Jurgen Klopp: Bố già "Heavy metal football"

Tác giả Phương GP - Thứ Hai 17/06/2019 15:16(GMT+7)

16/6 là sinh nhật của Klopp, và thật tình cờ làm sao khi nay cũng là...ngày của cha. Quả thật từ sau thời của Sir Alex và Giáo sư Wenger, chúng ta hiếm để thấy một HLV có thể khiến các học trò xem không khác gì người cha vậy. Một con người mà họ sẵn sàng cháy hết mình, sẵn sàng cống hiến tất cả.

“Ozzy bảo bạn ngoảnh mặt sang trái, bạn phải ngoảnh mặt sang trái. Ozzy bảo bạn ngoảnh mặt sang phải, bạn phải ngoảnh mặt sang phải. Ozzy bảo bạn vỗ tay, bạn phải vỗ cho đến khi bàn tay bỏng rát. Ozzy bảo bạn lên tiếng, thì dù cổ họng có khản đặc bạn cũng không được ngừng lại. Ozzy vạn tuế.”

 
Jurgen Klopp: Bố già Heavy metal football
Một comment trên Youtube ở video mà Black Sabbath đang chơi bản Paranoid, và Ozzy Osbourne, như mọi khi, làm chủ cả đám đông phấn khích ở phía dưới. “Bố già metal”, người không chỉ sắm vai trò mở đường cho làng metal, mà còn cho thế giới biết rằng metal có thể điên cuồng đến mức nào.
 
Mới vài hôm trước, fanpage của Liverpool đăng tải một clip dài 6 phút ghi trọn cảm xúc của HLV Klopp sau khi tiếng còi mãn cuộc trận chung kết Champions League vang lên. Ông bình tĩnh đi đến an ủi HLV Pochettino. Ông chỉ tay lên khán đài và rồi đặt vào logo Liverpool. Ông bắt tay cảm ơn trọng tài. Ông ôm từng nhân viên của đội bóng để chia vui. Ông ra sân siết chặt các học trò trong sung sướng. Gặp Henderson đang khóc như mưa, và hai thầy trò...ôm nhau khóc ngon lành. Và ông lại an ủi các cầu thủ Tottenham, rồi lại ôm từng nhân viên và học trò của mình, cuối cùng nhấc bổng Mane cực kỳ xúc động.
 
Trong 6 phút ấy, người xem có thể thấy những cảm xúc của ông thay đổi rõ rệt như thế nào. Cảm thông, sung sướng, xúc động. Tất cả đều được ông thể hiện bằng hành động. Klopp luôn là vậy, thế nên chúng ta mới gọi ông là con người của cảm xúc.
 
Có một nhận xét khá thú vị của những người thích nghe metal: “một nhóm metal muốn sung thì phải có hai cây guitar”. Đúng là có những nhóm chỉ chơi một guitar, nhưng nhìn lại, quả là đại đa số các band đều có hai guitar trong nhóm. Từ Tứ trụ Thrash Metal, đến Opeth, Korn, Slipknot hay những đại diện của Melodeath như Children of Bodom hay Insomnium,...đều có hai guitar song hành cùng nhau trong các bản nhạc. Điều này giúp cho âm thanh dày hơn, mãnh liệt hơn, tiết tấu cũng dễ biến ảo hơn. Nhưng quan trọng nhất, sự kết hợp ăn ý của cả hai có thể giúp đưa giai điệu lên đến đỉnh cao.
Liverpool năm nay đã thay đổi hoàn toàn, họ không còn là một đội bóng chỉ biết tấn công và lao lên phía trên một cách đơn điệu nữa. Họ là một sự kết hợp hoàn hảo giữa một ngọn giáo sắc bén và một chiếc khiên bền chắc. Họ vẫn còn một hàng công biết nã đạn mạnh mẽ, nhưng song hành cùng là một hàng thủ cực kỳ chắc chắn. Họ biết lúc nào nên điên cuồng như khi lội ngược dòng trước Barca, nhưng họ cũng biết lúc nào cần lạnh lùng để hạ gục Tottenham.
 

Và nhìn lại, sự thành công của Liverpool trong mùa giải vừa qua cũng gắn liền với những “cặp đôi”.

 
Họ có cặp đôi sát thủ trên hàng công, Salah và Mane, thay phiên nhau ghi bàn trên từng giai đoạn trong mùa giải. Họ có hai viên gạch “vững chắc đắt tiền” dưới hàng thủ, Van Dijk và Alisson, đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt của đội bóng. Họ có cặp đôi hậu vệ cánh cực kỳ xuất sắc, Robertson và Alexander-Arnold, đã để lại những dấu ấn cực kỳ đậm nét.
 
Để rồi sát cánh cùng những cặp đôi là những cá nhân thầm lặng, như những cây bass làm nền cho những cuộc song tấu guitar. Liverpool có Firmino luôn hỗ trợ hết mình cho bộ đôi Mane-Salah, cũng như viên gạch cuối cùng dưới hàng phòng ngự là Matip, một đối tác đáng tin cậy đối với các thành viên đã kể trên của hàng phòng ngự.
 
