Kevin-Prince Boateng và Frankfurt: Lễ rửa tội cho gã trai hư

Tác giả Fussballgott - Thứ Hai 25/05/2020 10:43(GMT+7)

“Tôi tìm thấy sự bình yên khi nâng cao chiếc cúp DFB ở Berlin năm 2018. Thành phố là nơi tôi đã sinh ra, và sự bình yên của tôi mãi mãi ở lại thành phố này. Trong nhiều năm tháng, tôi giống như kẻ bên lề. Tôi đã đi rất xa, trở về, bị la ó như gã trai hư, một kẻ chỉ biết mang đến những rắc rối."

Tròn 2 năm từ ngày Eintracht Frankfurt giành được chức vô địch DFB Pokal ngay trước mũi Bayern Munich. Với nhiều cầu thủ Die Adler và kể cả HLV Niko Kovac, đây mới chỉ là chiến tích đầu tiên của họ trong sự nghiệp. Kevin-Prince Boateng, người đã có sự nghiệp nhiều thăng trầm đi qua Anh, Italy, Tây Ban Nha trước khi quay về Đức, trận chung kết ngay tại Berlin là cơ hội quý giá để anh xóa bỏ hình ảnh gã trai hư của thủ đô. Anh chia sẻ những điều tự đáy lòng với tạp chí 11 Freunde, được phóng viên Tim Juergens ghi chép lại.
***
“Tôi tìm thấy sự bình yên khi nâng cao chiếc cúp DFB ở Berlin năm 2018. Thành phố là nơi tôi đã sinh ra, và sự bình yên của tôi mãi mãi ở lại thành phố này. Trong nhiều năm tháng, tôi giống như kẻ bên lề. Tôi đã đi rất xa, trở về, bị la ó như gã trai hư, một kẻ chỉ biết mang đến những rắc rối. Tôi ý thức được người dân ở nơi tôi cất tiếng khóc chào đời không có cái nhìn tích cực về tôi. Tôi vẫn thường nói không quan tâm điều người khác nhưng nhận ra sâu bên trong mình là một sự thật rất khác. Đó bởi vì tôi không phải gã trai hư. Tôi muốn các con mình tự hào khi tìm kiếm tên tôi trên google.
Khi tôi ký hợp đồng với Frankfurt năm 2017, họ nói rằng: ‘Ồ Eintracht đã vác về một gã trai hư hỏng’. Tôi biết rằng những giọng điệu này chỉ im lặng khi tôi dùng thành công trên sân cỏ để thuyết phục họ. Sẽ nhất thiết để lại cái gì đó! Chỉ có như vậy mọi thứ trước đây mới bị lãng quên. Tôi đang tìm kiếm một lễ rửa tội!
Chúng tôi chơi một mùa giải xuất sắc dưới thời Niko Kovac trước khi vào tháng tư, ông ấy quyết định chuyển sang Bayern. Thời điểm đó không thực sự thuận lợi để nói đến cuộc chia tay. Tôi ngay lập tức nhận ra không thể cho phép sự lơ là, rằng chúng tôi sẽ không chiến đấu vì HLV mà do danh dự của chính chúng tôi và CLB. Tôi đến nói với Kovac: ‘Chúng ta đến từ cùng một nơi, trưởng thành giống nhau nên em rất tự hào vì thầy đã nắm lấy cơ hội ở Bayern nhưng mùa giải này nhất định phải kết thúc thích đáng’.
Trong cả mùa giải năm đó, chúng tôi thường chơi với sơ đồ 5-3-2 hoặc 5-2-3. Kết quả mọi thứ rất suôn sẻ. Nhưng đối đầu với người Bavaria, đội bóng mà mọi vị trí trên sân đều vượt trội, chiến thuật này sẽ không thể phát huy hiệu quả. Hai tuần trước trận chung kết, tôi lại nói chuyện với Niko: ‘Chúng ta đừng chơi an toàn nữa, hãy mạo hiểm cái gì đó, thử chơi 4-3-3 xem sao. Chỉ có hai kết quả xảy ra, chúng ta hoặc thua 0-5, hoặc giành được chiếc cúp’. Ông ấy có vẻ bị thuyết phục nhưng vẫn còn rất đắn đo. Vài ngày sau, chúng tôi đột nhiên chuyển sang tập luyện với sơ đồ 4-3-3. Kế hoạch là cố gắng đứng vững trước Bayern sau đó phản công bằng những đường bóng nhanh lên phía trên.
Khi chúng tôi đứng trong đường hầm trước trận đấu, Ante Rebic đã nói một câu khiến tôi nhớ mãi: ‘Anh trai hãy phất nhiều bóng dài nhé’. Theo câu nói đó: nếu có bóng chúng tôi sẽ không giữ lâu mà ngay lập tức phất bóng vào khu vực giữa sân. Mọi tính toán hoạt động hiệu quả khi trận đấu diễn ra. Chúng tôi thoải mái với cách chơi này ngay từ phút đầu tiên. Có lẽ vì cả đội đều hiểu rủi ro có thể xảy ra bất kỳ lúc nào với những gã như chúng tôi.

