác. Thierry Henry, Xavi và Messi đều bỏ phí cơ hội của mình. Seydou Keita thì bị đuổi khỏi sân, thế rồi Ivan de la Pena ghi cú đúp chỉ sau 4 phút, đủ để có được một chiến thắng dù Toure có cố gắng thế nào. Và khi trận đấu kết thúc, toàn bộ cầu thủ và BHL Espanyol đã có được một đêm ăn mừng tưng bừng, trận thắng này thực sự có ý nghĩa to lớn khi nó thổi bùng lên niềm tin về một suất trụ hạng. Nhưng quan trọng nhất, nó đã tạo ra nền tảng cho một trong những HLV thiên tài nhất thời điểm hiện tại.

Chính Guardiola cũng bị ấn tượng bởi lối chơi này. "Có những đội bóng đợi chờ bạn, có những đội bóng săn tìm bạn," ông nói. "Espanyol săn lùng bạn. Tôi cảm thấy rất gần gũi với thứ bóng đá của họ." Trong trường hợp của Espanyol, họ là con mồi bị săn lùng bởi một tay thợ săn chỉ cần rất ít thời gian để có được một lối tiếp cận mới.
Sau trận thắng lịch sử trên sân Nou Camp sau 27 năm của Espaynol, Pochettino tiếp tục đưa Periquitos (Bầy Vẹt, biệt danh của Espanyol) vào chuỗi 8 trận thắng trong 10 trận, và cuối mùa đó, họ đứng thứ 10. Một thành tích thực sự đáng nể, nếu xét đến những vấn đề tài chính cũng như chuyển nhượng mà họ gặp phải ở thời điểm đó.
Sau khi giành được suất trụ hạng. Pochettino bắt tay vào một kế hoạch dài hơi. Ông bắt đầu đặt niềm tin vào các cầu thủ trẻ, những cầu thủ thường ít được để mắt tới trên TTCN. Các cầu thủ sáng giá thường được bán đi để gia tăng ngân quỹ, điều đó đã thể hiện được niềm tin của Pochettino vào lứa cầu thủ trẻ trong việc tiếp thu những chỉ dẫn về mặt chiến thuật của ông.
Pochettino áp dụng lối chơi của mình lên các cầu thủ đội trẻ từ những ngày đầu nắm đội. Đội 1 và đội B thường chơi với một đội hình 4-2-3-1 đặc trưng, dù với đội trẻ, thường sẽ là 4-4-2, một đội hình Pochettino cho rằng rất hài hòa và phù hợp trong việc phát triển tiềm năng của các cầu thủ trẻ. Ông cũng thường tham gia vào các buổi tập ở đủ các cấp độ, thường xuyên trao đổi trực tiếp với các cầu thủ cũng như huấn luyện các cầu thủ trẻ ở mọi cấp độ và lứa tuổi ở CLB.
Để đẩy nhanh sự phát triển của các cầu thủ trẻ. Pochettino quyết tâm cho các đội bóng nhỏ tuổi hơn đá với các đội lớn tuổi hơn. Nhờ điều này mà rất nhiều cầu thủ ở hệ thống đội trẻ có được sự tự tin để ra sân cho đội 1 dưới thời Pochettino. "Chúng tôi không quan tâm lắm tới chiến thắng của các đội trẻ, mà quan tâm nhiều hơn tới cách mà họ phát triển các cầu thủ trẻ cho đội 1," một thành viên trong bộ phận kỹ thuật của Espanyol nói.
Espanyol cũng thường có những bản hợp đồng "già dặn" hơn để khiến cho bước chuyển đổi này không quá đột ngột, có thể kể đến Jose Callejon, Dani Osvaldo và Ivan Alonso, những cầu thủ thể hiện được tầm quan trọng ngay từ ngày đầu chuyển đến Cornellà-El Prat. Việc dựa vào tiềm năng của các cầu thủ trẻ của Pochettino là một việc làm khá mạo hiểm, nhưng đó là sự mạo hiểm đã đem lại thành quả cao. Victor Ruiz và Javi Marquez là hai ví dụ cho thành công của Pochettino khi cả hai đều là những sản phẩm của lò đào tạo trẻ Espanyol.

