Mason Mount: Từ cậu bé học viện đến ngôi sao tuyển Anh

Tác giả Tú Nguyễn - Thứ Sáu 11/11/2022 17:02(GMT+7)

Zalo

Mason Mount sẽ đưa chúng ta trở lại những năm tháng giúp anh học cách yêu môn thể thao này.

310291932_1379896416094260_1331836096997402012_n
 

 

Tôi luôn quan tâm đến bóng đá, theo như những gì tôi có thể nhớ được.

Bố tôi trước đây là một HLV và một cầu thủ. Dù không chơi bóng ở đẳng cấp cao, ông đã giành được rất nhiều danh hiệu ở Portsmouth, nơi tôi sinh ra và lớn lên. Đó là nơi tôi yêu thích môn thể thao này, bắt nguồn từ việc chỉ quan sát bố tôi thi đấu.

Có những bức ảnh chụp tôi trên sân cỏ sau các trận đấu của bố. Lúc đó tôi mới 5 hay 6 tuổi. Sau khi đi học về, tôi mặc một bộ đồ bóng đá và chơi bóng với bạn bè trên lề đường của các con phố. Đó là một trong những kỷ niệm đầu tiên về bóng đá mà tôi có.

Tôi cũng nhớ mình có đem quả bóng vào nhà để chơi. Tôi vẫn có thể nghe thấy giọng mẹ đang la lên, vì bà sợ rằng tôi sẽ làm hỏng đồ đạc - đó là điều mà tôi luôn ghi nhớ trong đầu. Con hy vọng cuối cùng việc chơi bóng trong nhà cũng xứng đáng, mẹ ạ!

Lần đầu tiên tôi chơi bóng nghiêm túc là tại một nơi có tên là Soccer City ở Fareham, nơi có sân cỏ nhân tạo. Tôi chỉ mới 5 tuổi khi bố gửi gắm tôi vào một đội bóng địa phương tên là Boarhunt Rovers. Tôi đã chơi ở đó một năm và sau đó đến một CLB tên là United Services, nơi bố tôi có một đội. Lúc đó tôi chỉ khoảng 6, 7 tuổi và đang chơi ở các giải U7 hoặc U8.

Đó thực sự là bài test đầu tiên của tôi, khi phải thi đấu với những cậu bé lớn tuổi hơn. Đó cũng là khi tôi được phát hiện bởi các học viện, từ Portsmouth, Southampton và Chelsea. Mặc dù vậy, tôi vẫn còn quá nhỏ để tham gia bất kỳ học viện nào trong số đó. Tôi buộc phải chờ đợi.

Tôi luôn thích đến Portsmouth và tập luyện ở đó, vì đó là đội bóng thành phố của tôi, nơi tôi luôn ủng hộ. Tuy nhiên, khi đến các học viện khác, bạn có thể nhận ra sự khác biệt. 8 tuổi, tôi có lần đầu tiên đến Chelsea. Cứ vào thứ Sáu hàng tuần, tôi sẽ xách giày đi tập. Việc được đối đầu với những cầu thủ giỏi hơn với tính cạnh tranh rất cao đã thực sự thôi thúc tôi.

Tôi không có nhiều cơ hội thi đấu cho trường mình vì Chelsea. Tôi nhớ một vài trận đấu mà tôi đã chơi ở trường, nhưng chủ yếu vẫn là các trận với những học viện khác. Đó là nơi tôi gặp người có ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của mình trong những ngày đầu tiên.

Michael Beale là HLV học viện của chúng tôi khi đó. Ông ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Hiện tại, Beale là nhà cầm quân của QPR và trước đây đã cùng với Steven Gerrard làm HLV đội một ở Rangers. Ông cũng từng làm công tác huấn luyện tại Liverpool.

