Julian Draxler: Từ hero đến zero

Tác giả Fussballgott - Thứ Sáu 05/01/2024 12:21(GMT+7)

Khoảnh khắc Julian Draxler lững thững rời sân khi trận đấu giữa Al Ahli với Qatar SC còn chưa kết thúc khiến cộng đồng mạng dậy sóng. Thần đồng bóng đá Đức một thời chỉ vừa bước qua tuổi 30 hồi tháng chín. Trong khi nhiều đồng nghiệp vẫn ở đỉnh cao sự nghiệp, Draxler đã chuyển đến Qatar. Nhiều người đã kỳ vọng hơn thế từ sau cú đánh gót kiến tạo bàn thắng cuối cùng của Raul trong màu áo Schalke.

 

Sự nghiệp của Draxler khởi đầu mỹ mãn không thua kém bất kỳ ngôi sao đẳng cấp thế giới nào. Anh có màn ra mắt bóng đá chuyên nghiệp khi mới 17 tuổi, mười ngày sau anh ghi bàn quyết định phút 119 giúp đội nhà lọt vào bán kết DFB Pokal. Danh hiệu đầu tiên đến ở đấu trường này chỉ sau đó vài tháng. 18 tuổi, Draxler khoác áo Die Mannschaft. 20 tuổi cộng 9 tháng, anh trở thành nhà vô địch thế giới. Nếu không có Mario Gotze, Draxler mới là cầu thủ trẻ xuất sắc nhất nước Đức giai đoạn này. Chưa tới 10 năm sau, anh chuyển đến Qatar và đang chìm dần vào quên lãng.

Sự nghiệp của Draxler kết thúc có thể mô tả chính xác bằng hai từ ‘thất vọng’ và ‘thất bại’. Tuy nhiên phần lớn đến từ quyết định của cầu thủ này. Sau 14 năm khoác áo cho Schalke, anh chuyển đến VfL Wolfsburg năm 2015. Quyết định này không được những cổ động viên Màu Xanh Hoàng Gia đón nhận. Bối cảnh trước đó là Draxler vừa gia hạn hợp đồng thêm hai năm với những lời có cánh “niềm tự hào và đam mê” khi phục vụ Schalke. Trong cuộc phỏng vấn cho Spox và Dazn, anh tiết lộ đã phải gọi xin lời khuyên từ Manuel Neuer, người cũng chuyển đến Bayern Munich không hề êm ả. Dù vậy, Draxler không gắn bó với Wolfsburg quá lâu. Chỉ vỏn vẹn 1 năm rưỡi, mà phần rưỡi đó lại được anh mô tả “nửa năm tồi tệ nhất sự nghiệp”. Rời nước Đức, anh chuyển đến PSG.

Đó là thời điểm những cuộc chuyển nhượng của Draxler vẫn cho thấy mục tiêu sự nghiệp rõ ràng. Wolfsburg mang đến cho anh cơ hội thi đấu ở Champions League, qua đó tiếp tục góp mặt trong thành tuyển Đức tham dự Euro 2016. Đến PSG, anh gia nhập một trong những CLB hàng đầu và có tham vọng vô địch châu Âu trong tương lai gần.

 

Khi xem xét lại quãng thời gian từ khi Draxler rời sân Gelsenkirchen, những mùa giải đầu tiên không hề tệ. Anh có những đóng góp đáng kể cho Wolfsburg. Ở Paris, anh là cầu thủ được đá chính thường xuyên trước khi họ mang về cả Neymar và Kylian Mbappe. Điều đáng nói là cả hai đều ưa thích xuất phát ở biên. Nhưng Draxler chưa hoàn toàn bỏ cuộc, anh tái tạo bản thân bằng việc thích ứng với một vị trí ở khu trung tâm, ít tham gia tấn công hơn. Trong hai mùa giải 2017/18 và 2018/19, mùa nào anh cũng ra sân từ 45 trận trở lên cho PSG, một nửa trong số đó là xuất phát từ đầu. Tuy nhiên sau đó, ác mộng mới bắt đầu. 3 mùa giải đóng vai trò mờ nhạt ở Stade des Princes khiến không một ai còn nhớ về thời gian trước đó.

