Nghịch lý của N’Golo Kante

Tác giả CG - Thứ Hai 29/06/2020 19:00(GMT+7)

Có lẽ tương lai của Kante sẽ không nằm ở một vai trò duy nhất. Khi đối đầu những đối bóng pressing rát, anh sẽ dâng cao hơn. Đối đầu những đội bóng yếu, anh sẽ chơi thấp hơn, bọc lót và bảo vệ cho quá trình chuyển đổi. Trong một trận đấu chậm và kỹ thuật hơn - ví dụ như một trận chung kết cúp châu Âu - có lẽ bạn sẽ cần anh thi đấu ngay phía trước hàng phòng ngự, che lấp các khoảng trống, khóa chặt mọi “cửa ngõ”.

N’Golo Kante chơi tốt nhất ở vị trí gì? Đó có lẽ là câu hỏi tưởng chừng thật dễ để trả lời nhưng kỳ thực không phải như vậy.
 
Câu chuyện của N’Golo Kante là anh quá giỏi trong khoản đoạt lại bóng. Các cầu thủ khác tắc bóng, ngăn chặn,… còn Kante thì thực sự lao vào đối thủ và cướp bóng trong chân họ. Chỉ trong 2 hay 3 giây khi phát hiện một tình huống mà anh có thể đoạt lại, Kante sẽ đuổi theo và cố gắng lấy nó. Nhưng vấn đề lúc này mới xuất hiện. Sau khi giành được bóng, Kante phải làm gì đó.
 
Vừa qua trên sân King Power - nơi đầu tiên mà Kante làm nên tên tuổi ở bóng đá Anh - tiền vệ người Pháp gặp lại đội bóng cũ. Và màn trình diễn của anh trong 2 hiệp dường như gói gọn những nghịch lý về vai trò của anh. Chelsea giành chiến thắng trong hiệp 2 hùng hổ, mạnh mẽ sau hiệp 1 ảm đạm.
 
Ở những trận đấu gần đây, HLV Frank Lampard đã để Kante chơi ở vị trí mà nhiều người cho rằng phù hợp với anh nhất nhưng anh lại không được sử dụng ở cấp CLB trong nhiều năm: vị trí thấp nhất trong hàng tiền vệ và ngay phía trên bộ tứ hậu vệ. Với việc Jorginho chấn thương, dường như đây là một thay đổi tất yếu với cầu thủ mà HLV Glenn Hoddle từng gọi là “tiền vệ phòng ngự xuất sắc nhất thế giới”.
 
Tuy nhiên, nếu bạn mong muốn nhiều hơn thay vì chỉ phòng ngự hay đoạt lại bóng thì sao? Nếu bạn là một CLB bóng đá Anh thiếu kiên nhẫn nhất, với một triết lý dựa trên nền tảng kiểm soát bóng, tấn công uyển chuyển, có nhiều tiền vệ tấn công xuất sắc và đã chỉ khoảng 100 triệu bảng cho Timo Werner và Hakim Ziyech thì sao? 
 
Nếu là Maurizio Sarri, có lẽ ông sẽ không để cầu thủ người Pháp đá ở vị trí tiền vệ trụ đối đầu một trong những đội bóng pressing tốt nhất châu Âu hiện nay. Trong hiệp 1 trận đấu trên sân King Power vừa qua, Chelsea đã bị lấn át bởi sức mạnh tấn công của Leicester. Kante liên tục phải bảo vệ cho cầu thủ trẻ Billy Gilmour thi đấu bên cạnh. Điều đáng nói, Chelsea dường như xây dựng lối chơi xoay quanh cầu thủ này khi bóng luôn qua chân anh.
 
