Marinakis là người phải chịu trách nhiệm cho mớ hỗn độn của Forest mùa này

Tác giả bu3hlinh - Thứ Bảy 14/02/2026 15:01(GMT+7)

Tuần này tự nhiên lại có lợi cho hình ảnh của Ange Postecoglou. Bị sa thải hai lần trong 5 tháng nghe rất tệ. Nhưng khi cả hai CLB thay ông bằng người khác rồi cũng lại sa thải tiếp trong cùng một mùa, người ta bắt đầu nghĩ khác. Có khi không phải Ange là vấn đề, mà là cái ghế ở những nơi đó vốn đã quá bất ổn.

Evangelos Marinakis

Thứ Tư, Tottenham chia tay Thomas Frank. Rạng sáng thứ Năm, Nottingham Forest sa thải Sean Dyche, chỉ 114 ngày và 25 trận sau khi công bố ông là người kế nhiệm Ange.

Nếu Forest bổ nhiệm người mới, đó sẽ là HLV thứ tư của họ trong mùa này. Premier League từng có chuyện thay nhiều HLV trong một mùa nhưng thường sẽ có ít nhất một giai đoạn giao cho HLV tạm quyền. Trường hợp này có thể trở thành lần đầu một đội có bốn HLV chính thức trong cùng một chiến dịch. Kể cả người tiếp theo bị gọi là tạm quyền thì vẫn còn ít nhất 14 trận, đủ để ông ta trở thành người làm lâu thứ hai ở Forest mùa này. Và vẫn chưa chắc dừng ở con số bốn, biết đâu còn có người thứ năm.

Tóm lại, Forest đang loạn thật sự. Mùa giải giống một thảm họa. CLB này dần mang tiếng là nơi HLV đến rồi đi, kiểu công việc mà sau này ai cũng dễ nói “thôi kệ, chỗ đó vốn thế, trách sao được”.

Có thể đổ lỗi cho nhiều phía: HLV, cầu thủ, bộ phận tuyển trạch, giám đốc thể thao, cố vấn, người đại diện, cả Edu người được kỳ vọng giúp nâng tầm và làm tuyển dụng sắc sảo hơn. Nhưng có một điểm chung của tất cả chuyện này, đó là ông chủ Evangelos Marinakis.

Marinakis vẫn được nhiều fan Forest ủng hộ. Ông tạo cảm giác mạnh tay, quyết liệt, hợp với một CLB từng hay bị nhìn là hiền lành và dễ bị xem nhẹ. Ông cũng bỏ rất nhiều tiền mua cầu thủ và giúp Forest trụ lại Premier League nhiều mùa sau 23 năm vắng mặt.

Xét thuần thành tích, khó nói ông không mang lại điều tốt đẹp. Trước lúc ông tiếp quản chính thức, Forest từng ở thế rất nguy hiểm và suýt rớt xuống League One mùa 2016/17. 9 năm sau, họ đá Europa League.

Sean Dyche bị sa thải

Nhưng mùa này thì ông phải chịu trách nhiệm chính. Forest đang hơn nhóm xuống hạng đúng 3 điểm và lại phải đi tìm HLV thứ tư.

Nếu nhìn từng lần thay HLV, nghe cũng có lý do. Nuno thì mối quan hệ đổ vỡ. Sa thải Ange sau 8 trận có thể nói là sửa sai nhanh. Dyche thì đội đá tệ, các đối thủ quanh họ đang nhặt điểm, nguy cơ xuống hạng rõ ràng nên phải cắt trước khi muộn.

Vấn đề là khi ghép tất cả lại, đó là hỗn loạn. Sa thải HLV sau 3 trận, rồi 5 trận, rồi 18 trận trong cùng một mùa nghĩa là chính bạn thừa nhận mình chọn sai liên tục. Dù có người tư vấn, quyết định cuối cùng vẫn là của Marinakis.

Ông cũng có thói quen nhận công khi mọi thứ ổn, nhưng lại không mặn mà xuất hiện khi mọi thứ hỏng hóc. Thông cáo của CLB mùa này có tên ông ở chuyện mua người, giữ trụ cột, kế hoạch nâng cấp sân, hoạt động từ thiện, sự kiện tri ân lịch sử. Còn ba thông cáo sa thải HLV thì không thấy tên.

Đáng lẽ đây phải là mùa để Forest tận hưởng. Mùa trước họ đứng thứ bảy, vào bán kết FA Cup và đầu mùa ai cũng háo hức chờ đá cúp châu Âu lần đầu sau 30 năm với một tập thể mạnh và một HLV được yêu mến. Nhưng mọi thứ bắt đầu đổ bể chỉ sau ba trận khi Nuno ra đi và từ đó đến giờ gần như cháy liên tục.

Nó biến thành một vở hài đen, giống kiểu xoay HLV như chong chóng ở Olympiacos, đội bóng khác của Marinakis. Đúng là Olympiacos từng thay bốn HLV mùa 2023/24 rồi vẫn vô địch Conference League, HLV thứ tư còn tại vị. Nhưng Forest thì khó tạo cảm giác sẽ có cái kết đẹp như vậy.

Forest có nhiều điều để biết ơn Marinakis. Nhưng mớ hỗn độn mùa này là do ông ấy gây ra.

(Theo The Athletic)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

William Gallas: Khi cá tính trở thành giới hạn cho một tài năng

Có những cầu thủ được nhớ đến bởi những danh hiệu. Có những người được nhắc tới nhờ tài năng. Và cũng có những cái tên trở thành một phần lịch sử bóng đá bởi cá tính quá mạnh, đến mức những câu chuyện bên ngoài sân cỏ đôi khi lấn át cả sự xuất sắc trên sân cỏ. William Gallas thuộc nhóm cuối cùng.

Christos Tzolis: Vũ khí mới trong tay Mikel Arteta

Tại Cardiff, Christos Tzolis mang đến sự thanh thoát trong từng pha xử lý, sắc bén ở thời khắc quyết định, đủ táo bạo để biến những khoảng trống nhỏ nhất thành cơ hội cho các đồng đội, qua đó góp công lớn giúp Arsenal đăng quang Siêu cúp Anh.

Lễ cưới giản dị của Ronaldo và Georgina: Đó là một giấc mơ

Đám cưới của Ronaldo và Georgina đã diễn ra vào một ngày mang tính biểu tượng: 11/8, đúng kỷ niệm 10 năm ngày họ gặp nhau lần đầu tại cửa hàng Gucci ở Madrid. Suốt nhiều tuần, internet tràn ngập những tin đồn: Danh sách khách mời nổi tiếng được đồn đoán trải dài từ Rio Ferdinand đến Rihanna.

"Here we go" đã dần mất uy tín như thế nào?

Một cầu thủ nổi tiếng ở Ngoại hạng Anh gần đây được Fabrizio Romano khẳng định chắc chắn sẽ rời CLB trong mùa hè. Với vị thế của người được xem như “ông vua tin chuyển nhượng”, thông tin từ Romano lập tức lan ra toàn cầu, gần như trước cả khi những người liên quan có cơ hội lên tiếng phủ nhận.

Desire Doue: Không hổ danh “Cậu bé Vàng”

Kỹ thuật nhưng không màu mè, trực diện nhưng không hấp tấp, giàu tính sáng tạo nhưng vẫn phục vụ cấu trúc chung, Desire Doue đang cho thấy sự trưởng thành vượt xa tuổi 21. Trước Aston Villa, chủ nhân của danh hiệu Golden Boy 2025 đã có màn trình diễn rực rỡ, giúp Paris Saint-Germain giành Siêu Cúp châu Âu.