Có thể đem lý do chấn thương ra giải thích cho trường hợp đi xuống của Draxler, nhưng một nguyên nhân khác rõ ràng hơn: anh chưa bao giờ cạnh tranh nổi với các cầu thủ đẳng cấp thế giới cùng vị trí. Trong suốt sự nghiệp của mình, đẳng cấp của Draxler luôn ở lưng chừng. Đôi khi anh gây ấn tượng mạnh nhưng cũng có không ít thời gian thi đấu dưới kỳ vọng. Anh là một nhân vật phụ đáng tin cậy nhưng chưa bao giờ là người gánh vác đội bóng trên vai. Với PSG, điều đó là không đủ, bất chấp anh đã được cho ra sân trong trận chung kết Champions League lịch sử của đội bóng Pháp. Trong 20 phút, anh không mang lại bất kỳ khoảnh khắc đột biến nào.

 

Khi nhìn vào sự nghiệp của Draxler, sẽ rất khó để người ta phân định anh là kiểu cầu thủ vì tiền bỏ sự nghiệp đỉnh cao, hay là tài năng thất bại trong sự kỳ vọng của giới mộ điệu. Sự thật có lẽ nằm đâu đó ở giữa. Draxler không ngần ngại thừa nhận đã chuyển đến Qatar vì tiền. Tuy nhiên trước đó anh cũng tìm kiếm cơ hội vãn hồi sự nghiệp trong thời gian dài. Khi thất sủng ở Paris, anh được cho mượn đến Lisbon. Bằng vụ chuyển nhượng này, Draxler muốn đi lại con đường của Gotze, người cũng hồi sinh dưới sự chỉ đạo của Roger Schmidt. Nhưng mọi thứ không hề diễn ra như dự tính. Anh không thể đưa sự nghiệp trở lại guồng quay, và tự loại mình bằng những chấn thương đáng tiếc. Draxler chỉ ra sân 18 lần trong suốt một năm ở Bồ Đào Nha, chỉ một lần đá trọn vẹn 90 phút.

Nỗ lực chứng minh bản thân đã thất bại. Và đó cũng là lần cuối cùng anh làm vậy. Julian Draxler đã đầu hàng. Người về đích thứ ba ở cuộc bầu chọn Golden Boy 2013 đã không trở thành cậu bé vàng, kể cả cậu bé đồng cũng không nốt. Có lẽ Draxler sẽ được nhìn nhận khác đi nếu vô địch Champions League cùng PSG. Có lẽ anh sẽ khá hơn ở nước Pháp nếu không dính thường xuyên đến vậy. Và có lẽ anh nếu kiên trì và cố gắng thêm lần nữa, anh sẽ tạo ra bước ngoặt như Gotze.

Nhưng ở khía cạnh tài chính và thể thao, phải nói Draxler đã tối đa hóa mọi cơ hội của mình. Anh có thể không phải tài năng kiệt xuất đặc biệt, nhưng ở sinh nhật tuổi 30 của mình, anh đã có danh hiệu vô địch ở Đức, Pháp và Bồ Đào Nha. Ngoài ra anh còn là đội trưởng đội tuyển quốc gia vô địch Confederations Cup cũng như chức vô địch World Cup kể trên. Có bao nhiêu cầu thủ có thể tự hào rằng mình giành nhiều danh hiệu hơn anh?

