Leo Messi và nỗi buồn của điệu tango cuối cùng

Tác giả Queen - Thứ Hai 20/07/2026 14:24(GMT+7)

Lionel Messi đứng đó, giữa vòng vây. Hàng chục nghìn khán giả từ các khán đài sân MetLife dõi theo anh. Hàng tỷ người trên khắp thế giới cũng đang hướng mắt về anh. Thế nhưng, chưa bao giờ Messi trông cô độc đến vậy.

 

Khi trận chung kết World Cup khép lại, khu kỹ thuật của Tây Ban Nha vỡ òa trong niềm vui. Các cầu thủ dự bị lao vào sân để ôm chầm lấy những đồng đội vừa mang về chức vô địch. Còn Messi vẫn đứng một mình, lặng lẽ trong thất bại. Một Achilles của Argentina.

Cũng giống như suốt trận đấu, anh không thể tìm thấy bất kỳ khoảng trống nào. Ngay khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía Messi. Một pha pressing tầm cao, nhưng lần này diễn ra ngay trước khung thành mà Argentina đã không thể chọc thủng. Máy quay và các nhiếp ảnh gia nhanh chóng bắt lấy khoảnh khắc ấy: ánh mắt vô hồn của người đội trưởng Argentina.

Nặng trĩu trong thất bại, Messi chậm rãi ngồi xuống. Anh cởi đôi giày Adidas được thiết kế riêng cho mình, mang tên Last Tango. Bên ngoài, tiếng hò reo vẫn vang dội khắp sân MetLife. Nhưng với Messi, giai điệu đã dừng lại. Hành trình World Cup của anh dường như cũng khép lại từ đó.

 

Ngôn ngữ cơ thể trong điệu nhảy cuối cùng ấy mang đậm chất Argentina.

Kể từ khi vòng knock-out bắt đầu, nỗi ám ảnh về cuộc chia ly luôn lơ lửng trên từng bước chân của Albiceleste. Suốt sáu tuần qua, ai cũng cảm nhận rõ rằng: có lẽ lần này thật sự là lần cuối.

Cảm giác ấy xuất hiện khi Sidny Cabral vẽ nên siêu phẩm gỡ hòa cho Cape Verde. Nó cũng hiện hữu khi Ai Cập dẫn Argentina 2-0 chỉ còn 10 phút thi đấu, hay khi Thụy Sĩ chỉ còn 10 người vẫn kéo trận đấu vào hiệp phụ.

Đó giống như những bước ocho và gancho trong điệu tango. Argentina lúc tưởng như đã bị loại khỏi World Cup, rồi lại bất ngờ trở về. Mỗi lần như vậy đều giống một buổi tập dượt cho khoảnh khắc chia tay cuối cùng. Một tập thể và người đội trưởng của họ luôn chỉ còn cách nhau một nhịp đập trước khi phải rời xa, chỉ còn gắn kết bằng những đầu ngón tay, rồi bất ngờ lại ôm chặt lấy nhau thêm một lần nữa.

Có mặt trên khán đài ở Kansas City, Miami, Atlanta và New York để theo dõi Argentina thi đấu cũng đồng nghĩa với việc cảm nhận ngày càng rõ sự cận kề của khoảnh khắc Messi sẽ không còn xuất hiện trên sân khấu World Cup.

Đó chính là "ausencia" – nỗi vắng bóng mà huyền thoại tango Carlos Gardel từng cất lên trong một bản nhạc đầy u hoài.

Người đầu tiên tiến đến Lionel Messi sau tiếng còi mãn cuộc là Ferran Torres. Chính là cầu thủ mà Messi từng hy vọng mình sẽ trở thành trong trận đấu ấy: người hùng ghi bàn quyết định.

Nhưng thay vì được các đồng đội an ủi, các cầu thủ Argentina lại lao vào một cuộc xô xát. Leandro Paredes là tâm điểm của sự hỗn loạn, khiến một trận chung kết vốn đã bị hoen ố bởi chiếc thẻ đỏ của Enzo Fernández càng trở nên đáng quên hơn. Tấm thẻ đỏ ấy khiến Argentina phải bước vào hiệp phụ trong thế thiếu người, sau khi đã phải đá thêm giờ lần thứ ba tại giải đấu.

 

Ngôi sao thứ tư cuối cùng đã không thể xuất hiện trên bầu trời Argentina.

Những pha xô đẩy, tiểu xảo và những lời phàn nàn hướng về trọng tài đã biến trận chung kết World Cup thành một cuộc chiến căng thẳng.

HLV Lionel Scaloni thừa nhận:

"Hôm nay, về mặt bóng đá, chúng tôi không thể cạnh tranh sòng phẳng với họ."

Messi chỉ chạm bóng đúng một lần trong 15 phút đầu tiên. Thủ môn Unai Simón cũng không phải thực hiện pha cứu thua nào cho đến khi ôm gọn một đường căng ngang ở những phút bù giờ của thời gian thi đấu chính thức.

