Những ngày này đáng lẽ là dịp để người hâm mộ gửi những lời chúc mừng sinh nhật tới anh, người ta lại chỉ có thể hồi tưởng lại quá khứ và nhớ về một cầu thủ đã mãi mãi rời xa thế giới này. Jose Antonio Reyes đã qua đời, nhưng có những ký ức không bao giờ chết. Và trong rất nhiều chương đáng nhớ của sự nghiệp, có lẽ mảnh ký ức đặc biệt nhất lại chính là một năm ngắn ngủi khoác áo Real Madrid.
Điều đặc biệt đến ở chỗ, đó không phải một mùa giải mà Reyes được xem là ngôi sao. Đó cũng không phải một năm anh thường xuyên xuất hiện trong đội hình xuất phát. Nhưng đó lại là mùa giải mà chàng trai mới 22 tuổi đã viết nên khoảnh khắc đẹp bậc nhất sự nghiệp cùng chức vô địch La Liga đầu tiên và duy nhất.
| Chức vô địch La Liga lịch sử của Real Madrid ở mùa giải 2006/2007 |
Reyes cập bến Bernabeu theo dạng cho mượn từ Arsenal trong mùa giải 2006/2007, như một liệu pháp chữa lành tâm lý sau những năm tháng đầy chật vật tại nước Anh. Arsene Wenger xem anh là viên ngọc quý và bản thân Reyes cũng từng đền đáp lại niềm tin ấy bằng những màn trình diễn phi thường trên sân cỏ. Thế nhưng, sâu trong thâm tâm, chàng trai trẻ người Tây Ban Nha chưa bao giờ thích nghi được với cuộc sống tại London. Anh ghét thời tiết nơi này, ghét luôn cả lối sống lạnh đạm của người bản địa. Anh nhớ những ngày đầy nắng tại Seville và nhớ gia đình của mình. Cộng thêm cuộc cạnh tranh vị trí khốc liệt trên hàng công, nhất là khi phải đối đầu với một tượng đài như Thierry Henry, Reyes quyết định hồi hương.
Tuy vậy, cuộc chiến tại Madrid nào có dễ chịu hơn. Fabio Capello ngồi trên băng ghế huấn luyện khi ấy. Phòng thay đồ của Los Blancos sở hữu những cái tên cực kỳ xuất sắc như Raul Gonzalez, Ruud van Nistelrooy, David Beckham, Robinho, Guti và rất nhiều hảo thủ khác. Trong bối cảnh ấy, Reyes chưa bao giờ thực sự là lựa chọn hàng đầu của chiến lược gia người Italia.
Anh không được trao quá nhiều cơ hội ra sân như những cái tên kể trên. Đóng góp vào mặt trận tấn công cũng khiêm tốn nếu đặt cạnh họ. Nếu chỉ nhìn vào những con số, mùa giải ấy có lẽ chẳng có gì đặc biệt.
Đôi khi, một cầu thủ có thể chơi 30-40 trận đấu mà chẳng ai nhớ đến. Và cũng có thể chỉ cần 1 trận đấu để người ta nhớ về anh suốt đời. Reyes đã làm được điều thứ hai.
Đêm định mệnh tại Bernabeu
Ngày 17/6/2007, Real Madrid bước vào vòng đấu cuối cùng của La Liga 2006/2007 với một nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản. Đó chính là đánh bại đội bóng đã hết mục tiêu Mallorca để trở thành nhà vô địch. Nhưng phía sau 90 phút ấy lịch sử ấy là áp lực tưởng như vô tận đang bóp nghẹt tại Bernabeu.
