Nhà Lampard trong mắt người West Ham

Tác giả bu3hlinh - Thứ Ba 24/06/2025 22:03(GMT+7)

Có một thời, người ta nhắc đến cái tên Lampard là nghĩ ngay đến West Ham. Đó là một thứ tình cảm gần như thiêng liêng ở Upton Park. Người đã làm nên sợi dây liên kết ấy là Frank Lampard cha, một người gắn bó với màu áo bã trầu suốt hơn 20 năm.

 

Từ năm 1964, ông đã có mặt trong đội trẻ West Ham. Ba năm sau ra mắt đội một. Rồi từ đó là 18 mùa giải nối dài bằng mồ hôi, đầu gối trầy xước và trái tim trung thành. 670 trận đấu chính thức chỉ kém duy nhất Billy Bonds, một đồng đội cùng thời đủ để tên ông trở thành một phần lịch sử của CLB.

Hai chức vô địch FA Cup vào các năm 1975 và 1980, cùng vô số trận đánh cống hiến, Frank Lampard Sr. không chỉ là một cầu thủ giỏi. Ông là một phần máu thịt của West Ham.

Sau khi treo giày, ông quay lại Upton Park trong vai trò trợ lý huấn luyện viên, phục vụ dưới trướng anh rể mình, Harry Redknapp từ năm 1994 đến 2001.

Chính quãng thời gian ấy, con trai ông, Frank Lampard Jr. bước chân vào lò đào tạo của đội bóng. Một cậu bé 16 tuổi ký hợp đồng học việc năm 1994, rồi hai năm sau ra mắt đội một khi mới 17 tuổi.

Là con của huyền thoại, lại có chú dẫn dắt, Lampard Jr. không tránh khỏi điều tiếng “con ông cháu cha”. Nhưng mà, tài năng của Lampard Jr. là thật. Trong 5 mùa, cậu đá 187 trận, ghi 39 bàn từ tuyến giữa - những con số biết nói.

“Là con trai của Frank Lampard đồng nghĩa với việc tôi bị xét theo những tiêu chuẩn khác với mọi cầu thủ còn lại,” anh chia sẻ trong cuốn tự truyện.

“Một bộ phận cổ động viên tin rằng tôi không đủ giỏi để đá chính, nên tôi được ngồi dự bị như một kiểu ‘ân huệ gia đình’ nào đó. Và họ không ngần ngại thể hiện điều đó mỗi lần tôi bước ra khởi động.”

Lampard Jr. cảm thấy ghê tởm khi Chủ tịch CLB, ông Terence Brown dám nghiêm túc đặt ra khả năng có sự thiên vị.

“Tôi bắt đầu nghi ngờ những người điều hành CLB, và kể từ thời điểm đó, tôi không bao giờ còn tin họ nữa.”

 

Thời điểm tồi tệ nhất trong sự nghiệp của Lampard Jr. ở West Ham đến khi anh mới 18 tuổi: anh bị gãy chân và nghe thấy cả tiếng reo hò từ chính cổ động viên nhà.

Sự sỉ nhục nặng nề đến mức anh thừa nhận mình đã từng nghĩ đến chuyện từ bỏ bóng đá.

“Tôi đã cố không nghĩ nhiều về những gì xảy ra ngày 15/3/1997, nhưng thật khó để quên được. Hôm đó chúng tôi làm khách trên sân Aston Villa. Tôi lao vào tranh bóng thì gót giày bị kẹt xuống mặt cỏ. Cơn đau chạy dọc chân và tôi biết ngay là mình đã gãy xương.”

“Khi được khiêng qua khán đài đội khách ở sân Villa Park, tôi nghe thấy tiếng vỗ tay, cả tiếng reo hò. Tôi thấy buồn nôn thực sự.”

“Tôi đã từng nghĩ đến việc bỏ bóng đá luôn. Tôi thà đi làm hành chính 8 tiếng một ngày với bạn bè còn hơn là mỗi tuần bị 30.000 người sỉ vả như vậy.”

Tháng 5 năm 2001, Redknapp bị sa thải. Lampard cha cũng rời đội. Và Frank Jr. cảm thấy bị ghẻ lạnh, bị nhìn bằng ánh mắt nghi kỵ đơn giản vì là "con của Lampard" đã quyết định ra đi.

Tháng 6 năm ấy, cậu đầu quân cho Chelsea. Phần còn lại, là trang sử khác. Từ một cậu bé Đông London, Lampard trở thành huyền thoại ở Stamford Bridge với 648 trận, 211 bàn và là chân sút vĩ đại nhất lịch sử Chelsea.

(via Míra Šifta, Sky Sports)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Bạn sẽ rất ghét Enzo nếu anh ta đối đầu với đội bóng của bạn

Nếu Enzo Fernández đứng bên kia chiến tuyến, bạn rất dễ ghét anh. Tiền vệ Argentina luôn biết cách khiến đối thủ khó chịu: tranh chấp quyết liệt, tranh luận với trọng tài, không ngại va chạm và sẵn sàng châm thêm lửa khi đối phương mất bình tĩnh. Anh chạy nhiều, nói nhiều và dường như càng chơi hưng phấn khi bị khán giả sân khách la ó.

Karim Adeyemi: Món hàng “ngon - bổ - rẻ” của Barca

Từng bị đặt dấu hỏi về mức độ phù hợp với Barcelona, Karim Adeyemi đang khiến những hoài nghi buổi đầu dần tan biến. 22 triệu euro (chưa tính phụ phí), mức giá tương đối rẻ cho một cầu thủ còn nhiều tiềm năng phát triển, giờ được xem là một khoản đầu tư đầy khôn ngoan của Blaugrana.

Boxing đã biến Rayan Cherki thành một cầu thủ lợi hại hơn, và anh không phải là người duy nhất

Đôi chân dĩ nhiên chính là thứ mà người ta chú ý nhất ở Rayan Cherki, với những bước nhảy nhót và nhón gót thoăn thoắt giúp anh thoát khỏi những cú tắc bóng tuyệt vọng của các hậu vệ, tuyển thủ người Pháp như thể đang khiêu vũ giữa vòng cấm trước khi nhẹ nhàng đưa quả bóng vượt qua thủ môn. 

David Raya: Tấm khiên thép của Arsenal

David Raya cứu nguy cho Arsenal ở thời điểm mà đội bóng cần anh nhất. Người gác đền 30 tuổi này tiếp tục chứng minh đẳng cấp thượng hạng, trở thành tấm khiên thép nơi hậu phương của đội bóng phía Bắc London.

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1. 

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.