Argentina đơn giản là không có bóng. Họ thậm chí còn không thể tiến gần đến các cầu thủ Tây Ban Nha hơn khoảng cách giữa những cổ động viên mặc áo sọc xanh trắng trên khán đài với mặt sân.

Hệ quả là Messi mờ nhạt như chính hàng nghìn người hâm mộ khoác chiếc áo số 10 của anh trên khán đài. Chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) của siêu sao người Argentina chỉ dừng ở 0,03.

 

Khi Rodri bước lên bục nhận danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất trận, cả sân vận động bất ngờ vang lên những tiếng hô "Me-ssi! Me-ssi!". Đó vừa là sự phủ nhận kết quả, vừa là cách người Argentina thể hiện tình yêu vô điều kiện dành cho thần tượng của mình, điều dường như đã trở thành bản năng của họ.

Ít phút sau, Messi dẫn đầu các đồng đội tiến lên nhận huy chương á quân từ Tổng thống Mỹ Donald Trump. Rồi anh đứng lặng, dường như không biết phải đi đâu, không biết phải làm gì tiếp theo. Một người đàn ông 39 tuổi, bỗng chốc trở nên lạc lõng, như đang tự hỏi chương tiếp theo của cuộc đời mình sẽ bắt đầu từ đâu.

Khi các cầu thủ Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng, Messi và các đồng đội quay lưng lại với khoảnh khắc ấy. Họ hướng về khán đài, nơi những cổ động viên Argentina vẫn không ngừng hát vang. Messi bật khóc.

Giữa những lá cờ tung bay, có một tấm biểu ngữ nổi bật với hình ảnh Messi và Diego Maradona đứng cạnh nhau. Dòng chữ phía dưới chỉ có một từ:

"Symbiosis" – Sự cộng sinh.

Suốt trận đấu, người ta có thể cảm nhận rõ những dư âm của trận chung kết World Cup năm 1990.

Ngày ấy, Argentina bước vào trận đấu với tư cách nhà đương kim vô địch, giống hệt trước trận chung kết năm nay. Trong trận đấu với Tây Đức, Argentina không tung ra nổi một cú sút trúng đích nào và chỉ biết gồng mình chống đỡ, hy vọng kéo trận đấu vào hiệp phụ, cho đến khi Andreas Brehme thực hiện thành công quả phạt đền ở phút 85, mang về chức vô địch cho người Đức.

Trận chung kết năm 2026 cũng diễn ra theo một kịch bản tương tự.

Khi Ferran Torres cuối cùng phá vỡ thế cân bằng, Messi ngã ngửa xuống sân, hai tay ôm lấy đầu. Anh hiểu mọi chuyện gần như đã kết thúc. Lần này sẽ không còn một cuộc lội ngược dòng kỳ diệu nào nữa, dù Giuliano Simeone đã có cơ hội đưa trận đấu đến loạt sút luân lưu nhưng lại sút bóng vọt xà thay vì đưa bóng vào lưới.

Và rồi, hành trình World Cup của Messi dường như khép lại ở chính nơi mà Diego Maradona từng nói lời chia tay: trên sân khấu lớn nhất của bóng đá thế giới, tại nước Mỹ.

Dĩ nhiên, đó không phải là một cái kết giống Maradona.

 

Messi không gào thét đầy cuồng nhiệt vào ống kính máy quay như Maradona sau bàn thắng vào lưới Hy Lạp ở Boston năm 1994. Anh cũng không rời giải đấu trong tủi hổ hay bị giày vò bởi những con quỷ của chính mình như Maradona, người sau đó bị phát hiện dương tính với năm biến thể chất cấm ephedrine sau chiến thắng 2-1 trước Nigeria.

Messi rời World Cup không phải trong sự cay đắng hay oán trách.

Điều duy nhất còn đọng lại là tình yêu, lòng biết ơn và khát khao mãnh liệt rằng giá như mọi chuyện có thể kết thúc theo một cách khác.

F. Scott Fitzgerald từng viết một câu nổi tiếng: "Hãy chỉ cho tôi một người hùng, tôi sẽ viết nên một bi kịch."

Nhưng đây không phải là một bi kịch.

Đêm trước trận chung kết, Messi đăng trên Instagram:

"Dù điều gì xảy ra vào ngày mai, tập thể này cũng đã viết nên một câu chuyện mà chúng tôi sẽ không bao giờ quên và sẽ không ai có thể xóa nhòa."

Năm 2021, Argentina vô địch Copa América sau 28 năm chờ đợi, rồi bảo vệ thành công danh hiệu. Năm 2022, họ giành chức vô địch World Cup đầu tiên sau 36 năm và lần này đã tiến rất gần đến việc bảo vệ ngôi vương.

Trong một sự kiện tại New York trước trận chung kết, có người nói với Messi:

"Sự nghiệp của anh giống như một trò chơi điện tử. Anh cứ liên tục mở khóa những cấp độ mới cho đến khi đi tới màn chơi cuối cùng."

