Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Tác giả Đức Thịnh - Thứ Ba 08/09/2026 16:41(GMT+7)

Khi còn trẻ, có lẽ ai cũng từng mơ về một khoảnh khắc để đời. Đó có thể là một lần đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, một lần chạm tay vào đỉnh cao danh vọng, hay đơn giản là được người khác nhắc đến bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Trong bóng đá, giấc mơ ấy càng mãnh liệt hơn. Một cầu thủ có thể dành cả tuổi thơ để tập luyện chỉ với mong muốn một ngày được bước ra sân, ghi bàn, giành danh hiệu và trở thành cái tên được hàng triệu người biết đến.

 

Nhưng cuộc đời vốn chẳng đi theo một đường thẳng. Có người từng đứng rất gần ánh hào quang rồi đánh mất tất cả. Cũng có những người từng được gọi là thần đồng, từng được kỳ vọng sẽ trở thành ngôi sao lớn, nhưng cuối cùng phải bắt đầu lại từ con số gần như bằng không. Nguyễn Trọng Đại là một câu chuyện như thế.

Có lẽ điều đáng suy nghĩ nhất trong câu chuyện của Trọng Đại không nằm ở việc anh từng rực rỡ đến đâu, mà là cách một cầu thủ từng đứng trước rất nhiều cánh cửa của tương lai lại để những lựa chọn sai lầm kéo mình ra xa sân cỏ đến như thế nào.

Trọng Đại theo bóng đá từ năm 11 tuổi, trưởng thành qua hệ thống đào tạo trẻ Viettel và lần lượt khoác áo các đội U13, U15, U17, U19 rồi U21. Anh từng là đội trưởng U19 Việt Nam, góp mặt tại U20 World Cup 2017 và sau đó cùng U23 Việt Nam tạo nên hành trình đáng nhớ tại Thường Châu năm 2018. Đó chính là thời điểm Trọng Đại đứng rất gần phiên bản rực rỡ nhất của chính mình.

Anh sở hữu khuôn mặt điển trai cùng chiều cao lý tưởng 1,84m, tài năng, danh tiếng và một tương lai tưởng như đã được vạch sẵn. Tuy vậy, chính Trọng Đại từng thừa nhận rằng tiền bạc và sự nổi tiếng đến với anh quá nhanh khi bản thân còn quá trẻ. Đôi khi, điều khó nhất với một cầu thủ trẻ không phải là bước lên đỉnh cao, mà là biết phải làm gì khi bất ngờ đứng ở đó.

Nguyễn Trọng Đại từng là cầu thủ trẻ đầy triển vọng của bóng đá Việt Nam.

Theo những chia sẻ của Trọng Đại, quãng thời gian thi đấu cho Nam Định đã đưa anh vào một vòng xoáy mà chính bản thân không kiểm soát được. Từ việc cho một người quen trong đội vay tiền, anh dần bị cuốn vào trò chơi đỏ đen lúc nào không hay. Những khoản tiền từng tích cóp được lần lượt biến mất. Càng thua, anh càng muốn gỡ. Càng muốn gỡ, anh lại càng lún sâu. Đó là một vòng xoáy rất khó thoát ra nếu rơi vào một người thiếu bản lĩnh.

Tiền mất đi có thể kiếm lại. Một cầu thủ có thể ký hợp đồng mới, nhận mức lương tốt hơn và bắt đầu tích lũy từ đầu. Nhưng khi một người đánh mất động lực, kỷ luật và tình yêu dành cho công việc của mình, thứ mất đi không còn đơn giản là tiền bạc. Với Trọng Đại, bóng đá từng là tất cả. Nhưng rồi bóng đá không còn là ưu tiên số một.

Rời Viettel, mái nhà đã gắn bó với khi còn là một cậu nhóc, Trọng Đại lần lượt chuyển tới Hồng Lĩnh Hà Tĩnh, Nam Định rồi Hải Phòng. Những cuộc chia tay nối tiếp nhau. Giá trị chuyên môn từng được kỳ vọng cũng dần biến mất. Chỉ trong vài năm, tiền vệ từng được xem là tài năng sáng giá của thế hệ 1997 gần như biến mất khỏi bản đồ bóng đá Việt Nam.

Trong khi những người đồng trang lứa như Bùi Tiến Dũng, Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Thành Chung, Phan Văn Đức, Phạm Xuân Mạnh hay Nguyễn Quang Hải từng bước xây dựng vị trí của mình ở cấp độ đội tuyển, Trọng Đại lại đi theo một hướng hoàn toàn khác.

Một số cầu thủ thuộc lứa “U23 Thường Châu” vẫn đang là trụ cột trong màu áo ĐTQG.

Không còn xuất hiện ở ĐTQG, không còn nhận về những lời tung hô của người hâm mộ, ánh đèn sân cỏ dần rời xa trong cuộc sống của Trọng Đại. Từ V-League, anh xuống chơi ở giải Hạng nhất trong màu áo Long An trong ngắn hạn rồi tiếp tục rơi vào cảnh thất nghiệp.