Mason Mount Từ cậu bé học viện đến ngôi sao tuyển Anh 1
 

Ngoài ra còn có Frank O’Brien, Bob Osborn và Cyril Davies ở học viện Chelsea, những cái tên từng là một phần quan trọng trong sự nghiệp của tôi khi còn nhỏ. Họ đã tạo điều kiện hết cỡ khi tôi còn là một cậu bé để giúp tôi đạt được vị trí hiện tại.

Niềm vui chơi bóng chính là ký ức tôi nhớ rõ nhất. Bạn có thể chơi bóng mà không gặp bất kỳ áp lực nào, cũng như không cần bận tâm đến bất cứ điều gì. Khi bạn lớn lên, áp lực ngày càng nhiều hơn, nhưng tình yêu tôi dành cho bóng đá là điều tôi sẽ luôn có. Tại đó, tôi cũng có những người bạn tuyệt vời, chẳng hạn như Declan Rice, người đã ở cùng tôi tại học viện Chelsea. 

Mason Mount Từ cậu bé học viện đến ngôi sao tuyển Anh 2
 

Từ bé tôi đã là một fan hâm mộ cuồng nhiệt của Portsmouth và đến giờ vẫn vậy. Rất nhiều cầu thủ của họ là người hùng trong tôi những ngày đó. Như Peter Crouch, Niko Kranjcar, Jermain Defoe, Sulley Muntari, Lassana Diarra, Nwankwo Kanu và cả những người khác nữa.

Andres D’Alessandro là một trong những cầu thủ tặng áo cho tôi, và tôi đã treo nó trên tường nhà mình. D’Alessandro là cầu thủ tôi luôn yêu thích khi còn thi đấu, dù anh chỉ đá nửa mùa giải tại đây.

Tôi đã may mắn được chơi chung sân với David Nugent ở Derby khi tôi được cho mượn ở đó vài năm trước. Nugent là một huyền thoại ở Portsmouth. Không những là một người hâm mộ nhiệt thành, tôi còn có trải nghiệm chơi bóng cùng anh nữa. 

Thật hồi hộp khi được chơi cùng Nugent sau những gì anh đã làm được với đội bóng quê hương của tôi. Không những thế, Nugent còn là một người đàn ông tuyệt vời. Anh luôn nói chuyện và giúp đỡ tôi. Điều đó thật tuyệt.

Tôi vẫn cố gắng đi xem Pompey (biệt danh của Portsmouth - ND) khi có thể và đã quay lại đó vài lần ở những mùa trước. Không dễ gì có những dịp như vậy, vì tôi luôn bận rộn với Chelsea và ĐT Anh. Nhưng bất kỳ khi nào có cơ hội, tôi đều trở về và xem họ chơi bóng cùng bố. Đó là đội bóng của cuộc đời tôi và tôi thích tận hưởng niềm vui chiến thắng với các khán giả. Tôi thích xem các trận đấu của họ và sẽ luôn ủng hộ họ mãi mãi.

Cho đến nay, đo là một hành trình tuyệt vời. Tôi biết mình may mắn như thế nào khi có thể làm công việc này để kiếm sống.

Chơi cho cả ĐT Anh và Chelsea là tất cả những gì tôi muốn làm và sau khi giành huy chương ở cấp độ trẻ, mục tiêu tiếp theo là bây giờ làm điều đó nhiều hơn nữa ở đội một.

Lược dịch tâm sự của Mason Mount cho ĐT Anh “Mason Mount's 'great journey so far' from grassroots to England star”

 

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1.

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.

Ông nội không còn ở đó, nhưng giấc mơ của ông vẫn đi cùng Pedri

Tôi thề, chưa bao giờ có một người hâm mộ bóng đá nào cuồng nhiệt hơn ông tôi. Tôi biết tất cả những ai đang đọc bài viết này ở Tây Ban Nha sẽ lắc đầu và nói: “Không, không, không, chú tôi mới là người cuồng nhiệt nhất.” Nhưng tôi nói thật, nếu bạn có cơ hội gặp ông tôi, bạn sẽ hiểu.

X
top-arrow