Trước vòng đấu hạ màn, cả Real và Barcelona cùng có 73 điểm. Đặc biệt, luật tính thứ hạng năm ấy ưu tiên thành tích đối đầu trực tiếp thay vì hiệu số bàn thắng bại. Đó là lần đầu tiên và duy nhất trong lịch sử Ban tổ chức La Liga áp dụng đạo luật này. Điều đó đồng nghĩa Real dù chỉ có hiệu số bàn thắng bại +23 vẫn sáng cửa vô địch hơn Barcelona với hiệu số +41, vì họ đã giành được 4 điểm sau 2 cuộc đối đầu trực tiếp với đại kình địch. Họ chỉ cần thắng vòng đấu hạ màn là đủ!
Nhưng kịch bản ấy nhanh chóng bị phá sản. Mallorca bất ngờ vươn lên dẫn trước nhờ pha lập công của tiền vệ Fernando Varela ngay phút 17. Đến phút 33, bầu không khí lo lắng tiếp tục lan rộng sau khi chân sút chủ lực Van Nistelrooy buộc phải rời sân vì chấn thương, nhường chỗ cho tài năng trẻ Gonzalo Higuain. Bên ngoài đường biên, HLV Capello liên tục thúc ép các học trò đẩy cao đội hình nhằm tìm kiếm bàn gỡ hòa, nhưng bất lực hoàn toàn trước sự chặt chẽ của hàng phòng ngự Mallorca Cùng thời điểm ấy, Barcelona đang nghiền nát đội bóng nhỏ đã xuống hạng là Gimnastic. Chỉ sau 45 phút, đội bóng xứ Catalan đã ghi tới 3 bàn.
Những chiếc radio tại Bernabeu có lẽ liên tục truyền đi thông tin về SVĐ Nou Estadi. Barcelona đang thắng còn Real đang thua. Nếu mọi thứ giữ nguyên, chức vô địch sẽ thuộc về Barcelona. Không còn nhiều thời gian cho sự chần chừ. HLV Capello biết mình phải thay đổi cấu trúc nhân sự để tạo ra sự khác biệt. Bằng mọi giá, Real Madrid phải thắng.
Ngay đầu hiệp hai, Guti được tung vào sân để thay thế tiền vệ phòng ngự Emerson, nhằm gia tăng sức sáng tạo ở tuyến giữa. Thế nhưng, bước ngoặt lịch sử chỉ đến ở phút 66 khi Reyes khởi động bên ngoài sân và sẵn sàng vào sân thay thế lão tướng Beckham – người đã chơi không tốt trong trận đấu này.
| Khoảnh khắc thay đổi lịch sử của Real Madrid ở mùa giải 2006/2007. |
Trên các khán đài, các Madridista không biết rằng chính cái chàng trai trẻ mang áo số 19 kia sẽ làm nên lịch sử. Reyes bước vào sân trong thế trận mà Real đang bị áp lực đè nén đến chân tường. Ngay nhịp chạm bóng đầu tiên, anh khiến Bernabeu nổ tung với pha đệm bóng cận thành làm tung lưới thủ môn Miguel Moya. Công đầu trong tình huống này thuộc về đội trưởng Raul sau nỗ lực chuyền bóng chính xác bên hành lang cánh trái.
Đó là khoảnh khắc giải tỏa tất cả những căng thẳng đang đè nặng lên những người yêu mến Real. Bên ngoài đường biên, các cầu thủ hô hào phấn khích. Từ chỗ đứng trước nguy cơ đánh mất chức vô địch, đội chủ nhà lại nhìn thấy ánh sáng. Nhưng họ vẫn cần thêm một bàn thắng nữa. Và người tiếp tục đưa Los Blancos tiến gần hơn đến chức vô địch là Mahamadou Diarra.
Phút 80, từ một quả phạt góc, tiền vệ người Mali bật cao đánh đầu, đưa bóng vào lưới Mallorca. Real Madrid dẫn 2-1. Bernabeu thực sự bùng nổ, nhưng trận đấu thì chưa kết thúc. Real cần một bàn thắng nữa để biến cuộc ngược dòng thành một chiến thắng hoàn hảo. Và người hoàn tất công việc ấy một lần nữa lại là Reyes.