Đó là cái giá phải trả cho những lựa chọn sai lầm. Và bóng đá, cũng như cuộc đời, vốn chẳng phải lúc nào cũng cho con người ta có cơ hội sửa sai mà không phải chịu hậu quả.

Và có lẽ điều khiến câu chuyện của Trọng Đại trở nên buồn hơn nằm ở chỗ, rằng anh không chỉ đánh mất sự nghiệp vì những lựa chọn của mình. Chấn thương đứt dây chằng khiến việc trở lại sân cỏ trở nên khó khăn hơn. Cùng thời điểm đó, anh nhận tin mẹ mắc bệnh hiểm nghèo. Một người từng có nhà, có xe, có tiền bạc, có danh tiếng và vô số mối quan hệ với người nổi tiếng, phải cắn răng thừa nhận rằng đã có lúc trong túi mình chỉ còn vài chục nghìn đồng, hậu quả của việc thiếu một nghề nghiệp ổn định.

Và rồi xuất hiện một câu nói khiến người ta đọc qua và cảm thấy chạnh lòng: “Năm 21 tuổi, mình trở về từ Thường Châu giữa hàng triệu lời chúc mừng. Năm 29 tuổi, mình gãy chân, không có việc làm và trong túi chỉ còn vài chục nghìn”. 

Trọng Đại dính chấn thương đứt dây chằng và rất khó để tiếp tục chơi bóng ở cấp độ cao nhất.

Khoảng cách giữa hai thời điểm ấy chỉ là 8 năm. Nhưng nó đủ để một con người đi từ đỉnh cao của những giấc mơ xuống đáy của hiện thực.

Điều Trọng Đại mong muốn lúc này có lẽ cũng chẳng còn quá lớn lao. Anh chỉ muốn có một công việc để tự nuôi sống bản thân và có thể chăm lo cho mẹ. Có lẽ đến một lúc nào đó, người ta mới hiểu rằng một cuộc đời đáng sống không nhất thiết phải là một cuộc đời rực rỡ. Sau tất cả, câu chuyện của Trọng Đại cũng nhắc chúng ta một bài học xương máu. Nếu không biết trân trọng cơ hội, ánh hào quang từng có cũng có thể biến mất rất nhanh. Bởi trong bóng đá, xuất phát điểm chưa bao giờ là lời bảo đảm cho tương lai.

Dele Alli từng được xem là thần đồng sáng giá của bóng đá Anh. Anh bước lên sân khấu Premier League khi còn rất trẻ, giành những giải thưởng cá nhân danh giá và trở thành một phần quan trọng trong đội hình Tottenham. Nhưng rồi sự nghiệp của Alli trượt dốc theo cách mà ít người tưởng tượng được. HLV Jose Mourinho từng nói với Alli rằng thời gian trôi rất nhanh và một ngày nào đó, cầu thủ này có thể hối tiếc nếu không vươn tới những gì bản thân có khả năng đạt được.

Câu chuyện của Trọng Đại có nhiều điểm tương đồng với Dele Alli.

Đó không chỉ là câu nói dành cho Alli hay Trọng Đại. Nó có thể dành cho bất kỳ cầu thủ trẻ nào đang đứng trước ngã rẽ của sự nghiệp. Bởi tài năng chỉ giúp mở ra cánh cửa tương lai. Người quyết định đi được bao xa lại là chính cầu thủ ấy.

Điều đó càng rõ ràng nếu nhìn sang trường hợp của Dean Henderson hay Ezri Konsa. Tại U20 World Cup 2017, thời điểm ĐT Anh đăng quang chức vô địch thế giới, Henderson chỉ là thủ môn dự bị cho Freddie Woodman. Konsa thậm chí chỉ xuất hiện vài phút ngắn ngủi, trong khi những cái tên như Fikayo Tomori, Jake Clarke-Salter hay Dael Fry được ưu tiên ở hàng phòng ngự.

Nếu chỉ nhìn vào giải đấu năm ấy, chẳng ai có thể nói Henderson hay Konsa sẽ là những người đi xa nhất. Nhưng bóng đá không được quyết định bởi một giải trẻ. Bóng đá được quyết định bởi hàng nghìn buổi tập chăm chỉ sau đó. Bởi cách một cầu thủ phản ứng khi không được lựa chọn, bởi việc anh có tiếp tục tập luyện khi chẳng ai nhắc tên mình, bởi khả năng đứng dậy sau một lần thất bại và tiếp tục bước đi.

Henderson từng phải chờ đợi rất lâu để khẳng định bản thân. Konsa cũng không đi thẳng từ đội tuyển trẻ tới một CLB lớn. Anh từng phải chấp nhận những bước đi nhỏ hơn, kiên nhẫn tích lũy kinh nghiệm và cải thiện từng phần trong lối chơi của mình.

