Lucas Leiva: Chiến binh mẫu mực của một thuở Liverpool khốn khó

Tác giả CG - Thứ Năm 09/01/2020 17:12(GMT+7)

Liverpool đang là đội bóng mạnh nhất thế giới, mạnh nhất châu Âu và mạnh nhất nước Anh. Thế nhưng các cổ động viên “Lữ đoàn đỏ” sẽ chẳng thể nào quên một thuở khốn khó mới cách đây vài năm thôi, họ phải chứng kiến đội bóng của mình xuống dốc một cách thảm hại. Và trong cơn bão tố, người ta vẫn thấy đâu đó những con người thật đáng mến, chiến đấu bằng hết sức mình dẫu sự khắc nghiệt của cuộc sống va đập và khiến anh trầy vi tróc vảy. Lucas Leiva là một trong những người như thế.

Liverpool đang là đội bóng mạnh nhất thế giới, mạnh nhất châu Âu và mạnh nhất nước Anh. Thế nhưng các cổ động viên “Lữ đoàn đỏ” sẽ chẳng thể nào quên một thuở khốn khó mới cách đây vài năm thôi, họ phải chứng kiến đội bóng của mình xuống dốc một cách thảm hại. Và trong cơn bão tố, người ta vẫn thấy đâu đó những con người thật đáng mến, chiến đấu bằng hết sức mình dẫu sự khắc nghiệt của cuộc sống va đập và khiến anh trầy vi tróc vảy. Lucas Leiva là một trong những người như thế.
 
 
Trong bài viết vài ngày trước nhân sự kiện Daniele De Rossi giải nghệ, cây bút Phương GP của Trên đường Pitch chia sẻ: “Đối với người viết, hơn 10 năm trước, có ba cái tên để lại cảm giác như thế (sự băn khoăn). Đó là Lucas Leiva của Liverpool, John Obi Mikel của Chelsea và Daniele De Rossi của AS Roma. Có thể về đẳng cấp và thành tích, họ không giống nhau, nhưng sự nghiệp của họ có nhiều điểm tương đồng đáng chú ý.
 
Họ đều từng là những tài năng tấn công đầy hứa hẹn, có thể chơi ở vị trí thăng hoa nhất trên sân bóng. Nhưng cuối cùng, họ quyết định lùi lại, hy sinh vì đội bóng, hay nói chính xác hơn là hy sinh cho những con người vĩ đại của đội bóng. Những gì hoa mỹ được gạt bỏ để thay vào đó sự thô ráp và cứng cáp. Họ trở thành chiến binh của đội. Là cái bóng của con người vĩ đại, cái bóng của tập thể, và cái bóng của chính bản thân mình”.
 
Sẽ là hơi quá khi nói Lucas là một cầu thủ xuất chúng. Tiền vệ người Brazil chưa đến mức xuất sắc như vậy, nhưng sự thầm lặng mà hiệu quả của anh thì chẳng ai có thể phủ nhận. Lucas đến Liverpool vào kỳ chuyển nhượng mùa hè 2007, những khoảng thời gian đầu tiên mà đội bóng thành phố cảng sa vào vũng bùn dưới triều đại của bộ đôi chủ tịch Tom Hicks và George Gillet. 
 
Tuổi trẻ của Leiva đã gắn liền với Liverpool. Anh đến Anfield khi mới chỉ là một chàng trai 20 tuổi và rời đi khi chạm ngưỡng 30, những mốc thời gian thật thích hợp với mỗi con người để nhìn xem chúng ta đã trưởng thành ra sao, già đi thế nào và thay đổi những gì. Từ một cầu thủ tới từ Gremio nhận nhiều hoài nghi và những tiếng la ó, chúng biến thành những tiếng hát vang trên các khán đài Anfield dành cho chàng tiền vệ có khuôn mặt hiền lành, dễ mến. Ai cũng biết đó không phải là một hành trình dễ dàng. 
 