Messi mỉm cười đáp:

"Tôi đã hoàn thành trò chơi đó từ kỳ World Cup ở Qatar rồi."

Dù Kylian Mbappé sau đó giành Chiếc giày Vàng nhờ màn trình diễn ở trận tranh hạng Ba với tuyển Anh và vượt Messi để trở thành chân sút vĩ đại nhất lịch sử World Cup, thì phần lớn những kỷ lục khác của giải đấu vẫn thuộc về đội trưởng Argentina.

Khi Messi lặng lẽ bước xuống đường hầm sân vận động, một cảm giác hoài niệm về một thời đại đang dần khép lại bỗng ùa đến.

World Cup sẽ như thế nào nếu không còn Lionel Messi?

Kỳ World Cup thứ sáu, và có lẽ cũng là cuối cùng của anh, vẫn là một hành trình đầy kinh ngạc.

Giữa những tranh cãi về thị thực, những án treo giò được hủy bỏ và vô số câu chuyện bên lề, Messi đã kéo tất cả trở lại với điều quan trọng nhất: bóng đá. Anh giúp World Cup một lần nữa được nhớ đến bởi những gì diễn ra trên sân cỏ, thay vì những lùm xùm ngoài sân.

Gianni Infantino có thể tiếp tục mở rộng số đội tham dự World Cup.

Nhưng có một điều chắc chắn: Một kỳ World Cup không có Lionel Messi sẽ luôn khiến người ta cảm thấy thiếu đi một phần không thể thay thế.

(Theo The Athletic)

 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Leo Messi và nỗi buồn của điệu tango cuối cùng

Lionel Messi đứng đó, giữa vòng vây. Hàng chục nghìn khán giả từ các khán đài sân MetLife dõi theo anh. Hàng tỷ người trên khắp thế giới cũng đang hướng mắt về anh. Thế nhưng, chưa bao giờ Messi trông cô độc đến vậy.

Người hùng không bàn thắng của Tây Ban Nha

Messi là cầu thủ tạo ra ảnh hưởng cá nhân lớn nhất tại World Cup 2026, đặc biệt trong những màn ngược dòng ngoạn mục của Argentina ở vòng knock-out. Nhưng xét trên toàn bộ hành trình và khả năng quyết định cấu trúc thi đấu của một tập thể, Rodri mới có thể là nhân vật quan trọng nhất giải.

Cúp vàng đổi chủ, nhưng sự vĩ đại của Messi không thể bị che mờ

Một trận chung kết có thể thay đổi chủ nhân của chiếc cúp vàng, nhưng không thể thay đổi vị trí của Lionel Messi trong lịch sử túc cầu. Vị thế ấy không chỉ được tạo nên bằng bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ, mà còn bởi di sản của một cầu thủ đã thay đổi cách cả thế giới cảm nhận về bóng đá, truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ và trở thành thước đo của sự vĩ đại.

Lionel Messi: Đừng vội khép lại một thời đại

Trong suốt hai thập niên qua, được chứng kiến Lionel Messi thi đấu là một niềm vui, một đặc ân và là nguồn cảm hứng gần như bất tận. Có những cầu thủ giỏi, có những cầu thủ vĩ đại và rồi có Messi - người chơi bóng như thể được gửi đến từ một chiều không gian khác, một dạng sống ưu việt ẩn bên trong cơ thể cao khoảng 1m70 của một chàng trai bình thường đến từ Rosario, Argentina.

Luis de la Fuente và chủ nghĩa khắc kỷ

Bạn có thể dễ dàng nhận ra sự thống trị của các HLV Tây Ban Nha trong môi trường bóng đá đỉnh cao hiện nay. Luis Enrique hai năm liên tiếp vô địch Champions League cùng PSG; Mikel Arteta giúp Arsenal vô địch Premier League; Unai Emery giúp Aston Villa đoạt Europa League. Với Pep Guardiola, có lẽ không cần phải nói thêm về tầm vóc vĩ đại của ông. Xabi Alonso và Andoni Iraola vừa trở thành tân HLV trưởng của Chelsea và Liverpool.

Cuộc hẹn 10 năm của Enzo Fernandez

Mười năm trước, cậu thiếu niên 15 tuổi Enzo Fernandez từng viết một bức tâm thư để cầu xin Lionel Messi rút lại quyết định từ giã ĐT quốc gia. Mười năm sau, cả hai đang sát cánh bên nhau cho trận chung kết thứ hai lịch sử.

Saka trả lời Tuchel bằng ba bàn thắng

Ba ngày sau khi phải ngồi dự bị suốt trận bán kết với Argentina, Bukayo Saka lập hat-trick giúp tuyển Anh đánh bại Pháp 6-4 trong trận tranh hạng ba World Cup 2026. Tại sao một trong những cầu thủ tấn công nguy hiểm nhất của Anh lại không được sử dụng khi đội bóng cần anh nhất?