Marinakis là người phải chịu trách nhiệm cho mớ hỗn độn của Forest mùa này

Tác giả bu3hlinh - Thứ Bảy 14/02/2026 15:01(GMT+7)

Tuần này tự nhiên lại có lợi cho hình ảnh của Ange Postecoglou. Bị sa thải hai lần trong 5 tháng nghe rất tệ. Nhưng khi cả hai CLB thay ông bằng người khác rồi cũng lại sa thải tiếp trong cùng một mùa, người ta bắt đầu nghĩ khác. Có khi không phải Ange là vấn đề, mà là cái ghế ở những nơi đó vốn đã quá bất ổn.

Evangelos Marinakis

Thứ Tư, Tottenham chia tay Thomas Frank. Rạng sáng thứ Năm, Nottingham Forest sa thải Sean Dyche, chỉ 114 ngày và 25 trận sau khi công bố ông là người kế nhiệm Ange.

Nếu Forest bổ nhiệm người mới, đó sẽ là HLV thứ tư của họ trong mùa này. Premier League từng có chuyện thay nhiều HLV trong một mùa nhưng thường sẽ có ít nhất một giai đoạn giao cho HLV tạm quyền. Trường hợp này có thể trở thành lần đầu một đội có bốn HLV chính thức trong cùng một chiến dịch. Kể cả người tiếp theo bị gọi là tạm quyền thì vẫn còn ít nhất 14 trận, đủ để ông ta trở thành người làm lâu thứ hai ở Forest mùa này. Và vẫn chưa chắc dừng ở con số bốn, biết đâu còn có người thứ năm.

Tóm lại, Forest đang loạn thật sự. Mùa giải giống một thảm họa. CLB này dần mang tiếng là nơi HLV đến rồi đi, kiểu công việc mà sau này ai cũng dễ nói “thôi kệ, chỗ đó vốn thế, trách sao được”.

Có thể đổ lỗi cho nhiều phía: HLV, cầu thủ, bộ phận tuyển trạch, giám đốc thể thao, cố vấn, người đại diện, cả Edu người được kỳ vọng giúp nâng tầm và làm tuyển dụng sắc sảo hơn. Nhưng có một điểm chung của tất cả chuyện này, đó là ông chủ Evangelos Marinakis.

Marinakis vẫn được nhiều fan Forest ủng hộ. Ông tạo cảm giác mạnh tay, quyết liệt, hợp với một CLB từng hay bị nhìn là hiền lành và dễ bị xem nhẹ. Ông cũng bỏ rất nhiều tiền mua cầu thủ và giúp Forest trụ lại Premier League nhiều mùa sau 23 năm vắng mặt.

Xét thuần thành tích, khó nói ông không mang lại điều tốt đẹp. Trước lúc ông tiếp quản chính thức, Forest từng ở thế rất nguy hiểm và suýt rớt xuống League One mùa 2016/17. 9 năm sau, họ đá Europa League.

Sean Dyche bị sa thải

Nhưng mùa này thì ông phải chịu trách nhiệm chính. Forest đang hơn nhóm xuống hạng đúng 3 điểm và lại phải đi tìm HLV thứ tư.

Nếu nhìn từng lần thay HLV, nghe cũng có lý do. Nuno thì mối quan hệ đổ vỡ. Sa thải Ange sau 8 trận có thể nói là sửa sai nhanh. Dyche thì đội đá tệ, các đối thủ quanh họ đang nhặt điểm, nguy cơ xuống hạng rõ ràng nên phải cắt trước khi muộn.

Vấn đề là khi ghép tất cả lại, đó là hỗn loạn. Sa thải HLV sau 3 trận, rồi 5 trận, rồi 18 trận trong cùng một mùa nghĩa là chính bạn thừa nhận mình chọn sai liên tục. Dù có người tư vấn, quyết định cuối cùng vẫn là của Marinakis.

Ông cũng có thói quen nhận công khi mọi thứ ổn, nhưng lại không mặn mà xuất hiện khi mọi thứ hỏng hóc. Thông cáo của CLB mùa này có tên ông ở chuyện mua người, giữ trụ cột, kế hoạch nâng cấp sân, hoạt động từ thiện, sự kiện tri ân lịch sử. Còn ba thông cáo sa thải HLV thì không thấy tên.