Phút 83, nhận bóng ở ngoài vòng cấm, Reyes tung ra cú sút xa đầy quyết đoán. Bóng đi thẳng vào lưới Mallorca trong sự ngỡ ngàng của hàng phòng ngự đội khách. Tỉ số lúc này là 3-1. Tiền vệ người Tây Ban Nha ghi bàn thứ hai của mình trong trận đấu và chính thức "đóng hòm" giấc mơ vô địch của Barcelona, bất kể kết quả trước Gimnastic có như thế nào đi chăng nữa.
| Reyes ấn định thắng lợi 3-1 cho Real bằng pha lập công tuyệt đẹp từ bên ngoài vòng cấm. |
Và khi trọng tài Cesar Fernandez thổi tiếng còi kết thúc trận đấu, cũng là lúc các cầu thủ Real và ban huấn luyện tràn hết vào sân để ăn mừng chức vô địch lần thứ 30 trong lịch sử CLB. Và dĩ nhiên cái tên Reyes được tung hô như một vị thánh. Ở một nơi mà anh thường xuyên phải đứng sau những ngôi sao khác, Reyes bỗng trở thành người hùng lớn nhất.
Người hùng bình dị của Real
Điều đặc biệt nằm ở chỗ Reyes không cần phải trải qua một mùa giải phi thường để trở thành một phần của lịch sử Real. Anh không ghi được 25 bàn thắng như Van Nistelrooy ở mùa giải năm đó. Anh cũng không kiến tạo nhiều như Beckham. Cũng chẳng phải cầu thủ được nhắc đến nhiều nhất, càng không phải người luôn xuất hiện trong những trận đấu lớn. Nhưng vào đúng ngày Real cần một người tạo ra khác biệt, định mệnh đã gọi tên Reyes.
Hai bàn thắng vào lưới Mallorca đã biến một mùa giải tương đối bình thường của anh thành một ký ức đặc biệt. Bàn đầu tiên giúp Real thắp lên hi vọng. Bàn thắng thứ hai khép lại cuộc ngược dòng theo cách ngoạn mục nhất. Ở giữa hai khoảnh khắc ấy là cú đánh đầu của Diarra, là tiếng reo hò khiến cầu trường tại Bernabeu nổ tung và là chức vô địch La Liga mà Real đã phải chờ đợi trong một cuộc đua nghẹt thở với Barcelona.
Đó có lẽ cũng là điều đẹp nhất trong câu chuyện của Reyes tại Real. Anh không cần trở thành một huyền thoại theo cách thông thường. Không cần hàng trăm trận đấu. Không cần một bảng thành tích đồ sộ. Chỉ cần một ngày mà tất cả mọi thứ đến đúng lúc.
Thế giới bóng đá chưa bao giờ quên anh
Thật khó để viết về Reyes ở thời điểm này mà không cảm thấy một chút nghẹn ngào. Bởi chúng ta biết câu chuyện đã kết thúc như thế nào. Reyes qua đời khi tuổi đời vẫn còn trẻ, để lại phía sau một sự nghiệp lẽ ra còn rất nhiều chương chưa được viết. Nhưng thời gian không thể quay ngược. Chúng ta không thể trao cho anh thêm một trận đấu. Không thể nhìn anh bước ra sân một lần nữa. Không thể chứng kiến anh mỉm cười sau mỗi bàn thắng ghi được. Điều duy nhất còn lại là những đoạn ký ức dang dở.
Và trong miền ký ức ấy, hình ảnh Reyes chạy dọc sân vận động ăn mừng giữa biển người tại Bernabeu vẫn luôn đặc biệt. Một chàng trai 22 tuổi vừa ghi cú đúp trong vài phút ngắn ngủi để đưa Real từ bờ vực thất vọng đến chức vô địch La Liga. Với những người từng yêu bóng đá, những khoảnh khắc như vậy không bao giờ cũ.