Kily Gonzalez và cuộc sống không thể thiếu bóng đá

Tác giả Ole - Thứ Hai 19/09/2022 17:22(GMT+7)

Sau thời điểm giã từ sự nghiệp sân cỏ, cựu danh thủ người Argentina thậm chí đã rơi vào một giai đoạn đen tối khi phải chiến đấu với căn bệnh trầm cảm và chỉ thực sự tìm lại được chính mình nhờ niềm đam mê quan trọng nhất trong cuộc đời, đó chính là bóng đá. 

15638001016251
 

Những năm tháng đỉnh cao của Kily Gonzalez thường gắn liền với giai đoạn hoàng kim cùng Valencia khi đội bóng chủ sân Mestalla liên tiếp lọt vào các trận chung kết Champions League trong hai mùa giải 1999/2000 và 2000/01. Tuy nhiên, ít người biết rằng, chàng trai trẻ Kily Gonzalez thậm chí từng từ chối Real Madrid khi chưa đầy 20 tuổi. Đó là thời điểm Jorge Valdano muốn thực hiện một bản hợp đồng dành cho tiền vệ người Argentina sau khi chứng kiến anh tỏa sáng tại giải VĐQG Argentina trong màu áo Rosario Central. Nhưng rồi, một biến cố đã xảy ra và Kily Gonzalez chấp nhận tạm hoãn lại chuyến phiêu lưu tới châu Âu của mình.

“Tôi chẳng biết Real Madrid nào cả. Ở Rosario, chúng tôi chỉ xem tin tức qua tivi và đôi lúc tín hiệu truyền hình cũng gặp nhiều vấn đề. Cho đến khi Maradona gọi điện cho tôi và hỏi rằng tôi có muốn tới Boca chơi bóng cùng anh ấy không. Tôi gần như phát điên và ngay lập tức đồng ý”, cựu ngôi sao Valencia chia sẻ trên tờ ESPN. 

Dẫu vậy thì Kily Gonzalez cũng chỉ gắn bó với Boca Juniors vỏn vẹn một mùa giải trước khi tài năng sáng giá đưa anh đến với chân trời châu Âu, trong màu áo của một “Real khác”, là Real Zaragoza. Tại đội bóng xứ Aragon, cầu thủ người Argentina nhanh chóng thể hiện được những phẩm chất kỹ thuật thiên bẩm, qua đó phát triển trở thành một trong những tiền vệ chạy cánh hàng đầu La Liga, với 15 bàn thắng sau ba mùa giải. Do đó, cũng chẳng quá bất ngờ khi Kily thêm một lần nữa lọt vào mắt xanh của một “ông lớn” Tây Ban Nha khác, đó chính là Valencia. 

Kily Gonzalez và cuộc sống không thể thiếu bóng đá 1
 

Được biết, ban lãnh đạo Los Che đã phải chi ra 2,5 triệu euro ở kỳ chuyển nhượng mùa Hè năm 1999 để giành được chữ ký của tiền vệ người Argentina khi mà HLV Hector Cuper đặc biệt đánh giá cao Kily Gonzalez. Và cũng rất nhanh chóng, những tố chất điển hình của một cầu thủ Nam Mỹ đã biến cựu ngôi sao Zaragoza trở thành một thần tượng mới tại sân Mestalla. Thường xuyên thi đấu bên hành lang cánh trái nhưng đôi lúc Kily cũng có thể đảo cánh trong trường hợp cần thiết, hoặc thậm chí xuất phát phía trong hàng tiền vệ như một hộ công. Liên tiếp trong hai mùa giải đầu tiên, cầu thủ sinh năm 1974 này đã chơi cực kỳ ổn định để giúp Valencia lần lượt xếp thứ 3 và thứ 5 tại La Liga, nhưng quan trọng hơn cả, là hai trận chung kết Champions League. 

Đáng tiếc là thầy trò HLV Cuper đều phải đón nhận thất bại ngay trước ngưỡng cửa vinh quang, đầu tiên là trận thua tan nát trước Real Madrid, rồi đến những loạt luân lưu oan nghiệt trước Bayern Munich. Kể từ mùa giải 2001/02, khi Rafa Benitez lên nắm quyền tại Mestalla, vai trò của Kily Gonzalenz cũng dần trở nên mờ nhạt hơn, bên cạnh những ca chấn thương khiến anh sa sút phong độ. Dẫu vậy thì tiền vệ người Argentina cũng kịp giành thêm một chức vô địch La Liga mùa giải 2001/02 trước khi nói lời chia tay Bầy Dơi vào mùa Hè năm 2003. 