Bước vào hiệp 2, khi Gilmour được thay ra, nhường chỗ cho Mateo Kovacic thì Kante và Chelsea mới bắt đầu chơi khởi sắc hơn. Điều đáng nói, Kante luôn xử lý bóng rất chắc chắn và không gây nên những pha thót tim. Tiền vệ người Pháp không phải một chân chuyền thường hạng, bởi vậy những đường chuyền dài của anh vẫn còn thiếu chuẩn xác và tin cậy, nhưng trong một thế trận mở cộng thêm việc có Kovacic bọc lót, chúng ta đã có một cái nhìn nhanh về cách mọi thứ vận hành ở trận đấu vừa qua.
 
Tuy nhiên về lâu dài, bức tranh tổng thể lại không thực sự rõ ràng. Và đây chính là nghịch lý của Kante: những khu vực trên sân bạn muốn anh đoạt lại bóng nhiều nhất lại là những nơi bạn ít muốn anh thi đấu nhất. Những đường chuyền về an toàn hay chuyền ngang đơn giản là có thể chấp nhận trong khu vực phòng thủ. Nhưng nếu bạn cố gắng xây dựng lối chơi chớp nhoáng, kéo giãn đội hình đối phương, bạn sẽ không muốn dùng một cầu thủ chỉ tạo ra 15 “cơ hội lớn” trong suốt 5 mùa giải ở Premier League.

Kante chắc chắn là một trong những tiền vệ trung tâm xuất sắc nhất thế giới và là người làm tốt nhất nhiệm vụ của mình ở các đội bóng chơi phản công (Leicester xếp thứ 18 vể kiểm soát bóng trong suốt mùa giải 2015/2016 mà họ giành chức vô địch Premier League; đội tuyển Pháp xếp thứ 19 trong 32  đội về khoản này ở World Cup 2018).
 
2 trận đấu đầu tiên kể từ khi Premier League trở lại, Kante đã được bố trí ở vị trí tiền vệ trụ. Đây không hẳn là vị trí mà cầu thủ người Pháp thi đấu nhiều trong suốt sự nghiệp. Ở Leicester City trong mùa giải giành Premier League, anh đá cặp với Danny Drinkwater ở hàng tiền vệ mà Steve Walsh - trưởng phòng tuyển trạch của “Bầy cáo” - đùa rằng “Drinkwater chơi ở trung lộ và Kante đá 2 bên” . Tại Chelsea dưới thời Antonio Conte, Kante đóng vai trò tương tự trong sơ đồ 3-4-3, bên cạnh Nemanja Matic hoặc Cesc Fabregas.
 
Khi Sarri đến dẫn dắt The Blues, ông tuyên bố “Tôi muốn một tiền vệ trụ giàu kỹ thuật nên vị trí đó sẽ là Jorginho hoặc Fabregas. Tôi không muốn sử dụng Kante ở vị trí này”. Ở 2 trận đấu với Aston Villa và Manchester City, dù Kante được chơi ở vị trí mỏ neo và Chelsea đều giành chiến thắng nhưng có lẽ đây sẽ không phải nơi anh thuộc về trong tương lai. Với tư duy kiểm soát bóng, Lampard sẽ vẫn muốn dùng Jorginho hoặc Gilmour trong vai trò số 6 để tăng khả năng sáng tạo.
 
Có lẽ tương lai của Kante sẽ không nằm ở một vai trò duy nhất. Khi đối đầu những đối bóng pressing rát, anh sẽ dâng cao hơn. Đối đầu những đội bóng yếu, anh sẽ chơi thấp hơn, bọc lót và bảo vệ cho quá trình chuyển đổi. Trong một trận đấu chậm và kỹ thuật hơn - ví dụ như một trận chung kết cúp châu Âu - có lẽ bạn sẽ cần anh thi đấu ngay phía trước hàng phòng ngự, che lấp các khoảng trống, khóa chặt mọi “cửa ngõ”.
 
Đây chính là câu hỏi mà Lampard vẫn phải đau đầu cân nhắc. 
 
Tổng hợp từ bài viết của ký giả Jonathan Liew trên The Guardian và Michael Cox trên The Athletic.

CG

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.