 

Cách đây vài năm Draxler vẫn giữ ý định quay lại Đức. Khi được Spox và Dazn hỏi năm 2019, anh bỏ ngỏ: “Chắc chắn rồi, tôi mới 26 tuổi. Tôi còn chưa bước vào hai ba năm cuối sự nghiệp đâu”. Đã 4 năm trôi qua, anh vẫn cách xa nước Đức. Draxler quyết định quay lưng lại với bóng đá đỉnh cao và sẵn sàng cho sự kết thúc bằng việc chuyển đến Qatar. Phong độ của anh không đạt yêu cầu của HLV trong vài mùa giải. Chuyện anh tỏa sáng cũng đã rất lâu rồi. Nhưng khi nhìn lại sự nghiệp của Draxler, luôn có cảm giác cầu thủ này có thể làm được nhiều hơn những gì đã đó. Trùng hợp thay khi năm 2023 chuẩn bị khép lại, anh lại khiến người hâm mộ thổn thức bằng cú giật gót tung lưới Al Markhiya, điệu nghệ không kém pha kiến tạo cho Raul ngày nào.

Theo Paul Hoid | 11Freunde

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Xếp hạng toàn bộ 155 thương vụ Premier league hè 2026: Từ tệ nhất đến tốt nhất

Premier League lại trải qua một mùa hè điên rồ khi 20 CLB chi khoảng 3,46 tỷ bảng để mang về 155 cầu thủ. The Athletic xếp hạng các thương vụ không chỉ dựa trên chất lượng cầu thủ, mà còn tính đến giá trị so với số tiền bỏ ra, tầm quan trọng với CLB mới và mức độ giải quyết nhu cầu cấp thiết của đội hình.

Jose Antonio Reyes: Nhớ về người hùng của Real Madrid thuở nào

Những ngày này đáng lẽ là dịp để người hâm mộ gửi những lời chúc mừng sinh nhật tới anh, người ta lại chỉ có thể hồi tưởng lại quá khứ và nhớ về một cầu thủ đã mãi mãi rời xa thế giới này. Jose Antonio Reyes đã qua đời, nhưng có những ký ức không bao giờ chết. Và trong rất nhiều chương đáng nhớ của sự nghiệp, có lẽ mảnh ký ức đặc biệt nhất lại chính là một năm ngắn ngủi khoác áo Real Madrid.

Chúng ta đều ích kỷ khi chỉ muốn Messi cứ chơi bóng mãi

Chúng ta đều biết thời gian không chừa một ai. Một cầu thủ rồi sẽ chậm chạp đi, cơ thể rồi sẽ mỏi mòn, những chấn thương sẽ tích tụ, những bước chạy rồi không thể thanh thoát như ngày trước. Nhưng mỗi khi Messi bước ra sân, mọi lý lẽ ấy dường như lại bị gạt sang một bên. 

Di sản lớn nhất của Messi là lòng biết ơn của hàng triệu người

Chỉ sáu tuần sau thất bại ở chung kết World Cup, Lionel Messi tuyên bố khép lại hành trình cùng đội tuyển quốc gia. Và đôi mắt ám ảnh của anh trong ngày cuối cùng ấy có lẽ còn nói được nhiều hơn cả bản tuyên bố giải nghệ dài ba trang, được trình bày trang trọng bên cạnh một cây bút vàng - pháp bảo quay ngược thời gian trong Harry Potter. 

Cả hai đều muốn có nhau - Đó là khởi đầu đẹp nhất cho một thương vụ

Khi được hỏi người hâm mộ có thể kỳ vọng điều gì ở mình, Barcola chỉ chọn hai từ: “Tốc độ và sự nguy hiểm”. Ở tuổi 23, anh là mẫu cầu thủ khá kín tiếng và ít lời, nhưng lại sở hữu những phẩm chất đủ sức làm thay đổi hoàn toàn hàng công Liverpool đồng thời được xem là bản hợp đồng mang tính bước ngoặt cho HLV mới Andoni Iraola trong mùa hè này.

Pogba, Sancho và những bài học cảnh báo cho bất kỳ cuộc tái thiết nào của Carrick tại MU

5 năm là quãng thời gian rất dài trong bóng đá. Mùa hè 2021 của Manchester United giờ thường được nhắc lại như bước ngoặt trong triều đại Ole Gunnar Solskjær. Quyết định đầy cảm tính đưa Cristiano Ronaldo trở lại Old Trafford trở thành tâm điểm, đúng vào lúc MU bắt đầu đi chệch hướng sau vài năm xây dựng tương đối ổn định.