Pochettino là một HLV rất quyết liệt trong việc bảo vệ các học trò, một cách để tạo nên niềm tin nơi họ. Ở Espaynol, tinh thần đoàn kết đã được thể hiện từ những ngày đầu, dù ông là một người không chấp nhận sự lười nhác. Osvaldo, một tiền đạo thất thường hồi tưởng về những bài tập cực nặng của Pochettino. Anh nói rằng ông ấy "Bắt bạn tập luyện như một con chó," và đôi lúc "Bạn cảm thấy chỉ muốn giết chết lão, nhưng những bài tập này thực sự có tác dụng".
Cảm giác muốn giết chiết Pochettino có lẽ không chỉ Osvaldo cảm thấy. Khi mà từ những ngày đầu đến sân Cornellà-El Prat, ông đã gia tăng các bài tập lên gấp đôi: tập thể lực vào buổi sáng, sau đó là các bài tập chú trọng đến việc tập trung bóng, dù sau đó được chuyển đổi thành những bài tập ngắn nhưng cực kỳ căng thẳng nhằm thúc đấy sự hiệu quả lên cao nhất có thể.
Những sự thay đổi nhanh chóng như thế này thực sự đánh thức một điều gì đó ở một tập thể trước đó còn thi đấu kém cỏi. Hai người tiền nhiệm của Pochettino là Tintin Marquez và Jose Manuel Esnal đã cố gắng làm điều đó, Pochettino thì nâng đỡ họ, giúp họ xây dựng một hình mẫu bằng lòng nhiệt tình và sự kiên quyết đã giúp cho họ có được những sự cải thiện nhanh chóng. (còn nữa...)
Lược dịch và biên soạn từ bài viết:"Mauricio Pochettino: the Espanyol diaries" của Callum Rice-Coates đăng trên These Football Times
KDNX (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Ngoài 670 triệu Bảng, Liverpool đã mất gì trong giai đoạn Richard Hughes làm giám đốc thể thao?

Đúng 10 năm trước vào tuần này, Sadio Mane ghi bàn trong trận ra mắt sân nhà cho Liverpool, góp công vào chiến thắng 4-1 trước nhà đương kim vô địch Premier League Leicester City. Đó mới chỉ là bàn thắng thứ hai trong tổng số 120 pha lập công của anh cho Liverpool, nơi Mane sau này giành gần như mọi danh hiệu lớn trong 269 lần ra sân và rời đi như một huyền thoại trong một thương vụ suýt giúp CLB thu lại toàn bộ số tiền từng bỏ ra để mua anh.

Mainoo vươn mình giữa một Man Utd chưa ổn định

Manchester United vẫn chưa thể tìm thấy nhịp điệu ổn định cần thiết trong giai đoạn đầu của mùa giải mới. Dẫu vậy, những tín hiệu tích cực cũng đã xuất hiện, và Kobbie Mainoo đang nổi lên như một điểm sáng đáng chú ý. Tiền vệ sinh năm 2005 từng bước khẳng định vai trò ngày càng quan trọng trong hành trình của “Quỷ đỏ”.

Edin Dzeko ở tuổi 40: Hồi kết của tôi đang đến, nhưng chưa phải bây giờ

Edin Džeko từng không nghĩ mình sẽ còn chơi bóng khi bước sang tuổi 40. Nhưng mùa hè 2026, tiền đạo người Bosnia không những vẫn thi đấu mà còn trải qua một trong những chương đặc biệt nhất sự nghiệp: cùng Bosnia & Herzegovina trở lại World Cup, lần đầu vượt qua vòng bảng, rồi tiếp tục gắn bó với Schalke 04 để trở lại Bundesliga sau hơn 15 năm.

Enzo Fernandez có thật sự "trẻ trâu: như nhiều người nghĩ?

Những người chỉ trích anh mô tả Fernandez như một cầu thủ có “tâm hồn của một thằng trẻ trâu”, đại diện cho những mặt xấu xí nhất của đội tuyển Argentina và là một người rất khó để yêu mến, bất chấp tài năng không thể phủ nhận.

Mike Dean không nên giả "điên" để làm tổn hại danh tiếng giới cầm còi

Nhiều người từ lâu đã có một hình dung khá rõ về Mike Dean: một trọng tài thích gây chú ý, có phần ngạo nghễ và đôi khi khiến người ta cảm giác ông muốn mình trở thành nhân vật chính của trận đấu. Nhưng điều khiến tôi khó chịu lần này không phải cá tính của ông, mà là việc ông kể những câu chuyện có thể khiến người nghe hiểu sai về cách các trọng tài Premier League từng làm việc.

Xếp hạng toàn bộ 155 thương vụ Premier league hè 2026: Từ tệ nhất đến tốt nhất

Premier League lại trải qua một mùa hè điên rồ khi 20 CLB chi khoảng 3,46 tỷ bảng để mang về 155 cầu thủ. The Athletic xếp hạng các thương vụ không chỉ dựa trên chất lượng cầu thủ, mà còn tính đến giá trị so với số tiền bỏ ra, tầm quan trọng với CLB mới và mức độ giải quyết nhu cầu cấp thiết của đội hình.

Jose Antonio Reyes: Nhớ về người hùng của Real Madrid thuở nào

Những ngày này đáng lẽ là dịp để người hâm mộ gửi những lời chúc mừng sinh nhật tới anh, người ta lại chỉ có thể hồi tưởng lại quá khứ và nhớ về một cầu thủ đã mãi mãi rời xa thế giới này. Jose Antonio Reyes đã qua đời, nhưng có những ký ức không bao giờ chết. Và trong rất nhiều chương đáng nhớ của sự nghiệp, có lẽ mảnh ký ức đặc biệt nhất lại chính là một năm ngắn ngủi khoác áo Real Madrid.