Ngày hôm nay, Henderson đã trở thành một trong những thủ môn Anh đáng chú ý, còn Konsa vừa hoàn tất thương vụ chuyển tới Arsenal với mức phí lên tới 51 triệu bảng. Điều đáng nói là Konsa từng lựa chọn một cuộc sống rất khác với hình dung về một cầu thủ trẻ nổi tiếng. Thay vì chạy theo sự hào nhoáng, anh dành phần lớn thời gian cho gia đình và bóng đá. Suốt 7 năm khoác áo Aston Villa, Konsa chủ động lái xe quãng đường khoảng 380 km mỗi ngày giữa London và Birmingham để tập luyện rồi trở về nhà. Đó là một sự đánh đổi lớn lao!

Bản hợp đồng đắt giá chuyển đến Arsenal là thành quả xứng đáng cho nỗ lực của Ezri Konsa.

Thế giới bóng đá vốn dĩ tàn nhẫn nhưng cũng rất công bằng. Mọi quyết định sẽ đưa bạn đến những ngã rẽ khác nhau. Câu chuyện của Trọng Đại vì thế không nên chỉ được nhìn bằng ánh mắt tiếc nuối, cũng không nên chỉ là một câu chuyện để người ta thương cảm. Hãy nhìn nhận đó như một bài học. Một lời khuyên được gửi đến Trọng Đại: “Ngã xuống không phải dấu chấm hết. Điều quan trọng nhất là sau tất cả, mình còn đủ can đảm để đứng dậy và bước tiếp hay không”.

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Khi còn trẻ, có lẽ ai cũng từng mơ về một khoảnh khắc để đời. Đó có thể là một lần đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, một lần chạm tay vào đỉnh cao danh vọng, hay đơn giản là được người khác nhắc đến bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Trong bóng đá, giấc mơ ấy càng mãnh liệt hơn. Một cầu thủ có thể dành cả tuổi thơ để tập luyện chỉ với mong muốn một ngày được bước ra sân, ghi bàn, giành danh hiệu và trở thành cái tên được hàng triệu người biết đến.

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Đó là một ngày cuối hạ, giữa vùng quê Bavaria mờ ảo sương mờ. Tại một CLB thể thao cách Munich nửa giờ lái xe, bên cạnh những ngôi nhà đá nhạt màu được ánh nắng phủ vàng và vài chú hươu lặng lẽ gặm cỏ, Harry Kane đang cùng các phóng viên của The Athletic nhìn lại một mùa giải quá đỗi xuất thần mà cá nhân anh vừa tạo nên. 

Ngoài 670 triệu Bảng, Liverpool đã mất gì trong giai đoạn Richard Hughes làm giám đốc thể thao?

Đúng 10 năm trước vào tuần này, Sadio Mane ghi bàn trong trận ra mắt sân nhà cho Liverpool, góp công vào chiến thắng 4-1 trước nhà đương kim vô địch Premier League Leicester City. Đó mới chỉ là bàn thắng thứ hai trong tổng số 120 pha lập công của anh cho Liverpool, nơi Mane sau này giành gần như mọi danh hiệu lớn trong 269 lần ra sân và rời đi như một huyền thoại trong một thương vụ suýt giúp CLB thu lại toàn bộ số tiền từng bỏ ra để mua anh.

Mainoo vươn mình giữa một Man Utd chưa ổn định

Manchester United vẫn chưa thể tìm thấy nhịp điệu ổn định cần thiết trong giai đoạn đầu của mùa giải mới. Dẫu vậy, những tín hiệu tích cực cũng đã xuất hiện, và Kobbie Mainoo đang nổi lên như một điểm sáng đáng chú ý. Tiền vệ sinh năm 2005 từng bước khẳng định vai trò ngày càng quan trọng trong hành trình của “Quỷ đỏ”.

Edin Dzeko ở tuổi 40: Hồi kết của tôi đang đến, nhưng chưa phải bây giờ

Edin Džeko từng không nghĩ mình sẽ còn chơi bóng khi bước sang tuổi 40. Nhưng mùa hè 2026, tiền đạo người Bosnia không những vẫn thi đấu mà còn trải qua một trong những chương đặc biệt nhất sự nghiệp: cùng Bosnia & Herzegovina trở lại World Cup, lần đầu vượt qua vòng bảng, rồi tiếp tục gắn bó với Schalke 04 để trở lại Bundesliga sau hơn 15 năm.

Enzo Fernandez có thật sự "trẻ trâu: như nhiều người nghĩ?

Những người chỉ trích anh mô tả Fernandez như một cầu thủ có “tâm hồn của một thằng trẻ trâu”, đại diện cho những mặt xấu xí nhất của đội tuyển Argentina và là một người rất khó để yêu mến, bất chấp tài năng không thể phủ nhận.

Mike Dean không nên giả "điên" để làm tổn hại danh tiếng giới cầm còi

Nhiều người từ lâu đã có một hình dung khá rõ về Mike Dean: một trọng tài thích gây chú ý, có phần ngạo nghễ và đôi khi khiến người ta cảm giác ông muốn mình trở thành nhân vật chính của trận đấu. Nhưng điều khiến tôi khó chịu lần này không phải cá tính của ông, mà là việc ông kể những câu chuyện có thể khiến người nghe hiểu sai về cách các trọng tài Premier League từng làm việc.