Luis Enrique: Dám chơi, dám chịu

Tác giả CG - Thứ Hai 05/07/2021 17:34(GMT+7)

Luis Enrique không ngại dư luận, thậm chí là đạp lên nó để sống và làm việc. Mọi thứ không hề dễ dàng, nếu thành công ông là người hùng, nếu thất bại ông là kẻ bảo thủ và tội đồ. Nhưng về cơ bản, đó là thứ cá tính đã gắn liền với Enrique, để giúp ông đi trên hành trình tới ngày hôm nay.

 

Đối thủ sắp tới của đội tuyển Tây Ban Nha ở bán kết Euro 2020 không phải là cái tên xa lạ gì với Luis Enrique. Thậm chí, ông còn một “kỷ niệm thương đau” theo đúng nghĩa đen của từ này trước những người Italy. 27 năm trước, Tây Ban Nha và Italy đối đầu nhau ở tứ kết World Cup 1994. 
 
Trong ngày hôm ấy, Enrique đã lĩnh trọn cái cùi chỏ của Mauro Tassotti vào mặt. Gương mặt của tuyển thủ Tây Ban Nha lúc đó đầy máu, nhưng trọng tài Sandor Puhl không rút ra tấm thẻ đỏ nào với Tassotti hết. Ông Senen Cortegoso, chuyên gia vật lý trị liệu của đội tuyển Tây Ban Nha, người đã vào sân lau gương mặt đầy máu của Enrique tại Boston ngày hôm ấy, cho biết: “Luis Enrique đã muốn xử cả trọng tài lẫn Tassotti”.
 
Người Tây Ban Nha không bao giờ quên sự kiện đó. Thậm chí nó đi vào đời sống văn hóa ở xứ sở bò tót khi “El Codazo de Tassotti” (Cái cùi chỏ của Tassotti) chính là tên album gồm 11 bài của nhóm nhạc Deneuve. Thời gian trôi qua, Tassotti đã gửi lời xin lỗi tới Enrique, Enrique cũng đã chấp nhận và bỏ qua, hai người thậm chí đã bắt tay nhau, nhưng mỗi khi họ có dịp đối đầu nhau trên sân cỏ thì khoản khắc ấy lại được nhắc tới. Vài ngày qua, nó cũng là chủ đề xuất hiện trên truyền thông thể thao ở Tây Ban Nha.
 
Bây giờ Enrique không còn đau vì cái cùi chỏ ấy. Về cơ bản ông phải nhận nhiều cái “cùi chỏ” đau hơn nhiều, dù có thể nó không phải là tác động vật lý. Trong trận đấu với Italy tới đây, nếu Tây Ban Nha của Enrique dừng bước, ông sẽ phải đối diện với chúng. Suốt cả sự nghiệp và lẫn trong cuộc sống, ông đã quen với việc phải đối diện với những cú đánh về phía mình. 
 
Enrique không ngại dư luận, thậm chí là đạp lên nó để sống và làm việc. Mọi thứ không hề dễ dàng, nếu thành công ông là người hùng, nếu thất bại ông là kẻ bảo thủ và tội đồ. Nhưng về cơ bản, đó là thứ cá tính đã gắn liền với Enrique, để giúp ông đi trên hành trình tới ngày hôm nay. Cái cách ông đứng ra bảo vệ Alvaro Morata trước búa rìu dư luận sau lượt trận đầu tiên của La Roja tại Euro 2020 gần như đã nói lên toàn bộ điều đó: “Ngày mai, đội hình sẽ ra sân với Morata và 10 người khác”. Enrique đánh cược vào niềm tin của mình, và dám chơi dám chịu.
 
Áp lực không phải là điều xa lạ với Luis Enrique. Nhưng trước những hoành cảnh như thế, dám chơi dám chịu và không sợ hãi vẫn là thái độ của chiến lược gia người Tây Ban Nha. Năm 1996, sau khi kết thúc hợp đồng 5 năm với Real Madrid, Lucho chuyển tới Barcelona. Trước đó, đã có rất nhiều trường hợp gia nhập Real Madrid trực tiếp từ Barca. 

Luis Enrique từng chuyển trực tiếp từ Real Madrid sang Barcelona. Ảnh: Squawka
 
Kể từ khi chế độ Franco kết thúc tại Tây Ban Nha vào năm 1975, một thời kỳ mà sự kình địch giữa hai CLB vượt ngoài khuôn khổ bóng đá và đặc quánh tính chính trị, đã có 17 cầu thủ thi đấu cho cả hai CLB. Trong đó, có 7 thương vụ chuyển nhượng trực tiếp giữa hai đội bóng này. Và trong 7 thương vụ đó, chỉ có mình Enrique là từ Real Madrid tới Barca.
 
Thời kỳ Franco khép lại nhưng rõ ràng sự ganh đua, cạnh tranh giữa hai đội bóng vẫn cực kỳ căng thẳng. Tại sân Santiago Bernabeu, ông bị coi là một kẻ phản bội và không thể tha thứ. Chính Enrique đã từng ghi bàn vào lưới Barca trong chiến thắng 5-0 của Los Blancos trước Barca và sau đó ăn mừng cùng nhiệt, nhưng chỉ 12 tháng sau, ông đổi màu áo.
 
Trong màu áo Barca, Enrique ghi 5 bàn vào lưới Real Madrid, trong đó có 2 pha lập công ngay tại Bernabeu. Khi cố chủ tịch Lorenzo Sanz lên tiếng chỉ trích, Enrique bình thản đáp lại: “Nếu ông muốn, tôi sẽ khóc khi ghi bàn”. Ông còn khẳng định thêm: “Với một cầu thủ Barca, bị la ó ở Bernabeu chẳng khác nào một lời khen”. Chiến lược gia người Tây Ban Nha còn nói về quãng thời gian khoác áo Los Blancos như thế này: “Mỗi khi nhìn những tấm hình của bản thân hay xem TV, tôi lại cảm thấy kỳ kỳ khi nhìn mình mặc áo trắng. Tôi nghĩ màu xanh với đỏ tía hợp với tôi hơn”. 

