Kylian Mbappe: Câu chuyện nhỏ của tôi (P2)

Tác giả Queen - Chủ Nhật 05/04/2020 16:46(GMT+7)

Gửi tới các bạn nhỏ ở Bondy, ở Ile De Frane, ở vùng ngoại ô. Chúng ta đều đến từ nước Pháp. Chúng ta đều là những người ôm những giấc mơ điên rồ. Và thật may mắn, giấc mơ luôn miễn phí.

 Phần 1: Kylian Mbappe: Câu chuyện nhỏ của tôi (P1)

Phần 2: 

 
Mẹ nói chính xác từng từ như vậy, và điều đó thực sự đã thay đổi tôi, sau đó tôi không bao giờ tỏ ra sợ hãi một lần nào nữa trên svđ. Sẽ không có Kylian Mbappe bây giờ nếu không có mẹ tôi, ba tôi, cộng đồng của tôi và bạn bè tôi.
 
Có thể bạn không đến từ nơi tôi sinh ra , có thể bạn không hiểu được điều này. Nhưng khi tôi 11 tuổi, tôi đã tới London để tập huấn vài ngày với đội trẻ của Chelsea. Tôi đã rất háo hức và sốc đến mức tôi không dám kể với bạn mình là tôi chuẩn bị đi đâu. Khi tôi trở về nhà, bạn tôi hỏi "Kylian, cậu đã ở đâu cuối tuần rồi thế?"
 
Tôi nói "Tớ ở London với đội bóng Chelsea"
 
Các bạn tôi không tin "Không thể nào"
 
Tôi nói "Không, tớ thề, tớ đã gặp Drogba"
 
Các bạn tôi nói tiếp "Cậu nói dối. Drogba không gặp những đứa trẻ ở Bondy đâu. Không thể nào!"
 
Khi đó tôi làm gì có điện thoại, vì vậy tôi đã bảo ba đưa tôi điện thoại của ông và tôi chỉ cho các bạn những bức hình tôi đã chụp. Khi ấy, các bạn tôi mới tin tôi. Nhưng điều quan trọng là họ không hề ghen tỵ. Không một chút nào. Các bạn tôi chỉ rất bất ngờ. Tôi sẽ không bao giờ quên câu họ nói với tôi. Tôi có thể hình dung ra khi ấy, chúng tôi đang ở phòng thay đồ, chuẩn bị cho 1 trận đấu ở AS Bondy.
 
Lũ bạn lại nói tiếp "Kylian, bạn đưa chúng tớ cùng đến đó nhé" Cứ như kiểu tôi đã được đi sang hành tinh khác vậy
 
Tôi tiếc nuối "Nhưng chuyến đi kết thúc rồi. Tớ rất tiếc."
 
Lũ bạn lại nhìn xuống điện thoại, cùng cười với nhau khoái chí. "Wow, cứ như chúng tớ đang cùng tận hưởng với cậu lúc đó vậy, Kylian."
 
Điều đó có ý nghĩa rất nhiều với chúng tôi. Được đi tới những nơi như vậy thật chẳng khác gì đi thăm hành tinh khác.
Sau đợt đi sang Chelsea đó, tôi nài nỉ ba mẹ cho tôi rời Bondy để tới một CLB lớn hơn. Nhưng chúng ta luôn phải hiểu cho ba mẹ mình. Họ muốn tôi ở nhà để tôi có thể trở thành một cậu bé đông 1 cuộc sống bình thường như bao người. Tôi thì không hiểu được họ khi đó, nhưng đó thực sự là điều tốt nhất cho tôi, bởi tôi đã học được rất nhiều bài học quý báu mà tôi không bao giờ học được ở học viện khi còn nhỏ
 
Ba tôi là HLV của tôi trong 10 năm, thậm chí ngay cả khi tôi đã bắt đầu tập luyện ở một học viện của Pháp tại Clairefontaine, dĩ nhiên điều đó là rất tuyệt vời. Đó là một trong những học viện tuyệt nhất trên thế giới. Nhưng rồi tôi vẫn trở về nhà vào cuối tuần và chơi cho đội bóng bán chuyên của ba tôi ở AS Bondy. 