Trên thực tế, sự xuất hiện của Kily Gonzalez tại Inter Milan cũng một phần nằm trong kế hoạch của ông thầy cũ Hector Cuper, khi ấy đã chuyển sang dẫn dắt đội bóng chủ sân Giuseppe Meazza. Cụ thể hơn, nhà cầm quân từng đưa Valencia hai lần lọt vào chung kết Champions League muốn sử dụng cậu học trò cũ như một phương án “tiếp đạn” cho chủ công Christian Vieri. 

Kily Gonzalez và cuộc sống không thể thiếu bóng đá 2
 

Đích thân Kily Gonzalez cũng khẳng định, “Vieri là một tay săn bàn đích thực. Anh ấy chính là biểu tượng của Inter Milan. Tôi hy vọng sẽ giúp anh ấy ghi được nhiều bàn thắng hơn nữa nhờ những tình huống kiến tạo của mình”. 

Thế nhưng, khi mà những toan tính của Cuper còn chưa “ra đâu vào đâu” thì nhà cầm quân người Argentina đã sớm phải nhận trát sa thải từ Chủ tịch Massimo Moratti. Kể từ thời điểm này trở đi, Kily Gonzalez thường xuyên phải làm bạn cùng băng ghế dự bị, cộng thêm những vấn đề về thể lực khiến cho cựu ngôi sao Valencia gần như trở thành “người thừa” tại sân Meazza. Mặc dù vậy, số lần ra sân ít ỏi cũng là đủ để mang về cho Kily thêm hai danh hiệu Coppa Italia (2004/05 và 2005/06) cũng như chức vô địch Serie A 2005/06 được lấy từ Juventus sau scandal Calciopoli lịch sử. 

Đánh giá ở một khía cạnh tổng thể, Kily Gonzalez chính là mẫu tiền vệ chạy cánh truyền thống trong giai đoạn chuyển giao giữa hai thiên niên kỷ. Phong cách thi đấu của ngôi sao người Argentina tương đối cơ bản, chủ yếu dựa vào tốc độ và kỹ thuật lắt léo nhằm tạo ra các tình huống đột biến đến từ hành lang cánh trái. Ngoài ra, việc xuất thân và trưởng thành từ nền bóng đá Nam Mỹ cũng giúp cho Kily chơi bóng có phần ngẫu hứng hơn, qua đó mang đến những cảm xúc nhất định cho người hâm mộ.

Trong sự nghiệp quốc tế, cựu tiền vệ khoác áo Valencia từng chơi bóng cho ĐT Argentina ở các kỳ Copa America 1999, 2004; World Cup 2002 và Thế vận hội Olympics Athens năm 2004. Về cơ bản, Kily không mấy có duyên với màu áo quê hương khi đội bóng xứ sở Tango của anh thất bại trước Brazil ở trận chung kết Copa năm 2004, bị loại khỏi “bảng tử thần” ở VCK World Cup 2002. Chỉ duy nhất tại Olympics Athens năm 2004, cầu thủ người Argentina mới được nâng Cúp vô địch sau khi thầy trò HLV Marcelo Bielsa đánh bại Paraguay 1-0 trong trận chung kết. 

Kily Gonzalez và cuộc sống không thể thiếu bóng đá 3
 

Khép lại cuộc hành trình ở châu Âu trong màu áo Inter, cựu ngôi sao Zaragoza đã quyết định trở về quê nhà để khoác áo đội bóng cũ Rosario Central và San Lorenzo trước khi nói lời giải nghệ vào năm 2011, do dính phải một chấn thương dây chằng đầu gối khá nghiêm trọng. Điều đáng nói là sau khi rời xa sân cỏ, Kily Gonzalez đã sớm rơi vào trạng thái trầm cảm nặng trong suốt một thời gian dài. Phải tới khi tìm được niềm cảm hứng mới từ việc học lấy bằng huấn luyện viên đồng thời tham gia vào các dự án dẫn dắt những đội bóng trẻ, anh mới phần nào cân bằng trở lại. 

