Manchester United: Đã đến lúc nghiêm túc về vị trí của Solskjaer

Tác giả CG - Thứ Năm 05/11/2020 17:05(GMT+7)

Hình ảnh Solskjaer im lặng ở cabin mỗi khi “Quỷ đỏ” bế tắc hoặc bị dẫn bàn đã trở nên quen thuộc. Nó khiến các khán giả đặt ra câu hỏi về vai trò của một HLV trong việc thay đổi bài vở, chiến thuật ở những tình huống khác nhau.

 
Sau trận thua 1-6 trước Tottenham Hotspur ngay trên sân Old Trafford ở vòng 4 Premier League cách đây 1 tháng, cựu danh thủ Patrice Evra đã rưng rưng nước mắt ngay trên sóng bình luận ở trường quay đài Sky Sports.
 
“Tôi có thể thấy anh đang rất xúc động. Anh mong chờ Manchester United ở mùa giải này như thế nào?”, người dẫn chương trình hỏi. “Tôi không mong chờ gì cả. Chẳng có gì hết”, Evra trả lời một cách ngán ngẩm. 
 
Không hiểu sau khi chứng kiến màn trình diễn của thầy trò HLV Ole Gunnar Solskjaer trước Istanbul Buyuksehir vừa qua, cựu hậu vệ người Pháp sẽ có suy nghĩ gì. Liệu anh có thất vọng vì vẫn còn chút niềm tin, nhất là khi đối thủ chỉ là Buyuksehir còn “Quỷ đỏ” đã đánh bại Paris Saint-Germain và RB Leipzig trong 2 tuần qua? Hay sự thất vọng đã trở nên chai sạn đến mức biến thành sự thờ ơ, coi nó như một điều bình thường?
 
Song, có một điều chắc chắn, những người đồng đội cũ của anh không thể nào kiềm chế được cảm xúc thất vọng. 2 bàn thua của Man United được nhắc đến trên toàn thế giới, trở thành trò cười trên mạng xã hội. Paul Scholes bình luận về bàn thua đầu tiên là “giống như bóng đá của trẻ con 10 tuổi”. Trong khi đó, Rio Ferdinand thì hy vọng “ai đó sẽ nổi điên trong phòng thay đồ”. Nó như những cái tát vào bất cứ thành viên nào trong đội hình Man United bây giờ.
 
Ngoại trừ thủ thành Dean Henderson, toàn bộ đội hình Manchester United đã có mặt ở phần sân của đối phương. Ở đường biên, trợ lý Mike Phelan nhắc nhở cho Nemanja Matic biết ở đằng sau anh có một mối nguy mang tên Demba Ba, cựu tiền đạo Newcastle và Chelsea. Thế nhưng Matic đang đứng cách chân sút người Senegal khoảng 18m. Và chỉ cần một đường phất dài đơn giản từ hàng phòng ngự, Ba không khó khăn gì để một mình một đường, hướng thẳng về khung thành do Henderson trấn giữ và ghi bàn.
 
 
Có lẽ hình ảnh chụp màn hình tình huống tạo nên bàn thắng ấy sẽ còn xuất hiện trong rất lâu nữa. Thậm chí, nó còn có thể được định danh để trở thành một sự kiện được nhớ mãi. Nhưng sau tất cả, điều đó đang khiến chúng ta hỏi Manchester United bây giờ là đội bóng như thế nào?

Họ đánh bại Paris Saint-Germain, thắng với tỷ số hủy diệt trước RB Leipzig - hai CLB đã lọt vào chung kết và chung kết UEFA Champions League mùa giải trước. Rồi họ lại thua theo cách thảm họa trước Buyuksehir, một CLB ở Thổ Nhĩ Kỳ. Trong suốt trận đấu, không ít tình huống Buyuksehir có rất nhiều không gian để thoải mái triển khai tấn công hoặc đoạt lại bóng một cách dễ dàng.
 
Và có lẽ lúc này Manchester United cần thực sự nghiêm túc về Ole Gunnar Solskjaer. 
 
Ở trận đấu tâm điểm cuối tuần trước, trên Sky Sports, Tim Cahill bình luận sự khác biệt giữa Arsenal và Manchester United là “Pháo thủ” có một HLV thể hiện dấu ấn trong lối chơi và dần tạo ra bản sắc cho đội. Ngồi bên cạnh, Roy Keane hỏi đồng nghiệp rằng “Arsenal đã thua bao nhiêu trận ở mùa giải này rồi?”. Cahill đáp lại ngắn gọn: “Thua 3 trận, nhưng họ biết tại sao họ lại thua”.
 
