"Josip Ilicic, chúng tôi sẽ ôm chặt anh!"

Tác giả Fussballgott - Thứ Tư 12/08/2020 16:41(GMT+7)

Josip Ilicic hiếm khi nhận lời trả lời phỏng vấn. Khi miễn cưỡng phải nói, anh không bao giờ hướng vinh quang về cho bản thân. Trái lại, Ilicic dễ dàng chịu tổn thưởng bởi bi kịch của người khác, như từng cho thấy khi người đội trưởng cũ Davide Astori qua đời.

Josip Ilicic quyết định ở lại Bergamo trong suốt thời gian nước Ý bị phong tỏa vì dịch bệnh. Quyết định xuất phát từ trái tim nhưng sau cùng để lại vết thương lòng quá lớn đến nỗi tiền đạo Slovenia không còn lòng dạ nào cùng Atalanta viết tiếp câu chuyện cổ tích của mùa giải 2019/2020.

Người Bergamo đã quen gọi anh là La Nonna, ‘bà ngoại’, một biệt danh gây ngạc nhiên vì ở tuổi 32, anh thể hiện mình không khác một ngôi sao đẳng cấp thế giới đương thời sung sức với những pha rê bóng nhanh nhẹn và mạnh mẽ. Ilicic, 32 tuổi, một người Slovenia khép kín có gốc gác Bosnia, có thói quen lo lắng về mọi thứ và lắng nghe lo lắng của người khác. Giống như một người bà, anh quan tâm đến tất cả những gì xảy ra xung quanh bằng những suy nghĩ đôi khi quá mức bình thường. Trong một hoàn cảnh đặc biệt như khi dịch Covid quét qua thành phố Bergamo, biệt danh lý giải nỗi sầu muộn sâu sắc mà Ilicic đang gánh chịu, như tờ La Repubblica mô tả: “một nỗi đau thấu tâm can”.
Khi Atalanta bé nhỏ kết thúc mùa giải vĩ đại ở vị trí thứ ba chỉ sau Juventus và Inter Milan, bay đến Lisbon với tư cách một trong tám đội mạnh nhất châu Âu, thì ở Ý, người ta bàn về sự vắng mặt bí ẩn của Ilicic. Anh không bị thương, theo nghĩa đen của từ này. Atalanta không chia sẻ nhiều nhằm bảo vệ anh: “Chúng tôi luôn bên cạnh Ilicic”, “Chúng tôi ôm chặt anh”. BLĐ cho phép Ilicic được bay về Slovenia, bên cạnh gia đình của mình để chữa trị nỗi đau trong tâm hồn.
Josip Iličić: Kẻ duy nhất tiệm cận với Lionel Messi ở mùa giải 2019/2020 (P2)
Kết hợp những con số cao đến đáng nể về số cú sút tung ra và số pha đi bóng thành công mỗi 90 phút của cầu thủ người Slovenia, chúng ta sẽ thu được một nhóm số...
Trước đại dịch, anh là một người hùng của thành phố, là cầu thủ ghi dấu đậm nét nhất trong thời khắc vĩ đại nhất lịch sử CLB. Ngay trước giờ giới nghiêm, anh ghi cả 4 bàn thắng vào lưới Valencia mang lại chiếc vé vào tứ kết cho Atalanta. 4 bàn ngay trên sân khách, điều tưởng như không bao giờ có thể xảy ra ở giải đấu khắc nghiệt như Champions League. Và rồi bóng đá dừng lại. Toàn bộ cuộc sống quay theo cái guồng bất thường nhất từng có.

Trong khi nhiều đồng đội nước ngoài chọn bay về quê hương, Ilicic muốn ở lại cùng người dân Bergamo. Gazzetta dello Sport viết trải nghiệm của Ilicic là ‘chiếc cầu dao cảm xúc bị quá tải’, và qua từng ngày, ‘bệnh’ của anh mỗi lúc một trầm trọng thêm. Không có thành phố nào ở Ý bị dịch bệnh tàn phá dữ dội hơn Bergamo. Mỗi ngày có hàng trăm người chết. Cứ mở cửa sổ ra nhìn xuống là sẽ thấy những chiếc xe quân đội chở thi thể len lỏi khắp ngõ ngách và tiếng còi cấp cứu thì vang lên suốt cả ngày. Một trong những khoảnh khắc kinh hoàng nhất khi 70 chiếc xe quân sự chở thi thể vào ngày 18/03 đã gây xúc động mạnh trên toàn thế giới.