“Khi tôi buộc phải giải nghệ do chấn thương, mọi thứ thật khó khăn. Tôi cảm thấy mình đen đủi hơn bao giờ hết. Đối với tôi, phải rời đội bóng là điều gì đó không thể chấp nhận được. Tôi để râu dài như một kẻ mất trí và nhiều hôm chẳng muốn rời khỏi giường. Tôi mệt mỏi và thường ngủ thiếp đi vào lúc 4 giờ sáng trước khi thức dậy vào buổi trưa hôm sau, một cuộc sống vô cùng thảm họa. Tôi chẳng còn động lực làm bất cứ việc gì, kể cả là cho bản thân, một cuộc sống tuyệt vọng và như thể tôi đang muốn tự trừng phạt chính mình”, Kily Gonzalez chia sẻ trên tờ La Nacion. 

“Có những thời điểm tôi cảm thấy chán ghét cả thế giới. Tôi thậm chí đã trút bỏ sự giận dữ của mình đối với những người xung quanh, những người trong gia đình. Tôi không buồn xem các trận đấu của Rosario nữa. Sau vài năm, tôi mới có thể bình tâm trở lại và tự kiểm soát những cơn giận của mình”.

Mặc dù vậy, mọi thứ sau cùng cũng trở nên tốt đẹp hơn và cựu cầu thủ Valencia từng tung hoành trên khắp các thảm cỏ La Liga năm nào đã thực sự tìm được niềm vui cho cuộc đời sau bóng đá của mình, “Bây giờ thì khác rồi. Với tư cách là một huấn luyện viên, tôi luôn cảm thấy bận rộn và dành nhiều thời gian hơn cho công việc của mình. Tôi đã từ chối được điều trị bởi các chuyên gia tâm lý. Tôi tin rằng thời gian đã giúp tôi vượt qua khó khăn và học cách chấp nhận những điều không như ý muốn trong đời”, Kily khẳng định. 

Đối với Kily Gonzalez, có lẽ bóng đá sẽ mãi mãi là một thứ gì đó không thể nào thiếu được trong cuộc sống của tiền vệ từng nâng bước Valencia một thời. 

  

 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Aleksandar Mitrovic: Cánh chim lạ vùng Balkan

Không phải Darwin Nunez, Mohamed Salah, Cristiano Ronaldo hay Son Heung-Min mà tiền đạo đang khoác áo Fulham mới chính là cái tên nằm trong top những chân sút ghi bàn nhiều nhất ở Premier League mùa này, bên cạnh hai trung phong thượng thặng khác là Erling Haaland và Harry Kane. Thời điểm hiện tại, Aleksandar Mitrovic cũng được xem như niềm hy vọng số một của ĐT Serbia ở VCK World Cup 2022 sắp tới.

Diogo Dalot: Nốt nhạc trầm đã đến lúc thăng hoa

Hơn 4 năm kể từ ngày đặt chân tới “Nhà hát của những giấc mơ”, có lẽ phải tới thời điểm này, cái tên Diogo Dalot mới thực sự mang đến dấu ấn trong tâm trí người hâm mộ Manchester United. Từ một bản hợp đồng gây thất vọng, thậm chí còn phải phiêu bạt sang Serie A trước khi quay trở lại nước Anh, tìm kiếm cơ hội và tỏa sáng, người ta kỳ vọng rằng Dalot rồi sẽ sớm trở thành người thay thế xứng đáng cho huyền thoại Gary Neville năm nào.

Fabio Vieira: Học trò cưng mới của Mikel Arteta

Mikel Arteta hiếm khi thể hiện sự hào hứng trong các cuộc họp báo. Trong 2 năm rưỡi ông đảm nhận vai trò HLV trưởng ở Arsenal, giới truyền thông đã quá quen với những câu trả lời đầy cẩn trọng, khiến họ phải “đẩy láo” để khai thác được nhiều chi tiết hơn. Tuy nhiên, có một ngoại lệ: Đó là khi ông thảo luận về Fabio Vieira.

Michael Ballack: "Kẻ độc tài" cuối cùng

Người ta thường nhắc đến cựu danh thủ từng khoác áo Bayern Munich và Chelsea giống như một “vị vua không ngai”, một siêu sao đại diện cho sự dở dang và vô duyên tới kỳ lạ trước những danh hiệu. Mặc dù vậy, tất cả đều phải thừa nhận rằng Michael Ballack chính là hiện thân tiêu biểu cho những hình ảnh cuối cùng về một thủ lĩnh kiểu Đức cổ điển, luôn có thừa sự mạnh mẽ và quyết đoán, một điều dường như đã không còn tồn tại trong bóng đá ngày nay.

X
top-arrow