Nani: Cú santo ngoạn mục, nhưng chỉ đẹp là không đủ

Tác giả CG - Thứ Năm 02/04/2020 16:02(GMT+7)

Và khoảnh khắc Sir Alex ôm chầm lấy Nani sau Euro 2016 chính là điểm chạm về cảm xúc, một khoảnh khắc xúc động, như một người cha chứng kiến đứa con của mình trưởng thành dù chúng ta vẫn thường nhắc đến khoảnh khắc của nhà cầm quân người Scotland với Ronaldo hơn. Nhưng có lẽ chính điều đó phần nào đã nói lên vấn đề. Suốt những năm tháng đầu tiên khoác áo Manchester United, Nani đã phải sống dưới cái bóng của CR7. Tới khi Ronaldo chuyển tới Real Madrid, Nani lại phải sống dưới áp lực trở thành n

Ký ức về Nani trong 7 năm ở Manchester United sẽ luôn là một cầu thủ có tài năng nhưng rốt cuộc chẳng thể vươn tới đẳng cấp cao nhất như tất cả kỳ vọng. Giống như những cú santo anh thường làm sau mỗi pha ghi bàn, chúng đẹp và ngoạn mục đấy, nhưng chỉ vậy thôi là không đủ.
 
Nani Cú santo ngoạn mục, nhưng chỉ đẹp là không đủ hình ảnh
 

Sau khi tiếng còi trận chung kết Euro 2016 khép lại, cả dân tộc Bồ Đào Nha vỡ òa trong men say chiến thắng. Trên khán đài Stade de France, có một người đàn ông mà tất cả chúng ta đều quen mặt đang đứng ở đó. Sir Alex Ferguson, người thầy vĩ đại của Manchester United, đang chờ Nani và Cristiano Ronaldo trên đường lên bục vinh quang.
 
Ngày hôm ấy, chúng ta sẽ nhớ đến Eder với cú sút đi vào lịch sử và Ronaldo cùng những giọt nước mắt sau khi rời sân vì chấn thương. Và sau khi CR7 không còn có mặt trên sân, Nani là người nhận lãnh tấm băng đội trưởng từ đàn anh. Nani đã có một kỳ Euro thành công xét trên phương diện cá nhân, anh ghi 3 bàn và có 1 kiến tạo. Trước những người đồng đội trẻ như Raphael Guerreiro, Renato Sanches hay Joao Mario, anh là một người đàn anh đích thực, thúc giục họ đồng thời thúc đẩy tinh thần toàn đội.
 
Và khoảnh khắc Sir Alex ôm chầm lấy Nani chính là điểm chạm về cảm xúc, một khoảnh khắc xúc động, như một người cha chứng kiến đứa con của mình trưởng thành dù chúng ta vẫn thường nhắc đến khoảnh khắc của nhà cầm quân người Scotland với Ronaldo hơn. Nhưng có lẽ chính  điều đó phần nào đã nói lên vấn đề. Suốt những năm tháng đầu tiên khoác áo Manchester United, Nani đã phải sống dưới cái bóng của CR7. Tới khi Ronaldo chuyển tới Real Madrid, Nani lại phải sống dưới áp lực trở thành người kế thừa của đàn anh. 
 
Khi Manchester United cân nhắc việc chiêu mộ Nani từ Sporting Lisbon vào năm 2007, trợ lý Carlos Queiroz đã gặp ông Aurelio Pereira, trưởng bộ phận tuyển trạch của Sporting. Điều mà Queiroz muốn biết không phải khả năng của Nani mà chính là tâm lý, bản lĩnh và cá tính khi tới thi đấu ở một quốc gia khác trong một đội bóng khác. Những phẩm chất chuyên môn của cầu thủ người Bồ Đào Nha là điều chẳng cần phải bàn cãi. Anh gần như một bản sao của Ronaldo trong những ngày đầu: một người Bồ Đào Nha xuất thân từ Sporting Lisbon, có đôi chân nhanh nhẹn, khéo léo và một chút vị kỷ trong lối chơi.
 
Nani Ronaldo
 

Chắc hẳn chúng ta vẫn còn nhớ cú vẩy má cực “ngọt” của anh để kiến tạo cho Wayne Rooney ghi bàn vào lưới AC Milan. Các cổ động viên trung thành của cả Manchester United lẫn Arsenal vẫn chưa quên cái cách anh vượt qua cả Gael Clichy lẫn Samir Nasri rồi lốp bóng qua đầu thủ thành Manuel Almunia ở góc hep. Hay như cú “nã đại bác” khiến Petr Cech phải bất lực rồi bật santo ăn mừng đầy phấn khích cũng là một điểm nhấn khác.
 
Sự kỳ vọng ở Nani là rất lớn lao. Bebe, một bản hợp đồng thảm họa của Manchester United, từng chia sẻ với tạp chí Mais của Bồ Đào Nha: “Nani thường xuyên bị Ferguson hét vào mặt. Ông ấy luôn thấy lỗi trong mọi thứ mà Nani thực hiện. Có lẽ bởi ông ấy nghĩ anh có thể đạt tới đẳng cấp của Cristiano Ronaldo”. Sir Alex rất tin yêu Nani. Không ít lần ông chỉ trích anh một cách thẳng thắn âu cũng bởi niềm tin to lớn.
 
