Memphis Depay: Tấm băng đô không làm nên…siêu anh hùng

Tác giả Trên đường Pitch - Thứ Tư 26/06/2024 13:53(GMT+7)

Với tấm băng đô mang trên đầu, Memphis Depay trở nên rất nổi bật trên sân. Nhưng đó là khi chúng ta nói về…diện mạo bên ngoài, còn thực tế màn trình diễn của tiền đạo này cho đến thời điểm hiện tại ở Euro 2024 là chưa thực sự ấn tượng.

 

Memphis Depay được đá chính ở cả 3 trận đấu vừa qua của đội tuyển Hà Lan. Anh đóng vai trò trung phong cắm ở các cuộc đối đầu với Ba Lan và Pháp trong hệ thống 4-2-3-1 mà huấn luyện viên Ronald Koeman áp dụng. Trong trận đấu gần nhất, thua 2-3 trước Áo, Depay cũng chơi ở trung tâm hàng công khi Koeman chuyển sang vận hành sơ đồ 4-3-3.

Trong 2 trận đầu tiên, màn trình diễn của Memphis Depay rất nhạt nhòa. Trận gặp Ba Lan, anh sút 4 quả thì tất cả đều thiếu độ chuẩn xác, và đáng nói, Wout Weghorst - người vào sân thế chỗ của anh ở phút 81 - chỉ mất có 2 phút để ghi bàn quyết định cho Hà Lan ngay lần dứt điểm đầu tiên!

Đến trận gặp Pháp, Depay còn chơi tệ hơn, khi chỉ có 2 pha dứt điểm (1 lần trúng mục tiêu), và bỏ lỡ 1 cơ hội rõ nét, trước khi bị thay thế cũng bởi Weghorst. Một cơn mưa chỉ trích từ báo giới cho đến các cổ động viên Hà Lan đã nhắm thẳng vào tiền đạo sinh năm 1994. Nhiều người đòi ông Koeman thẳng tay loại anh khỏi đội hình chính. Thậm chí, không ít người còn phê phán lây sang…tấm băng đô mà Depay mang trên đầu với dòng chữ “Who cares”.

 

Theo lý giải từ phía truyền thông Hà Lan, tấm băng đô của Depay ngoài việc hỗ trợ ngăn cản mồ hôi, thì còn gửi đi thông điệp đến những ai mạnh miệng chỉ trích anh từ trước khi Euro 2024 khởi tranh. Memphis Depay tài năng không? Chẳng ai dám trả lời là không, bởi nếu xoàng xĩnh thì anh đã không được những đội bóng lớn như Manchester United, Barcelona hay Atletico Madrid chiêu mộ. Anh hiện cũng là người ghi bàn tốt thứ hai (46 bàn, sau 95 trận), chỉ kém người dẫn đầu Robin van Persie (50 bàn, 102 trận), trong danh sách những chân sút có số pha lập công nhiều nhất cho đội tuyển quốc gia Hà Lan từ xưa đến nay. Ở tuổi 30, Depay vẫn còn đủ thời gian để vươn lên ngôi vị số một.

Nghịch lý ở chỗ, bên cạnh những pha xử lý xuất thần mang về các bàn thắng rất khó tin, đáng gọi là siêu phẩm, thì trong một ngày ẩm ương anh có thể đá bay tất cả các cơ hội, vô duyên đến tột cùng. Khả năng duy trì phong độ ổn định trong thời gian dài cũng không được đảm bảo. Vì lẽ ấy, Depay chưa bao giờ và có lẽ không bao giờ có thể vươn đến tầm siêu sao, dẫu xuất phát điểm ban đầu của anh là rất tốt. 

Trong trận gặp Áo vừa qua, Depay là người mang về bàn gỡ hòa 2-2 cho Hà Lan, với pha khống chế bóng và dứt điểm rất điệu nghệ, sau tình huống kiến tạo bằng đầu của Weghorst. Ngoài ra, anh có 3 cú sút (1 trong số trúng mục tiêu), bỏ lỡ 1 cơ hội ngon ăn, 1 lần đưa bóng dội cột dọc, và mang về 1 key passes (đường chuyền mở ra cơ hội cho đồng đội).

 

Tuy vậy, Hà Lan rốt cuộc nhận trận thua 2-3 trước Áo, và rơi xuống vị trí thứ 3 bảng D, với 4 điểm giành được. Điều này khiến họ phải đụng độ một đối thủ sừng sỏ tại vòng 1/8. Bản thân Depay dù chơi khá hơn 2 trận đầu, nhưng chưa thể gọi là ấn tượng, và tất nhiên chẳng thể khiến các cổ động viên đội tuyển áo màu da cam cảm thấy hài lòng tuyệt đối.

Mùa giải vừa qua, trong màu áo Atletico Madrid, tính riêng tại La Liga, Depay ra sân 23 trận (9 lần đá chính), ghi 5 bàn thắng và có 1 kiến tạo. Những con số rõ ràng kém ấn tượng với 1 cầu thủ đá ở vị trí tiền đạo, dù cũng phải cảm thông phần nào khi anh gặp các chấn thương dai dẳng. Nhưng huấn luyện viên Ronald Koeman vẫn đặt niềm tin vào Depay ở vai trò “số 9”, mà nhiều người gọi đó là niềm tin mù quáng. Có lẽ, cựu huấn luyện viên Barcelona chưa đủ mạnh dạn tin dùng những người trẻ hơn như Brian Brobbey hay Joshua Zirkzee.

Chiếc áo không làm nên thầy tu, và tấm băng đô không làm nên…siêu anh hùng. Memphis Depay bỗng nổi bật hơn trên sân với tấm băng đô, chuyện này chẳng có gì đáng để bàn sâu xa. Điều cốt cõi, với những người yêu mến đội tuyển Hà Lan, họ chỉ mong muốn anh nổi bật về chất lượng chơi bóng.

Ngọc My

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.