Về mặt tinh thần, đội bóng trong mùa giải 17/18 là thứ gì đó tôi chưa từng trải qua bao giờ. 10 tân binh đến với Frankfurt trong hè, một số không thể nói trọn vẹn một từ tiếng Đức. Tất nhiên điều đó có thể phản tác dụng nhưng khía cạnh đa văn hóa này đã đưa chúng tôi vượt qua mùa giải. Đối đầu với một đội bóng như thế, các đối thủ phải rất khát khao nhưng Bayern đã không cho thấy điều đó. Chúng tôi giành thắng lợi 3-1. Và tôi đã tìm thấy sự bình yên với nước Đức. Đây là danh hiệu đầu tiên của Eintracht sau 30 năm ròng rã. Một thứ gì đã được để lại nơi đây! Một buổi lễ rửa tội"
Tháng bảy cùng năm, Boateng rời Đức để chuyển đến Sassuolo, rồi bất ngờ được trao cơ hội khoác áo Barcelona. Đầu mùa giải anh chuyển đến Fiorentina rồi mới được cho mượn đến Besiktas hồi cuối tháng một.
Theo Kevin-Prince Boateng & Tim Jürgens | 11Freunde
Ảnh: Tim Peukert

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.

Christos Tzolis và lời giải Arsenal không ngờ tới ở hành lang cánh trái

Khi Arsenal bỏ ra 34 triệu bảng để đưa Christos Tzolis rời Club Brugge, phản ứng của thị trường không hẳn là sự phấn khích. Trong một mùa hè mà giá cầu thủ ngày càng bị đẩy lên quá cao, mức phí dành cho một cầu thủ 24 tuổi đến từ giải VĐQG Bỉ khiến nhiều người cảm thấy hoài nghi. Ngay cả các Gooners cũng chẳng phải ngoại lệ.

Barca đã nẫng tay trên Real Madrid trong thương vụ Rodri như thế nào?

Người Tây Ban Nha có câu: “Từ một đám cưới sẽ dẫn đến một đám cưới khác” (“De una boda sale otra boda”). Tuy nhiên, vào mùa hè này, một đám cưới lại dẫn đến việc Rodri đặt bút ký hợp đồng chuyển từ Manchester City sang khoác áo Barcelona. Nhà đương kim vô địch La Liga đã đánh bại sự cạnh tranh gay gắt từ đại kình địch Real Madrid để hoàn tất thương vụ có tổng giá trị lên tới 76,5 triệu euro này (đã bao gồm cả các điều khoản phụ phí).

Khởi đầu hứa hẹn của Lee Kang-in ở Atletico

Khoác lên mình chiếc áo số 7 - số áo trước đó của huyền thoại Antoine Griezmann, đồng nghĩa Lee Kang-in nhận được rất nhiều kỳ vọng. Người hâm mộ Atletico Madrid không nhất thiết đòi hỏi anh trở thành Grizzy thứ hai, nhưng muốn thấy chiếc áo ấy tiếp tục thuộc về một cầu thủ có thể tạo ra những khoảnh khắc khiến Riyadh Air Metropolitano bùng nổ. Và ngay ở trận chính thức đầu tiên, Lee đã mang đến sự khác biệt.

Rodri: Từ trại hè Connecticut đến chức vô địch World Cup - Chuyện một cậu bé ám ảnh với bóng đá

Ba mươi thiếu niên của trại hè ngồi túm tụm quanh một chiếc TV được lắp ráp vội vàng, dõi theo cảnh Tây Ban Nha nâng cao chiếc cúp vàng World Cup. Một trong số đó đã không thể kìm nén được sự vui sướng tột độ - và 16 năm sau, chính cậu bé ấy cũng sẽ bước lên cầm lấy và giương cao chiếc cúp đó, với tư cách là đội trưởng của ĐTQG Tây Ban Nha.

William Gallas: Khi cá tính trở thành giới hạn cho một tài năng

Có những cầu thủ được nhớ đến bởi những danh hiệu. Có những người được nhắc tới nhờ tài năng. Và cũng có những cái tên trở thành một phần lịch sử bóng đá bởi cá tính quá mạnh, đến mức những câu chuyện bên ngoài sân cỏ đôi khi lấn át cả sự xuất sắc trên sân cỏ. William Gallas thuộc nhóm cuối cùng.