Tờ Corriere della Sera phỏng đoán cảnh tượng tang tóc đã khiến Ilicic nhớ lại quá khứ kinh hoàng ở quê hương. Anh sinh ra ở Prijedor, Bosnia. Cha qua đời khi anh mới bảy tháng tuổi. Đến khi lên 4, Prijedor đã xảy một vụ thảm sát khủng khiếp, dân quân Serbia sát hại hàng trăm dân thường Croatia và Bosnia. Gia đình anh chạy trốn đến Slovenia mang theo ký ức đen tối đó đi theo suốt cuộc đời.
Năm 22 tuổi, Ilicic đến Ý. Anh trải qua 3 năm với Palermo rồi 4 năm ở Florence khoác áo Fiorentina. Năm 2017, anh chuyển đến Bergamo và trở thành nhân vật chính trong câu chuyện thần tiên của Atalanta. Ilicic hiếm khi nhận lời trả lời phỏng vấn. Khi miễn cưỡng phải nói, anh không bao giờ hướng vinh quang về cho bản thân. Trái lại, Ilicic dễ dàng chịu tổn thưởng bởi bi kịch của người khác, như từng cho thấy khi người đội trưởng cũ Davide Astori qua đời.
Ilicic gục xuống trong một trận đấu sau bi kịch của Astori
Sau giai đoạn giới nghiêm, Ilicic trông gầy hơn trước nhưng thể trạng vẫn bình thường, anh cũng tập luyện tại nhà với cường độ không kém bất kỳ đồng đội nào. Nhưng ngọn lửa trên chiếc đèn cầy đã tắt. HLV Gian Piero Gasperini đưa anh vào sân hy vọng đam mê sân cỏ sẽ đưa anh trở lại nhưng Ilicic ‘biến mất’ trong những trận đấu với Lazio, Udinese, Cagliari và Sampdoria. Trận đại chiến với Juventus, Gasperini vẫn không từ bỏ hy vọng, ông tung Ilicic ra từ đầu. Vô vọng!
Trận đấu với PSG diễn ra tối nay sẽ không có Ilicic, người đã góp công rất lớn để Atalanta vào đến vòng đấu này. Cổ động viên Atalanta từ khắp mọi nơi đoàn kết dùng ảnh của Ilicic làm ảnh đại diện trên mạng xã hội và cả ứng dụng Whatapp để ủng hộ anh. Ilicic liệu có cảm nhận được? Gasperini nói: “Ilicic với chúng tôi quan trọng không khác gì Dybala với Juventus, Immobile với Lazio và Lukaku với Inter”. Và khi được hỏi liệu mọi việc sẽ ra sao vào tối nay, ông trả lời: “Chúng tôi mong ngóng cậu ấy từng ngày, nhưng rất rất có thể cậu ấy sẽ không đến Lisbon”. Vinh quang cho Atalanta và phút chạnh lòng cho Ilicic.
Theo Oliver Meiler | Sueddeutsche Zeitung

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Premier league cuối cùng cũng "giác ngộ": Đối với một thủ môn quan trọng nhất vẫn là khả năng cứu thua

Một trong những bài học quan trọng nhất được đúc kết từ các mùa giải Premier League gần đây lại là một điều quá đỗi cơ bản đến mức đáng lẽ chẳng cần phải nói thẳng ra: Nếu muốn tránh cảnh xuống hạng, tốt nhất là bạn nên có một thủ môn biết cách ngăn quả bóng đi vào lưới.

Sự tàn nhẫn của Mikel Arteta biến Arsenal thành nhà vô địch

Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.

Raphinha xé màn đêm, Barca mở đại tiệc

Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.

Unai Emery và nghệ thuật tìm kiếm sự tĩnh lặng từ thói quen chơi cờ vua

Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.

Trent Alexander-Arnold: "Liverpool sẽ luôn là nhà của tôi"

Hậu vệ người Anh thừa nhận anh đã phải đối mặt với những lời lăng mạ, đe dọa trên mạng, chịu những tiếng la ó khi trở lại Anfield và đau lòng khi bức tranh tường tôn vinh mình bị phá hoại. Dù vậy, sau tất cả, Trent khẳng định tình yêu dành cho đội bóng thời thơ ấu chưa bao giờ thay đổi: anh vẫn xem mọi trận đấu của Liverpool và luôn coi thành phố này là nhà.

Christos Tzolis: Đơn giản nhưng không đơn điệu

Christos Tzolis không cần quá nhiều động tác để tạo ra ảnh hưởng. Cầu thủ người Hy Lạp có cách chơi trực diện, xử lý nhanh và gọn gàng. Khả năng đọc tình huống, chọn vị trí và di chuyển thông minh giúp Tzolis luôn biết cách xuất hiện ở những điểm nóng, mở ra những tình huống tấn công khó lường.