Liverpool cũng có một hàng tiền vệ mà chúng ta quen gọi là “công nhân”, mặc dù vẫn còn hạn chế trong sự sáng tạo, nhưng luôn chơi với bầu nhiệt huyết cuồn cuộn, mãnh liệt và mạnh mẽ như những tiếng trống điên loạn mà nếu ai không thể thích nghi phải cảm thấy ngợp thở.
Và dĩ nhiên rồi, để hoàn thiện một band nhạc thì không thể nào thiếu ca sỹ, người phải luôn biết làm chủ sân khấu và làm sôi động đám đông. Klopp với những pha ăn mừng, những biểu cảm trên khuôn mặt luôn là một phần nổi bật. Tiếng la hét của ông là một phần không thể thiếu trong những trận đấu của Liverpool.
 
Nhưng hơn hết, trong những trận đấu tại Anfield, luôn có một mối liên kết đặc biệt giữa ông và các khán đài. Khi ông vung tay, tất cả đều ồ lên hưởng ứng. Khi ông ăn mừng, khán đài sẽ tạo thành một tấm nền sống động. Khi ông làm một hành động hài hước, tất cả đều có cử chỉ ủng hộ theo. Và có cả những lúc khán đài đang ồn ào, Klopp cảm thấy cần sự bình lặng và ông ra hiệu, tất cả sẽ đều tạm lắng lại cảm xúc.
 
Ông với khái đài ở sau lưng như Ozzy Osbourne với khán giả của mình. Từng hành động không khác gì “thánh chỉ” với đám đông.
16/6 là sinh nhật của Klopp, và thật tình cờ làm sao khi nay cũng là...ngày của cha. Quả thật từ sau thời của Sir Alex và Giáo sư Wenger, chúng ta hiếm để thấy một HLV có thể khiến các học trò xem không khác gì người cha vậy. Một con người mà họ sẵn sàng cháy hết mình, sẵn sàng cống hiến tất cả.
 
Chúc mừng sinh nhật Klopp - Bố già “heavy metal football”.

PHƯƠNG GP

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Có đáng không khi Perez muốn tái hợp Jose Mourinho?

Suốt tất cả những năm tháng ấy, 9 năm chỉ có một danh hiệu, 11 năm không thật sự tiến gần tới chức vô địch quốc nội, 12 năm không thắng nổi một trận nào ở vòng knock out Champions League, hy vọng mong manh về cuộc tái hợp với Real Madrid vẫn lẩn khuất đâu đó như một ngọn lửa cũ chưa tắt hẳn.

Bruno Fernandes: "Chơi ở vị trí của tôi phải thật liều!"

Tờ Opta Analyst đã có một buổi trò chuyện độc quyền với đội trưởng Bruno Fernandes của Manchester United để “mổ xẻ” mùa giải 2025/26 rực rỡ của anh, và lý do vì sao chúng ta cần đặt các con số thống kê được ghi nhận ở ngôi sao người Bồ Đào Nha vào đúng bối cảnh thì mới có thể hiểu hết giá trị thực sự của anh. 

Vincent Kompany thành công ở Bayern Munich nhờ sự mềm dẻo

Trước những nghi ngờ về mức độ phù hợp của Vincent Kompany với vị trí HLV trưởng tại một đội bóng có tầm vóc rất lớn như Bayern Munich, ông đã dùng hành động để chứng minh bản thân là người xứng đáng. Giờ đây, nhà cầm quân người Bỉ đang trên hành trình giúp Bayern Munich tạo nên một mùa giải ngoạn mục.

Edin Dzeko và cái duyên không thể tách rời với màu áo xanh

Không phải theo cách lãng mạn hóa nhưng nếu nhìn lại hành trình của Džeko: Từ Manchester City, Inter Milan, Schalke 04 cho đến Bosnia and Herzegovina, có một mô-típ lặp lại với tần suất đủ lớn để không thể bỏ qua. Ở những đội bóng mặc áo xanh, Džeko thường không phải là ngôi sao nổi bật nhất nhưng lại là người mà cả đội có thể dựa vào.

Tám năm - những giọt nước mắt và sự bình yên của Karius

Trong tâm trí Loris Karius, đêm Kyiv 2018 chưa bao giờ thật sự kết thúc. Nó ở lại trong những giọt nước mắt, trong ánh mắt xin lỗi CĐV Liverpool, trong những ngày anh bị chế giễu, bị nghi ngờ và dần biến mất khỏi bóng đá đỉnh cao. Đó là vết thương đi theo Karius suốt nhiều năm.

Nico Paz và bí mật về sự tĩnh lặng giữa thế giới ồn ào

Một số cầu thủ bóng đá dường như biến mất ngay sau khi kết thúc mỗi trận đấu nhưng Nico Paz thì không hẳn vậy, anh chỉ đơn giản là người biết cách “giảm âm lượng” cho cuộc sống cá nhân của mình. Dù mới chỉ 21 tuổi nhưng ngôi sao tấn công của Como và ĐTQG Argenina đã có những trải nghiệm sống phong phú ở nhiều thành phố khác nhau và mang trên mình vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hơn bao giờ hết.