 
Trong cuộc phỏng vấn năm 2011 với The Guardian, từng nói “Thi đấu cho Liverpool mang lại áp lực tương tự như khi khoác áo đội tuyển quốc gia”, ngoài ra những chấn thương nặng từng lấy mất đi rất nhiều trận đấu của anh. Và chẳng có cách nào khác để những nỗ lực được ghi nhận ngoài sự tận hiến. Năm 2011, Lucas nhận danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Liverpool do chính người hâm mộ bình chọn, đây như một lời khẳng định chắc chắn nhất cho những giọt mồ hôi mà anh đổ xuống. 
 
Không sinh ra ở Liverpool nhưng trong lòng người hâm mộ “Lữ đoàn đỏ”, Lucas là một người con đích thực của đội bóng. Những người như Lucas (hay Dirk Kuyt) khiến các cổ động viên yêu CLB này hơn, rằng trong những thời điểm khốn khó, ê chề nhất, anh chứng minh bằng hành động với những bước chạy không biết mệt mỏi, những pha tranh chấp không lùi bước, những cú tắc bóng không khoan nhượng. Sự chuyên nghiệp của anh là hình mẫu cho tất cả các cầu thủ noi theo, đặc biệt là các cầu thủ trẻ của Liverpool.
 
Đội trưởng Jordan Henderson từng chia sẻ về người đàn anh thế này: “Bất cứ ai gia nhập Liverpool mà tìm kiếm một hình mẫu để noi theo, theo tôi hãy cứ nhìn Lucas Leiva. Nói đơn giản, anh ấy đặt ra tiêu chuẩn về sự chuyên nghiệp và thái độ phải có của một cầu thủ Liverpool. Trong phòng thay đồ, chẳng ai được ngưỡng mộ và tôn trọng hơn anh ấy”. Còn Jurgen Klopp tiết lộ cả ông lẫn Lucas đều đã rơi nước mắt trong ngày tiền vệ người Brazil đề đạt ý định ra đi. Lucas yêu Liverpool nhưng anh muốn được thi đấu nhiều hơn, còn Klopp muốn anh ở lại bởi ông biết tầm ảnh hưởng và sự mẫu mực của anh rất quan trọng cho đội. Nhưng hơn cả, giọt nước mắt ấy có lẽ đó là sự đồng điệu của 2 con người.
 
Và Lucas chuyển tới Lazio vào mùa hè 2017. Quả thực quyết định đó của anh là chính xác. Dù rất yêu “Lữ đoàn đỏ” nhưng anh xứng đáng được thi đấu nhiều hơn mà danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải 2 lần liên tiếp (2017/2018 và 2018/2019) là minh chứng cho điều đó. Cả Lucas và Liverpool đều đã có những con đường riêng, tiền vệ người Brazil đang cùng Le Aquile bay cao ở Serie A còn Liverpool đang là đội bóng mạnh nhất thế giới, mạnh nhất châu Âu và mạnh nhất nước Anh. 

 
 
Thế nhưng, các cổ động viên “Lữ đoàn đỏ” sẽ chẳng thể nào quên một thuở khốn khó mới cách đây vài năm thôi, họ phải chứng kiến đội bóng của mình xuống dốc một cách thảm hại. Và trong cơn bão tố, người ta vẫn thấy đâu đó những con người thật đáng mến như Lucas, chiến đấu bằng hết sức mình dẫu sự khắc nghiệt của cuộc sống va đập và khiến anh trầy vi tróc vảy. 
 
Kết thúc mùa giải 2016/2017 (cũng là mùa giải cuối cùng ở Liverpool), Lucas tổ chức một buổi lễ đánh dấu 10 năm anh khoác áo đội bóng thành phố cảng và nhận chiếc kỷ niệm chương từ huyền thoại Kenny Dalglish. Tiền vệ người Brazil phát biểu đầy cảm xúc: “Thật là 10 năm tuyệt vời. Chúng ta đều biết nó giống như một chiếc tàu lượn, có lên và có xuống, có thăng và có trầm, nhưng tôi vô cùng tự hào khi được khoác chiếc áo này mỗi ngày. CLB giúp tôi trở thành con người tốt hơn, một cầu thủ tốt hơn. 2 con tôi chào đời ở Liverpool, chắc chắn chúng sẽ luôn tự hào về nơi đã lớn lên, được đến Anfield theo dõi các trận đấu và biết cha chúng đã chơi cho Liverpool”.
 