Đây chính là mấu chốt của vấn đề. “Pháo thủ” có thể chưa hoàn thiện nhưng họ biết con đường mình đang đi và cái đích mình muốn hướng tới dưới sự dẫn dắt của Mikel Arteta. Còn Manchester United dưới thời Solskjaer chỉ là sự mông lung và vô vọng. Chiếc ghế của chiến lược gia người Na Uy có thể được giữ lại nếu sau đây ông lại giành những chiến thắng. Nhưng điều đó chỉ càng làm tăng thêm tình trạng thiếu ổn định của Man United.
 
 
Ai cũng biết “tuần trăng mật” của Solskjaer với Manchester United đã kết thúc từ lâu. Và dù muốn hay không chúng ta cũng phải thừa nhận giai đoạn mà “Quỷ đỏ” dưới thời Solskjaer khiến các khán giả hài lòng nhất lại là trước khi ông được bổ nhiệm làm HLV chính thức. Đã 2 năm từ thời điểm đó.
 
Cuộc chạm trán với Arsenal cuối tuần trước là trận đấu thứ 100 Solskjaer dẫn dắt Manchester United. Theo thống kê, trong 100 trận đó, “Quỷ đỏ” thắng 55, hòa 21 và thua 24 trận. Nhưng trong suốt 100 trận ấy, các khán giả vẫn chưa định hình được bản sắc của đội bóng chủ sân Old Trafford dưới thời Solskjaer. Manchester United không chơi bóng với vị thế của một đội bóng lớn hay có dáng dấp của nhà vô địch dù những cá nhân trong đội hình của họ không hề thiếu chất lượng.
 
Paul Pogba có lẽ là hình ảnh phản chiếu rõ nét nhất cho Manchester United thời điểm hiện tại. Tiền vệ người Pháp có năng lực to lớn nhưng không đủ sự ổn định để vươn tới đẳng cấp số một. Trong một ngày thăng hoa, Pogba thực sự là con quái vật ở tuyến giữa. Nhưng sự phập phù có thể kéo tụt cảm hứng của cựu tiền vệ Juventus xuống, khiến anh vật vờ như một cái bóng ở trung lộ. Man United cũng tương tự như vậy. 
 
 
Hình ảnh Solskjaer im lặng ở cabin mỗi khi “Quỷ đỏ” bế tắc hoặc bị dẫn bàn đã trở nên quen thuộc. Nó khiến các khán giả đặt ra câu hỏi về vai trò của một HLV trong việc thay đổi bài vở, chiến thuật ở những tình huống khác nhau. Nhà cầm quân người Na Uy không có một định hướng cụ thể cho lối chơi đã đành, thậm chí ông không có những phương án tốt nào để ứng phó ở những thời điểm gặp khó. Những thay đổi về con người mà ông thực hiện chỉ là phản ứng yếu ớt trong tình thế khó khăn.

Trong cuộc phỏng vấn đăng trên ESPN hồi đầu năm, HLV Ernesto Valverde nói: “Bóng đá là môn thể thao mang tính liên tục mà HLV có rất ít tầm ảnh hưởng, hoặc ít nhất là ít hơn bóng rổ. Chúng tôi chỉ có 3 quyền thay người. Bóng đá thì không dừng lại, nó diễn ra liên tục. Vì thế bóng đá thuộc về các cầu thủ. Suốt 45 phút, các cầu thủ phải tự đưa ra quyết định. Tôi phải nói rằng các cầu thủ diễn giải trận đấu tốt hơn tôi”.
 
Lập luận của cựu HLV trưởng Barcelona có lý. Nhưng rõ ràng, việc vạch ra chiến lược, phân tích các lỗi sai trên sân phải là của HLV trưởng. Solskjaer cho thấy ông làm không tốt những điều đó ở đội bóng chủ sân Old Trafford. 
 
Là một đội bóng lớn với vị thế, truyền thống và tiềm lực, Manchester United cần phải hướng tới những danh hiệu lớn. Muốn làm được điều này, họ cần chấm dứt bộ mặt bạc nhược và những màn trình diễn phập phù như hiện tại. Và để làm được như thế, ban lãnh đạo CLB cần nghiêm túc xem xét vị trí của Solskjaer.

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

William Gallas: Khi cá tính trở thành giới hạn cho một tài năng

Có những cầu thủ được nhớ đến bởi những danh hiệu. Có những người được nhắc tới nhờ tài năng. Và cũng có những cái tên trở thành một phần lịch sử bóng đá bởi cá tính quá mạnh, đến mức những câu chuyện bên ngoài sân cỏ đôi khi lấn át cả sự xuất sắc trên sân cỏ. William Gallas thuộc nhóm cuối cùng.