 
Khi tôi trở về nhà, giọng nói của một HLV ở Clairefontaine luôn ở trong đầu tôi. Ông ấy lúc nào cũng nhấn mạnh chúng tôi phải làm việc nhiều hơn với chân không thuận. Ở Clairefontaine, chúng tôi được phát triển kĩ năng. Nhưng ở Bondy, đó là đời thực. Là chuyện sống còn ở giải bán chuyên. Là phải chiến thắng.
 
Có một cuối tuần, tôi đang chơi cho Bondy, tôi có bóng bên cánh và đi bóng bằng chân phải. Tôi chỉ có 1 mình. Một khoảnh khắc gần như hoàn hảo. và tiếng thầy tôi ở Clairefontaine lại văng vẳng bên tai: "Kylian, hãy chơi bằng chân trái đi nào"
 
Vì vậy tôi đã chuyền một đường chuyền dài bằng chân trái, và tôi đã hoàn toàn thất bại. Đối thủ lấy được bóng và phản công, sau đó ba tôi gần như muốn "giết tôi" Tôi có thể nghe thấy ông ấy hét lên.
 
"Kylian! Con không phải ở đây để triển những kĩ năng của Clairefontaine đâu! Chúng ta đang phải thi đấu. Con có thể trở lại Clairefontain và tập luyện trên cái sân tuyệt đẹp của con, nhưng đây là Bondy. Chúng ta ở đây thi đấu vì sự sống còn.
Tôi vẫn luôn mang bài học đó đi khắp nơi. Ba tôi biết tôi là đứa trẻ hay mơ mộng nên ông luôn đảm bảo đôi chân tôi được giữ ở mặt đất.
 
Sau đó, ngay trước ngày sinh nhật thứ 14, tôi có được một sự bất ngờ lớn. Ba tôi nhận được một cuộc gọi từ ai đó ở Real Madrid, mời tôi tới Tây Ban nha để tập luyện trong kỳ nghỉ. Đó thực sự là một cú sốc, bởi họ nói với ba tôi rằng "Zidane sẽ gặp con trai ông". Khi đó Zizou đang là giám đốc thể thao. Dĩ nhiên, tôi bay một phát tới cung trăng luôn. Tôi khao khát được đi tới đó.
 
Nhưng điều đó không hề đơn giản, thực sự là vậy, những nhà tuyển trạch bắt đầu tới xem những trận đấu, còn tôi bắt đầu nhận được sự theo dõi từ truyền thông. Khi bạn mới 13 tuổi, bạn sẽ không biết phải xử lí thế nào. Quá nhiều áp lực và gia đình muốn bảo vệ tôi.
 
Nhưng tuần đó là sinh nhật lần thứ 14 của tôi, điều tôi không được biết đó là ba mẹ tôi đã chuẩn bị tất cả để có thể mang tôi tới Real madrid – coi như món quà họ dành tặng tôi.
 
Đó thực sự là điều bất ngờ!
 
Bạn có thể tin hoặc không, không ai biết chúng tôi đã đi đâu. Tôi cũng không nói gì với các bạn thân nhất của mình vì tôi quá lo lắng. Nếu mọi chuyện không suôn sẻ, tôi sẽ không muốn trở về và làm tụi bạn thất vọng được.
 
Tôi sẽ không thể quên khoảnh khắc chúng tôi đặt chân tới trung tâm huấn luyện. Zidane đã gặp chúng tôi ở bãi đỗ xe, xe của ông ấy rất đẹp, tất nhiên là vậy rồi. Chúng tôi chào nhau và sau đó ông ấy mời chúng tôi tới sân tập. Ông ấy chỉ vào ghế trước và nói "Vào đi cháu"
 
Nhưng khi ấy chân tôi như đóng băng vậy, tôi hỏi "Cháu có nên cởi giày không ạ?"
 
Hahahah. Tôi không hiểu sao lại hỏi thế nữa. Nhưng đó là xe của Zizou cơ mà
 
Ông nghĩ điều đó quá buồn cười nên nói "Tất nhiên là không rồi, cháu vào đi!"
 
Ông đưa tôi tới sân tập, khi đó tôi chỉ nghĩ rằng mình đang ở xe của Zizou, tôi là Kylian ở Bondy, điều đó thực sự là không thể tin nổi. Có lẽ tôi đang vẫn mơ ngủ ở trên máy bay chăng.
 