Còn với các cổ động viên trung thành ở sân Anfield, họ cũng sẽ luôn trân trọng vì từng được chứng kiến anh khoác trên mình chiếc áo đỏ của những năm tháng trước khi vinh quang trở lại.
 
CG

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Bạn sẽ rất ghét Enzo nếu anh ta đối đầu với đội bóng của bạn

Nếu Enzo Fernández đứng bên kia chiến tuyến, bạn rất dễ ghét anh. Tiền vệ Argentina luôn biết cách khiến đối thủ khó chịu: tranh chấp quyết liệt, tranh luận với trọng tài, không ngại va chạm và sẵn sàng châm thêm lửa khi đối phương mất bình tĩnh. Anh chạy nhiều, nói nhiều và dường như càng chơi hưng phấn khi bị khán giả sân khách la ó.

Karim Adeyemi: Món hàng “ngon - bổ - rẻ” của Barca

Từng bị đặt dấu hỏi về mức độ phù hợp với Barcelona, Karim Adeyemi đang khiến những hoài nghi buổi đầu dần tan biến. 22 triệu euro (chưa tính phụ phí), mức giá tương đối rẻ cho một cầu thủ còn nhiều tiềm năng phát triển, giờ được xem là một khoản đầu tư đầy khôn ngoan của Blaugrana.

Boxing đã biến Rayan Cherki thành một cầu thủ lợi hại hơn, và anh không phải là người duy nhất

Đôi chân dĩ nhiên chính là thứ mà người ta chú ý nhất ở Rayan Cherki, với những bước nhảy nhót và nhón gót thoăn thoắt giúp anh thoát khỏi những cú tắc bóng tuyệt vọng của các hậu vệ, tuyển thủ người Pháp như thể đang khiêu vũ giữa vòng cấm trước khi nhẹ nhàng đưa quả bóng vượt qua thủ môn. 

David Raya: Tấm khiên thép của Arsenal

David Raya cứu nguy cho Arsenal ở thời điểm mà đội bóng cần anh nhất. Người gác đền 30 tuổi này tiếp tục chứng minh đẳng cấp thượng hạng, trở thành tấm khiên thép nơi hậu phương của đội bóng phía Bắc London.

Estevao phải học cách chờ đợi ở Stamford Bridge

Cách đây vài tuần, Carlo Ancelotti tới Stamford Bridge để theo dõi Estevao Willian, chàng trai trẻ mà mình tin có thể trở thành tương lai của bóng đá Brazil. Estevao Willian bước ra khỏi đường hầm Stamford Bridge, ngồi xuống ghế dự bị rồi 90 phút sau lại đi vào đường hầm, vẫn nguyên bộ đồ tập trên người.

Mac Allister và những ngày chờ đợi một cái gật đầu từ Anfield

Trong bóng đá, nếu đã lên tiếng, bạn cũng phải biết cách chứng minh bằng đôi chân. Và sau cuộc họp báo khá sôi nổi trước trận gặp Atletico Madrid, nơi Alexis Mac Allister nói nhiều về việc Liverpool không đề nghị anh hợp đồng mới trong mùa hè, tiền vệ người Argentina đã trả lời theo cách thuyết phục nhất: ghi một bàn thắng tuyệt đẹp, giúp Liverpool thắng 2-1. 

Vẻ đẹp của bóng đá đôi khi chỉ nằm ở một cái nhấc chân

Dimitar Berbatov không phải kiểu người lúc nào cũng tràn năng lượng, và cách ông dùng từ cũng giống hệt phong cách chơi bóng: tại sao phải dùng 100 từ khi một từ là đủ? Trong một cuộc trò chuyện qua Zoom thời Covid với The Guardian, Berbatov từng được hỏi liệu bóng đá có thực sự dễ dàng với ông như vẻ ngoài hay không. Câu trả lời chỉ vỏn vẹn một chữ: “Có.” Không màu mè, không cố tỏ ra ngạo mạn. Đơn giản là với Berbatov, bóng đá thực sự dễ.