Nhưng tất nhiên, số 17 thì chẳng bao giờ là số 7 cả. Nani không phải Ronaldo và cũng không thể vươn tới đẳng cấp của Ronaldo được nữa. Mùa giải bùng nổ nhất của Nani có lẽ chính là mùa bóng 2010/2011 với 9 bàn thắng và 19 kiến tạo trong 33 lần ra sân ở Premier League. Anh được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất CLB và có tên trong đội hình tiêu biểu do Hiệp hội Cầu thủ bóng đá Anh bầu chọn. Tuy nhiên, một thống kê chỉ ra trong 7 mùa giải khoác áo đội bóng chủ sân Old Trafford, anh chỉ đá chính trung bình 16 trận ở Premier League mỗi mùa.
 
Trong một cuộc phỏng vấn với Ball Street vào năm 2017, Rio Ferdinand nói rằng Nani không bao giờ học cách kiểm soát tài năng. Những kỹ thuật điêu luyện hay cú sút sấm sét trên sập thỉnh thoảng mới được lặp lại ở các trận đấu và đơn giản là anh không thể phát huy hết tiềm năng của mình. Với Ferdinand, điều khiến anh thất vọng là “khi bạn biết mình có những cầu thủ sở hữu khả năng to lớn nhưng không đủ ổn định để đưa chúng vào sân cỏ”.

nani man utd
 
 
Mùa giải cuối cùng của Sir Alex, Manchester United giành chức vô địch quốc gia nhưng với Nani đó là nỗi thất vọng to lớn với chỉ 11 lần ra sân. Khi David Moyes lên nắm quyền ở mùa bóng 2013/2014, Nani được trao bản hợp đồng mới có thời hạn 5 năm. Nhưng rồi anh chỉ có 7 lần ra sân chính thức ở Premier League trong cả mùa giải. 
 
Như anh thừa nhận trong cuộc phỏng vấn với The Guardian vào năm 2016: “Đáng lẽ đó có thể là khoảnh khắc tuyệt vời nhất cuộc đời nhưng rồi lại biến thành điều tồi tệ nhất. Sau khi bạn ký hợp đồng như vậy, bạn tin tất cả mọi người sẽ ủng hộ và giúp đỡ bạn. Thế nhưng bạn chỉ thấy điều ngược lại. Áp lực xuất hiện. Tôi vô cùng thất vọng và những chấn thương ập tới”. Và sau khi Louis van Gaal lên nắm quyền, Nani biết thời gian của mình ở sân Old Trafford đã kết thúc. Nhà cầm quân người Hà Lan hoan nghênh cầu thủ người Bồ Đào Nha ở lại nhưng anh sẽ chỉ là lựa chọn số 2, thậm chí số 3.
 
Ký ức về Nani ở Manchester United sẽ là những buồn vui lẫn lộn. Giống như những cú santo mà anh thường thực hiện mỗi khi ghi bàn, chúng thật đẹp và ngoạn mục nhưng cũng đầy rủi ro. Và với một cầu thủ được kỳ vọng sẽ khỏa lấp khoảng trống của Cristiano Ronaldo ở Old Trafford, chỉ đẹp và ngoạn mục thôi là chưa đủ.
 
CG

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Raphael Varane đến Man United: Rời bỏ vùng an toàn

Raphane Varane đã có quá nhiều danh hiệu, anh cũng đã chứng minh bản thân là trung vệ thế giới suốt vài năm qua, song, như đã nói, cầu thủ người Pháp mới 28 tuổi và còn nhiều thời gian, mục tiêu để cống hiến. Việc anh rời bỏ “vùng an toàn” ở Real Madrid để tới Manchester United là minh chứng cho điều này.

Kepa: Đã đến lúc nói một lần cho rõ

Mùa giải vừa qua không hề dễ dàng với Kepa Arrizabalaga khi anh chỉ là sự lựa chọn số hai trong khung gỗ của Chelsea. Nhìn rộng ra, sự nghiệp của anh ở The Blues đến thời điểm này không hề bằng phẳng. Song, có những điều mà không phải ai cũng biết hay dễ dàng cảm thông, chấp nhận. Trên The Players’ Tribune, thủ môn người Tây Ban Nha chia sẻ những tâm sự của mình.

Hãy cẩn thận, Carletto. Đây không phải Real Madrid của 8 năm trước!

Rốt cuộc, chủ tịch Florentino Perez không muốn mạo hiểm sự mới mẻ nào hết, ông quyết định quay trở lại với những gì mình đã biết rõ, ít nhất là những gì từ khoảng 6-8 năm về trước. Song, câu hỏi lớn ở đây đặt ra cho cả vị chủ tịch Real Madrid và HLV Carlo Ancelotti: Liệu rằng màn tái hợp này có thực sự đúng đắn?

X
top-arrow