Đôi khi, anh sẽ có cảm giác như vậy, giống tôi, như chúng ta đang trong giấc mơ vậy.
 
Cảm giác ấy lại lặp lại khi tôi tham dự World Cup ở Nga. Anh biết đấy, tôi trải nghiệm World Cup giống như một cậu bé đang trải nghiệm vậy. Trong tất cả những kí ức ấy, điều mà tôi không bao giờ quên đó là khi chúng tôi chuẩn bị bước ra khỏi đường hầm trước trận đầu tiên gặp Úc, chờ đợi để ra sân. Tôi nhìn sang Ousmane Dembele và cả hai chúng tôi cùng nhìn nhau mỉm cười

 
Tôi nói "Nhìn chúng ta nè. 1 cậu bé từ Evreuz, 1 cậu bé từ Bondy. Chúng ta đã được chơi ở World Cup rồi."
Cậu ấy nói "Tớ thề là tớ không thể tin nổi đây."
 
Chúng tôi ra sân và cảm nhận có 65000 khán giả đang ở sau lưng. Tôi đã chực khóc. Và thật thú vị khi rất nhiều người trong số chúng tôi, nhũng người cầm chiếc cúp trên tay đều có những mùa hè lớn lên ở những vùng ngoại ô, nơi mà bạn có thể nghe thấy rất nhiều ngôn ngữ bên tai trên 1 con phố. Nơi mà bạn có thể bắt tay với 15 người, không phải 14 hay 10.

Gửi tới các bạn nhỏ ở Bondy, ở Ile De Frane, ở vùng ngoại ô. Chúng ta đều đến từ nước Pháp. Chúng ta đều là những người ôm những giấc mơ điên rồ. Và thật may mắn, giấc mơ luôn miễn phí.
 
Thân gửi,
Kylian từ Bondy

Dịch từ: The Players' Tribune
“Rashford có thể đạt đến đẳng cấp của Mbappe và giành Quả bóng Vàng!”
Matteo Darmian tin rằng đồng đội cũ tại Manchester United là Marcus Rashford có thể đạt đến đẳng cấp như siêu sao Kylian Mbappe (Paris Saint-Germain) trong...
Lần đầu tiên, Neville và Carragher chung quan điểm về cầu thủ hay nhất quả đất
Mới đây, bộ đôi của đài Sky Sport đã chia sẻ Top 10 cầu thủ xuất sắc nhất hiện tại, và người đứng đầu đều là tiền đạo Kylian Mbappe.
Mbappe bị chỉ trích vì thái độ
Là cái tên được kỳ vọng trở thành siêu sao mới của bóng đá, nhưng tiền đạo Kylian Mbappe lại không khiến tiền bối hài lòng về thái độ của mình.

Bob
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Roberto Baggio: "Quả luân lưu ở Pasadena là vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào khép miệng"

Là một phần trong chiến dịch quảng bá cho cuốn sách “Luce nell’oscurità” (Ánh sáng trong đêm tối) do Roberto Baggio chắp bút cùng cô con gái Valentina và tác giả/nhà báo thể thao nổi tiếng Matteo Marani, bộ đôi phóng viên Aldo Cazzullo và Carlos Passerini của tờ Corriere Della Sera đã có một cuộc phỏng vấn độc quyền với huyền thoại người Italy, nội dung trải dài từ quả luân lưu nghiệt ngã trong trận chung kết World Cup 1994, ký ức về Maradona, người đồng đội xuất sắc nhất, cho đến những ca phẫu

Vì sao Barcelona chần chừ trong việc chiêu mộ Marcus Rashford?

Xét một cách tổng quát, Marcus Rashford đã có một mùa giải tương đối thành công theo dạng cho mượn từ Barcelona, ngay cả khi anh không phải là nhân tố được HLV Hansi Flick ưu tiên sử dụng. Thế nhưng vì sao tiền đạo người Anh chưa chắc đã được giữ lại Camp Nou sau khi mùa giải năm nay khép lại?

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Trong tâm trí Loris Karius, đêm Kyiv 2018 chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó ở lại trong những giọt nước mắt, trong ánh mắt xin lỗi CĐV Liverpool, trong những ngày anh bị chế giễu, bị nghi ngờ và dần biến mất khỏi bóng đá đỉnh cao. Đó là vết thương đi theo Karius suốt nhiều năm.

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.