Màu áo tím thấm đẫm nước mắt Batistuta

Tác giả Phương Linh - Thứ Sáu 20/05/2016 17:52(GMT+7)

Cách đây không lâu là sinh nhật của Batigol, 47 năm trước, 1 thiên thần mang mái tóc màu hạt dẻ ra đời. Từ khắp mọi nơi trên thế giới, mọi người đều gửi lời tri ân đến anh, một biểu tượng của cả một đội bóng, một huyền thoại của cả một giải đấu. Tôi biết, viết ra những dòng cảm nhận này cũng là thừa, nhưng tình yêu với Calcio và anh thôi thúc tôi ghi xuống đây những câu chữ để tôn vinh anh, ngợi ca và tiếc nuối vì anh – Gabriel Omar Batistuta, một người anh hùng, một huyền thoại, một thiên tài.

Hình ảnh đẹp trong lòng những fan Serie A
Người ta đã viết quá nhiều về Batistuta, anh tài năng, giỏi giang, độc nhất, là một tay săn bàn thực thụ, là nỗi khiếp sợ cho bất cứ một hàng phòng ngự của Calcio nào. Anh là cảm hứng cho những bài viết, anh là một chân sút vĩ đại và người ghi những bàn thắng vĩ đại. Những bàn thắng trước United, Arsenal, Barcelona sẽ luôn được nhớ đến. Những cú sút trái phá, 5 mét hay 35 thước bằng chân phải, hay chân trái, và cả bằng đầu mãi vẫn lưu truyền. Còn với tôi, một fan Calcio và những người hâm mộ La Viola sẽ không bao giờ quên những mảnh ghép khác của huyền thoại thành Florence.

Dù được săn đón, Batistuta vẫn ở lại Fio chiến đấu ở Serie B
Đó là khi anh rời bỏ quê hương Argentina để đến thành phố Florence ở Italy xa xôi lập nghiệp. Batistuta đã trở thành hiện tượng và chứng minh khả năng của mình trước đó, anh là vua phá lưới Copa America 1991. Anh ghi nhiều bàn thắng, đồng thời là vô số những tranh cãi, sẽ chẳng có ai “dám” khoác áo cả River và Boca như anh cả. 19 tuổi, anh góp mặt trong trận chung kết Copa Libertadores với Newell’s Old Boys. Người ta nói Fio nuôi dưỡng anh, nhưng thực ra, Fio chỉ đánh bóng thêm cho viên kim cương còn thô kệch ấy mà thôi.
Đó là lúc anh ở lại Fio rớt xuống Serie B. Fio không phải nơi nuôi nấng anh, nhưng anh vẫn nguyện tận tụy với màu áo tím như đức tin vào Chúa. Chủ tịch Mario Cecchi Gori qua đời, La Viola lâm vào khủng hoảng rồi trượt dài xuống giải hạng Hai, anh vẫn khẳng định mình sẽ là người ở lại. Ở lại để đưa sắc tím trở lại Serie A, ở lại để giúp Fio trở thành cô em trong bảy bà chị nước Ý, giúp câu lạc bộ miền Trung đoạt Coppa Italia, và đã có lúc cạnh tranh sòng phẳng cho chức vô địch Scudetto. Ngoài sân bóng, anh là một Batistuta – con người trầm lặng, riêng tư, nhưng trên đường pitch, anh là một Batigol đầy đam mê, đầy khao khát.
Và trở lại với thời điểm bắt đầu thiên niên kỉ mới, anh làm tôi và những người Tuscany rơi lệ khi đặt bút kí với Roma với cái giá 22,75 triệu bảng. Trước đó, ông Gori con còn thề thốt:”Tôi sẽ tự sát nếu để Batistuta ra đi”, nhưng sự thực vì nhưng áp lực tài chính và gánh nặng phá sản, Batigol vẫn bị bán. Một biểu tượng rời khỏi câu lạc bộ để gia nhập một kình địch nơi thủ đô, nhưng thật lạ, không một chiếc áo số 9 nào bị vứt bỏ, bị đốt hay bị chế giễu, người Florence vẫn giữ chiếc áo ấy thật trân trọng, họ mỉm cười trong nước mắt nhìn người anh hùng ra đi, gửi đến anh những lời chúc tốt đẹp nhất. Batigol đoạt Scudetto, Roma có một tiền đạo xuất sắc. và La Viola cũng có thêm một khoản đỡ đần khó khăn.

Phản lưới nhà Fio, Batistuta rưng rưng bật khóc
Nhưng, đó đâu phải là ngày người Tuscany miền Trung duy nhất khóc vì El Angel Gabriel – thiên thần Gabriel của chúng tôi. Chúng tôi bật khóc khi anh ghi bàn vào lưới Fio ở Olimpico, một cú vô lê chân phải từ ngoài vòng cấm, Chỉ hai từ. Đẳng cấp. Thiên tài. Thiên tài và đẳng cấp đã có thể đưa anh đến vinh quang ở cái tuổi băm ấy. Nhưng đâu chỉ chúng tôi, những người mặc áo tím đau, ở dưới sân, Batistuta không còn ăn mừng kiểu súng trường như bao lần khác, anh ôm mặt khóc, và ở khán đài bên cạnh, Romanista cũng hòa theo chúng tôi. Một bàn thắng, nhưng làm cả sân chùng hẳn lại, cùng quặn thắt, cả người đi, kẻ ở lại và những người đón anh về.
“Tôi nợ rất nhiều với cổ động viên Florentina, họ là lý do mà tôi chơi bóng”, Batistuta chia sẻ. Nhưng những cổ động viên áo Tím hàm ơn anh, trong mắt từng người Fio, anh là huyền thoại, “đầu tiên là Batistuta, thứ hai là Thượng đế, sau cùng mới đến chúng tôi”. Chúng tôi không tiếc khi để anh ra đi, chúng tôi tiếc vì anh không nhận được những danh hiệu cao quý cùng chúng tôi, điều mà anh đáng được nhận. Batigol về thứ 3 ở giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới của FIFA năm 1999 – trong mắt nhiều người, Batigol xứng đáng với vị trí cao hơn thế. Nhưng, “tôi thà thắng một danh hiệu với Fio còn hơn giành 10 chiếc cúp với một đội bóng lớn, ví như United chẳng hạn”, vâng, chính câu nói đó, chứ không phải là danh hiệu, đủ khiến cho anh trở thành một tượng đài sống.

Màu áo tím thấm đẫm nước mắt Batistuta
Năm 1996, chúng tôi dựng trước Stadio Artemio Franchi tượng đồng mang dáng dấp của anh. Sau tròn 20 năm, chứng kiến biết bao đổi thay của đội bóng, từ Fiorentina hay ACF Fiorentina, cái tên dù có thay đổi nhưng tượng đồng anh vẫn ở đó, một người vẫn ở đó với màu áo tím thấm đẫm nước mắt, vững chãi và sừng sững, với dòng chữ:
“MỘT CHIẾN BINH KHÔNG CHÙN BƯỚC, NGOAN CƯỜNG VÀ MỘT TRÁI TIM TRUNG THÀNH"

Phương Linh (TTVN)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách Ánh sáng trong đêm tối do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu thuật đầy ám ảnh.

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.