Nacho Monreal: Thủ lĩnh thầm lặng của Pháo thủ

Tác giả Elflaco - Thứ Ba 27/02/2018 16:34(GMT+7)

Sân Wembley. Phút 26, trận chung kết Carabao Cup giữa Arsenal và Man City. Tỉ số đang là 1-0 cho đội bóng của Pep Guardiola sau pha ghi bàn ở đẳng cấp rất cao của Sergio Aguero và phía Arsenal buộc phải đưa ra 1 sự thay đổi về nhân sự bất khả kháng. Người rời sân bên phía “Pháo thủ” là hậu vệ Nacho Monreal. Trước đó vài phút Monreal có một pha va chạm với trung vệ Vincent Kompany. Anh cố gắng trở lại sân sau khi trải qua vài bước trị liệu nhanh của đội ngũ y tế Arsenal nhưng hậu vệ này rốt cuộc vẫn không thể tiếp tục thi đấu.
 
Hàng thủ Arsenal thay nhau mắc sai lầm
Monreal chính là người ghi bàn thắng gỡ hòa 1-1 mở ra cuộc lội ngược dòng thành công của Arsenal trước Man City ở bán kết Cúp FA năm ngoái, cũng là thắng lợi duy nhất của “Pháo thủ” trước nửa xanh thành Manchester kể từ khi Pep Guardioal cập bến Etihad. Hơn 1 giờ thi đấu không có Monreal, cầu thủ không bao giờ khiến các CĐV Arsenal thất vọng về tinh thần chiến đấu và sự tận hiến, “Pháo thủ” bị Man City chọc thủng lưới thêm 2 bàn trong một thế trận bị lấn át toàn diện, để thêm một lần nữa lỗi hẹn với đỉnh cao League Cup.
 
Monreal đã cùng Arsenal dự 3 trận chung kết cúp FA các năm 2014, 2015 và 2017, không một lần anh với các đồng đội chiến bại. Nhưng thất bại trước Man City đêm Chủ Nhật mới là trận chung kết League Cup đầu tiên của Monreal kể từ khi anh gia nhập Emirates mùa Xuân 2013. Lần đầu tiên này quả thật đáng buồn khi Monreal phải rời sân từ giữa hiệp đầu và chứng kiến đội nhà thua tâm phục khẩu phục trước một đội thủ dường như ở đẳng cấp khác xa so với “Pháo thủ”. Còn buồn hơn khi đấy lại là trận đấu cuối cùng của Monreal ở-tuổi-31. Hôm qua, 26/2, một ngày sau trận chung kết thua Man City, là sinh nhật tuổi 32 của hậu vệ sinh tại Pamplona này.
 
Monreal là một trong 2 cầu thủ trong đội hình “Pháo thủ” hiện tại cập bến Emirates từ Malaga. Anh tới Arsenal gần 1 năm sau người đồng đội – đồng hương Santi Cazorla. Hơn 1 năm rưỡi qua, trong khi anh bạn Cazorla phải vật lộn với chấn thương mắt cá chân quái ác thì Monreal vẫn ra sân, chiến đấu hầu như mỗi tuần và luôn là chỗ dựa an tâm nhất của “Pháo thủ”. Không chỉ là một mắt xích quan trọng và thể hiện phong độ ổn định trong mọi hệ thống phòng ngự của Arsenal, Monreal còn là biểu tượng hiếm hoi của một “Pháo thủ” luôn xả thân vì lợi ích tập thể. Nhưng đêm Chủ Nhật tuần trước chắc chắn là một trong những đêm buồn nhất của 2 chàng trai đến từ Malaga này. Như khi Monreal rời sân với sự trợ giúp của đội ngũ y tế với gương mặt không giấu nổi sự thiểu não. Như khi Cazorla sải những bước chân chậm buồn và cô độc trên thảm cỏ xanh Wembley, vài chục phút sau khi trọng tài nổi hồi còi kết trận chung kết.
 
Đây chắc chắn sẽ là mùa giải đáng buồn nhất của Arsenal trong triều đại Arsene Wenger, khi mà họ đã bị loại khỏi FA Cup, vừa lỡ hẹn với đỉnh cao League Cup, đang tụt lại rất sâu trong cuộc đua Top 4 Premier League và chỉ còn duy nhất Europa League – giải đấu mà “Pháo thủ” sẽ gặp Milan ngay ở vòng 1/8 – để hi vọng. Nhưng với cá nhân Monreal, cho tới trước khi dính chấn thương ở trận chung kết thua Man City, đây lại là mùa giải hay nhất của hậu vệ này kể từ khi gia nhập Arsenal. Thậm chí không muốn nói là hay nhất trong toàn bộ sự nghiệp hơn 12 năm chơi bóng đỉnh cao.
 
Monreal chơi ấn tượng trước Chelsea
Sau trận thắng Chelsea ở bán kết League Cup mùa này, Wenger đã nói về Monreal như là một “thủ lĩnh thầm lặng” của Arsenal. Nhưng mùa này chắc chắn là mùa giải mà Monreal… ít thầm lặng nhất. Tính đến thời điểm hiện tại, Monreal đã ghi 5 bàn thắng cho Arsenal, 4 tại Premier League và 1 ở Europa League, con số mà anh chưa bao giờ đạt tới trong 1 mùa giải trong toàn bộ sự nghiệp cầu thủ. Với 4 pha lập công và 2 đường chuyền thành bàn, Monreal thậm chí còn là 1 trong 5 hậu vệ có đóng góp trực tiếp vào bàn thắng nhiều nhất Premier League.
 