Đáng lẽ đây phải là mùa để Forest tận hưởng. Mùa trước họ đứng thứ bảy, vào bán kết FA Cup và đầu mùa ai cũng háo hức chờ đá cúp châu Âu lần đầu sau 30 năm với một tập thể mạnh và một HLV được yêu mến. Nhưng mọi thứ bắt đầu đổ bể chỉ sau ba trận khi Nuno ra đi và từ đó đến giờ gần như cháy liên tục.

Nó biến thành một vở hài đen, giống kiểu xoay HLV như chong chóng ở Olympiacos, đội bóng khác của Marinakis. Đúng là Olympiacos từng thay bốn HLV mùa 2023/24 rồi vẫn vô địch Conference League, HLV thứ tư còn tại vị. Nhưng Forest thì khó tạo cảm giác sẽ có cái kết đẹp như vậy.

Forest có nhiều điều để biết ơn Marinakis. Nhưng mớ hỗn độn mùa này là do ông ấy gây ra.

(Theo The Athletic)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Barcola đã nghĩ về Liverpool ngay từ khi còn bé

Tiền đạo tuyển Pháp mất khá nhiều thời gian để trưởng thành, nhưng sự táo bạo trong tấn công cùng khả năng khai thác khoảng trống có thể giúp anh nhanh chóng chiếm được cảm tình của CĐV Liverpool.

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Khi còn trẻ, có lẽ ai cũng từng mơ về một khoảnh khắc để đời. Đó có thể là một lần đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, một lần chạm tay vào đỉnh cao danh vọng, hay đơn giản là được người khác nhắc đến bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Trong bóng đá, giấc mơ ấy càng mãnh liệt hơn. Một cầu thủ có thể dành cả tuổi thơ để tập luyện chỉ với mong muốn một ngày được bước ra sân, ghi bàn, giành danh hiệu và trở thành cái tên được hàng triệu người biết đến.

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Đó là một ngày cuối hạ, giữa vùng quê Bavaria mờ ảo sương mờ. Tại một CLB thể thao cách Munich nửa giờ lái xe, bên cạnh những ngôi nhà đá nhạt màu được ánh nắng phủ vàng và vài chú hươu lặng lẽ gặm cỏ, Harry Kane đang cùng các phóng viên của The Athletic nhìn lại một mùa giải quá đỗi xuất thần mà cá nhân anh vừa tạo nên. 

Ngoài 670 triệu Bảng, Liverpool đã mất gì trong giai đoạn Richard Hughes làm giám đốc thể thao?

Đúng 10 năm trước vào tuần này, Sadio Mane ghi bàn trong trận ra mắt sân nhà cho Liverpool, góp công vào chiến thắng 4-1 trước nhà đương kim vô địch Premier League Leicester City. Đó mới chỉ là bàn thắng thứ hai trong tổng số 120 pha lập công của anh cho Liverpool, nơi Mane sau này giành gần như mọi danh hiệu lớn trong 269 lần ra sân và rời đi như một huyền thoại trong một thương vụ suýt giúp CLB thu lại toàn bộ số tiền từng bỏ ra để mua anh.

Mainoo vươn mình giữa một Man Utd chưa ổn định

Manchester United vẫn chưa thể tìm thấy nhịp điệu ổn định cần thiết trong giai đoạn đầu của mùa giải mới. Dẫu vậy, những tín hiệu tích cực cũng đã xuất hiện, và Kobbie Mainoo đang nổi lên như một điểm sáng đáng chú ý. Tiền vệ sinh năm 2005 từng bước khẳng định vai trò ngày càng quan trọng trong hành trình của “Quỷ đỏ”.

Edin Dzeko ở tuổi 40: Hồi kết của tôi đang đến, nhưng chưa phải bây giờ

Edin Džeko từng không nghĩ mình sẽ còn chơi bóng khi bước sang tuổi 40. Nhưng mùa hè 2026, tiền đạo người Bosnia không những vẫn thi đấu mà còn trải qua một trong những chương đặc biệt nhất sự nghiệp: cùng Bosnia & Herzegovina trở lại World Cup, lần đầu vượt qua vòng bảng, rồi tiếp tục gắn bó với Schalke 04 để trở lại Bundesliga sau hơn 15 năm.

Enzo Fernandez có thật sự "trẻ trâu: như nhiều người nghĩ?

Những người chỉ trích anh mô tả Fernandez như một cầu thủ có “tâm hồn của một thằng trẻ trâu”, đại diện cho những mặt xấu xí nhất của đội tuyển Argentina và là một người rất khó để yêu mến, bất chấp tài năng không thể phủ nhận.