Enrique không ngại đào sâu sự căng thẳng giữa hai bên khi mình là nhân vật chính bởi ông không sợ xung đột. Năm 2016, Enrique đáp thẳng thừng một nhà báo sau một trận thua của Barca: “Nhà báo các anh thiếu tôn trọng tôi lắm đấy. Đây là phong cách của tôi, tôi không quan tâm nếu các anh thích hay không”. 
 
Theo nhà báo Guillem Balague, dù có một nhóm nhà báo thân thiết nhưng mối quan hệ của Enrique với giới truyền thông không hề êm đẹp. Hiện tại ông không đồng ý thực hiện phỏng vấn độc quyền và cũng chưa từng cảm thấy mình phải xoa dịu báo chí. Ông cũng không muốn dùng nó làm nơi phân trần cho những quyết định của bản thân. Cá tính mạnh mẽ là điều không thể tước bỏ khỏi Enrique.

Luis Enrique vẫn đang cố gắng bảo vệ học trò trước áp lực dư luận. Ảnh: Getty Images
 
Ở Euro năm nay, Enrique vẫn đang cố gắng đứng ra trước mũi giáo dư luận để bảo vệ các học trò. Tất nhiên, áp lực của truyền thông khó lòng khiến Lucho gục ngã, nhưng với các cầu thủ của ông thì chưa chắc. Enrique thừa hiểu lực lượng trong tay mình có những gì và không thể đòi hỏi hơn. 
 
Thực chất, lực lượng đó không hề tệ, nhưng so với trong quá khứ của 13 hay 11 năm trước thì không thể sánh được. Ngay cả khi triệu tập cầu thủ, ông cũng chỉ gọi 24 người thay vì tối đa là 26 cầu thủ. Về cơ bản, Enrique đặt cược hết vào những lựa chọn đó, những người mà ông cho là phù hợp và tốt nhất có thể.
 
Tây Ban Nha đã chật vật để tới vòng bán kết Euro 2020. Trước trận đấu với Thụy Sĩ, ông khẳng định chưa thấy đội bóng nào tốt hơn Tây Ban Nha ở giải đấu năm nay. Nói điều đó thì có vẻ khiên cưỡng khi Italy, đối thủ sắp tới của Tây Ban Nha, đã thể hiện màn trình diễn thuyết phục hơn họ rất nhiều kể từ đầu giải. Và dù Enrique nói đội bóng của ông chơi tốt, nhưng họ đã không đủ sắc sảo trước Thụy Sĩ để rồi bị kéo vào trò chơi sinh tử trên chấm luân lưu. Trước đó, La Roja cũng trầy trật mới đánh bại Croatia.
 
Nhưng có lẽ Enrique không sợ, vì đã đi tới vòng đấu này rồi, cái đích mà Tây Ban Nha hướng tới đã ở rất gần. Nếu Tây Ban Nha vô địch, dù có phải trầy vi tróc vẩy, ông sẽ là người hùng. Nếu họ thất bại, ông là kẻ bảo thủ và thậm chí là kém cỏi. Song, dám chơi thì dám chịu, từ xưa tới nay Luis “Lucho” Enrique ít khi biết sợ hãi.

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Nghịch lý Đình Bắc

Vua phá lưới U23 châu Á 2026 vẫn đang tỏa sáng đều đặn ở giải quốc tế cấp CLB, nhưng lại chưa biết cảm giác ghi bàn tại V.League mùa này.

Romero và sở thích "nghiện ăn chân" người khác

Thomas Frank nói ông “không hề hối tiếc” khi trao băng đội trưởng cho Cristian Romero và cũng không nghĩ đến chuyện tước băng của trung vệ Tottenham sau hành vi thiếu kỷ luật mới nhất của cầu thủ này. Câu hỏi hiển nhiên là tại sao lại không?

Nụ hôn chiến thắng của Pep Guardiola cho Guehi

Trước khi chạy tới ăn mừng cùng các học trò trong tiếng reo hò phát cuồng của khu khán đài CĐV Man City trên sân khách, Pep Guardiola ngước lên bầu trời phía trên Anfield và thổi một nụ hôn.

"Ma bư" Haaland đã chờ 3 năm cho khoảnh khắc này

Haaland ghi một bàn thắng quyết định kết quả trận đấu khi Man City làm khách tại Anfield. Bàn ấy đến ở phút 92 giây 42. Theo OptaJoe, tính từ mùa Premier League 2006/07 đến nay, chưa có đội nào đá sân khách ghi bàn quyết định muộn hơn thế trên sân Anfield.

Không phải Arbeloa hay siêu sao nào, Antonio Pintus mới là người nắm giữ vận mệnh chiến dịch 2025/26 của Real Madrid

Sau màn trình diễn hỗn loạn đến mức tầm thường của Real Madrid hôm Chủ Nhật tuần trước, khi họ phải rất chật vật mới giành được 3 điểm trước một Rayo Vallecano chỉ còn 9 người trên sân bằng chiến thắng sát nút 2-1, HLV trưởng Alvaro Arbeloa đã “tranh thủ” điểm xuyết vài nét hài hước duyên dáng khi nhắc nhở những khán giả đang lăm le trút “gạch đá” xuống đầu ông rằng: “Nghe này, tôi nào phải Pháp sư Gandalf!”