ESPN tháng trước từng có một bài phân tích về chất lượng thi đấu cùng những đóng góp lớn lao của Monreal cho Arsenal trong nhiều năm qua, để chứng minh tại sao một cầu thủ giỏi và ổn định như Monreal lại hiếm khi nhận được sự coi trọng đúng mực. Với rất nhiều những fan hâm mộ bóng đá, không chỉ gói gọn trong nhóm CĐV Arsenal, Monreal là 1 trong những cầu thủ “underrated” – bị đánh giá thấp bậc nhất Premier League. Khi lượt đi Premier League 2017/18 khép lại, thông số của Opta chỉ ra rằng Monreal, chứ không phải bất kì cái tên hoành tráng nào, mới là cầu thủ có số pha thắng tranh chấp tay đôi cao nhất giải, với tổng cộng 50 lần. Nhưng cho dù như thế, cái tên Monreal rất hiếm khi xuất hiện trên những dòng tít chính.
 
Cho đến thời điểm hiện tại, Monreal vẫn đứng trong Top 4 những cầu thủ thắng tay đôi nhiều nhất Premier League, thuộc Top 8 những hậu vệ có số đường chuyền bình quân trận cao nhất, là 1 trong 7 cầu thủ (chơi từ 10 trận trở lên) có tỉ lệ chuyền chính xác nhất. Và nếu bỏ qua trường hợp đặc biệt của “wing-back” Marcos Alonso thì Nacho chính là hậu vệ thuần có số bàn thắng tại Premier League cao nhất mùa này, tổng cộng 4 pha lập công, bằng với Nicolas Otamendi của Man City. Hãy nhớ lại xem truyền thông và giới chuyên môn tại Anh dành cho Otamendi những lời khen có cánh đến như thế nào kể từ đầu mùa trong những chiến tích của Man City và đối chiếu với trường hợp của Monreal – người sánh ngang và thậm chí vượt trội đồng nghiệp Argentina ở rất nhiều chỉ số chuyên môn quan trọng.
Nacho Monreal: Thủ lĩnh thầm lặng của Pháo thủ
Nhưng Monreal chưa bao giờ là kiểu cầu thủ cần những lời tung hô của đám đông. Với Monreal, ra sân, thi đấu với toàn bộ trí-lực cho Arsenal, thậm chí chiến đấu thay phần anh bạn Cazorla, vốn dĩ đã là một niềm hạnh phúc lớn rồi. Monreal từng nói việc anh gia nhập Arsenal, sau cú điện thoại của Cazorla trong những ngày đầu năm 2013, hệt như một sự sắp đặt của định mệnh. Định mệnh ấy có thể không giúp Monreal tiêp cận với những đỉnh vinh quang chói lọi trong 7 mùa giải với Arsenal, không giúp anh có được sự thừa nhận rộng khắp trong dòng chảy của bóng đá dương đại nhưng đủ để anh trở thành một phần lịch sử của “Pháo thủ” và đủ để anh chiếm giữ một góc không hề nhỏ trong tim của những người yêu mến Arsenal.

ELFLACO (TTVN)
 
 
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Leo Messi và nỗi buồn của điệu tango cuối cùng

Lionel Messi đứng đó, giữa vòng vây. Hàng chục nghìn khán giả từ các khán đài sân MetLife dõi theo anh. Hàng tỷ người trên khắp thế giới cũng đang hướng mắt về anh. Thế nhưng, chưa bao giờ Messi trông cô độc đến vậy.

Người hùng không bàn thắng của Tây Ban Nha

Messi là cầu thủ tạo ra ảnh hưởng cá nhân lớn nhất tại World Cup 2026, đặc biệt trong những màn ngược dòng ngoạn mục của Argentina ở vòng knock-out. Nhưng xét trên toàn bộ hành trình và khả năng quyết định cấu trúc thi đấu của một tập thể, Rodri mới có thể là nhân vật quan trọng nhất giải.

Cúp vàng đổi chủ, nhưng sự vĩ đại của Messi không thể bị che mờ

Một trận chung kết có thể thay đổi chủ nhân của chiếc cúp vàng, nhưng không thể thay đổi vị trí của Lionel Messi trong lịch sử túc cầu. Vị thế ấy không chỉ được tạo nên bằng bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ, mà còn bởi di sản của một cầu thủ đã thay đổi cách cả thế giới cảm nhận về bóng đá, truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ và trở thành thước đo của sự vĩ đại.

Lionel Messi: Đừng vội khép lại một thời đại

Trong suốt hai thập niên qua, được chứng kiến Lionel Messi thi đấu là một niềm vui, một đặc ân và là nguồn cảm hứng gần như bất tận. Có những cầu thủ giỏi, có những cầu thủ vĩ đại và rồi có Messi - người chơi bóng như thể được gửi đến từ một chiều không gian khác, một dạng sống ưu việt ẩn bên trong cơ thể cao khoảng 1m70 của một chàng trai bình thường đến từ Rosario, Argentina.

Luis de la Fuente và chủ nghĩa khắc kỷ

Bạn có thể dễ dàng nhận ra sự thống trị của các HLV Tây Ban Nha trong môi trường bóng đá đỉnh cao hiện nay. Luis Enrique hai năm liên tiếp vô địch Champions League cùng PSG; Mikel Arteta giúp Arsenal vô địch Premier League; Unai Emery giúp Aston Villa đoạt Europa League. Với Pep Guardiola, có lẽ không cần phải nói thêm về tầm vóc vĩ đại của ông. Xabi Alonso và Andoni Iraola vừa trở thành tân HLV trưởng của Chelsea và Liverpool.

Cuộc hẹn 10 năm của Enzo Fernandez

Mười năm trước, cậu thiếu niên 15 tuổi Enzo Fernandez từng viết một bức tâm thư để cầu xin Lionel Messi rút lại quyết định từ giã ĐT quốc gia. Mười năm sau, cả hai đang sát cánh bên nhau cho trận chung kết thứ hai lịch sử.