Jonathan Woodgate và màn debut thảm họa trên đất Tây Ban Nha

Tác giả Ole - Thứ Ba 05/03/2024 14:46(GMT+7)

Những người hâm mộ Leeds, Newcastle và Spurs sẽ luôn nhớ về Jonathan Woodgate như một trong những hậu vệ tài năng và xuất sắc bậc nhất xứ sở sương mù. Mặc dù vậy, màn ra mắt tệ hại của cầu thủ người Anh trong màu áo Real Madrid thì vẫn mãi mãi ám ảnh các CĐV đội bóng chủ sân Bernabeu.

 

Sở hữu năng khiếu chơi bóng thiên bẩm, Woodgate đã có cho mình một giai đoạn khởi đầu sự nghiệp vô cùng tuyệt vời. Sau giai đoạn trưởng thành từ khi còn là một cậu bé tại học viện của Middlesbrough, cầu thủ sinh năm 1980 đã chuyển tới khoác áo Leeds United và nhanh chóng khẳng định được năng lực để trở thành một trong những trung vệ hay nhất châu Âu. Thế nhưng, trải qua liên tiếp nhiều mùa giải thành công, thậm chí lọt vào tới bán kết Champions League, đội bóng chủ sân Elland Road đã gặp biến động về tài chính và phải chấp nhận bán đi nhiều trụ cột để tiếp tục tồn tại. Đương nhiên, Woodgate cũng chính là một trong những cái tên đầu tiên phải nói lời chia tay CLB bằng một bản hợp đồng trị giá 9 triệu bảng Anh để chuyển tới Newcastle vào kỳ chuyển nhượng mùa Đông đầu năm 2003. 

Ngay lập tức, những mối nghi ngờ đã dấy lên khi mức giá chuyển nhượng dành cho Woodgate là quá rủi ro đối vơi một tài năng trẻ. Tuy nhiên, hậu vệ người Anh cũng nhanh chóng biết cách xoa dịu giới truyền thông bằng việc chủ động thách đấu 1 vs 1 với Craig Bellamy ngay trong những buổi tập. Vào năm 2018, Jermain Jenas đã chia sẻ lại trên kênh BT Sport về câu chuyện giữa hai người đồng đội của mình vào thời điểm bấy giờ. “Bellaz cố gắng hạ gục Woody nhưng vô ích, cậu ấy đã để Woodgate lấy bóng. Mọi thứ diễn ra ngay trước mắt mọi người và ai cũng thấy rằng đây là một cuộc chơi công bằng”.  

Johnathan Woodgate và HLV Bobby Robson

Đích thân cố HLV huyền thoại Bobby Robson từng nhận xét Woodgate là một trong 4 trung vệ hàng đầu nước Anh ở giai đoạn đầu thập niên 2000s, bên cạnh Sol Campbell, Rio Ferdinand và Gareth Southgate, trong khi cựu danh thủ Gary Speed cũng khẳng định: “Woodgate chính là trung vệ xuất sắc nhất mà tôi từng chơi cùng”. Mặc dù vậy những ca chấn thương chính là một trở ngại hạn chế khả năng ra sân của ngôi sao sinh năm 1980, với chỉ 37 lần cống hiến cho Newcastle trong một mùa giải rưỡi, bất chấp những màn trình diễn thuyết phục mỗi khi có cơ hội.

Năm 2004, ban lãnh đạo Real Madrid nhận thấy Woodgate hoàn toàn có đủ tiềm năng để trở thành một galactico trong tương lai và đã quyết định chi 13,4 triệu bảng để đưa anh về sân Bernabeu. Bằng cách nào đó, dù bị rách cơ đùi nhưng cựu cầu thủ Newcastle vẫn vượt qua được cuộc kiểm tra y tế tại Tây Ban Nha nhưng phải tới tháng 9/2005 anh mới có thể ra sân.

Không hề thi đấu trong suốt 17 tháng, dễ hiểu vì sao Woodgate đặc biệt háo hức thể hiện mình, giống như những gì anh từng làm được tại St James’ Park. Thế nhưng, chỉ sau 25 phút xuất hiện, anh đã tự ghi bàn… vào lưới đội nhà. Đó là một tình huống mà Joseba Etxeberria bên phía Athletic Bilbao gần như chắc chắn đã sút vọt xà nhưng nỗ lực cản phá bằng đầu của Woodgate đã khiến Iker Casillas trượt chân và đưa bóng vào khung thành Real.

Sự nhiệt tình của Woodgate vẫn chưa dừng lại. Thêm một lần nữa, Exteberria lại trở thành kẻ hành hạ ngôi sao người Anh với pha đi bóng qua người ở giữa sân khiến cựu cầu thủ Leeds United phải phạm lỗi và nhận thẻ vàng thứ hai. Đó mới chỉ là phút thứ 66 của trận đấu và Woodgate phải chấp nhận rời sân, trong một trận cầu mà anh phải chờ tới 13 tháng để có được màn ra mắt trong màu áo Los Blancos.

Người hâm mộ Madrid có phần thông cảm cho hậu vệ sinh năm 1980 và phong độ của Woodgate cũng dần được cải thiện với bàn thắng đầu tiên cho CLB tại Champions League chỉ một tháng sau đó. Thế nhưng, chấn thương thêm một lần nữa lại ập đến và khiến cho sự nghiệp của cầu thủ người Anh đi vào ngõ cụt.

 

Thực tế, Woodgate chưa bao giờ chơi qua ba trận liên tiếp ở La Liga và phải rời Bernabeu ngay cuối mùa giải, bằng một bản hợp đồng cho mượn tới đội bóng thuở thơ ấu - Boro. Với chỉ 14 lần được ra sân cho đội bóng xuất sắc nhất thế giới nhưng khi trở lại xứ sở sương mù, Woodgate lại hoàn toàn lột xác. Anh giành danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải 2006/07 tại Middlesbrough trước khi chuyển sang khoác áo Tottenham và vô địch League Cup 2008.

Cho tới sau này, khi nhớ lại những trải nghiệm ở Tây Ban Nha, trung vệ người Anh vẫn cảm thấy chút gì đó hài hước về quá khứ của mình. Trên tờ AS, Woodgate đã chia sẻ vào năm 2017. “Đó là một điều tuyệt vời chứ. Tôi vui mừng vì được tới đó để chơi bóng. Nhưng rồi sau đó là một năm không thể ra sân vì chấn thương. Và trận đầu tiên thì phản lưới nhà và lãnh thẻ đỏ. Cũng chẳng phải vấn đề gì to tát”.

“Khi tôi được chơi bóng, tôi vẫn chơi tốt. Mỗi lần ra sân, tôi đều thể hiện được năng lực của mình nhưng có lẽ tôi không có cơ hội được chơi đủ số trận cần thiết để tìm kiếm một sự nghiệp nổi bật hơn. Tôi đã nghĩ về việc này rất nhiều, rằng mình có cơ hội khoác áo CLB lớn nhất thế giới nhưng không thể ra sân một cách đều đặn và thể hiện những gì tốt nhất”, cựu ngôi sao Leeds United nhớ lại.

Sự tiếc nuối của Woodgate, đương nhiên là có cơ sở khi mà đến tận bây giờ, người ta vẫn còn nhắc đến màn debut thảm họa của trung vệ người Anh trong màu áo Real Madrid, thay vì những màn trình diễn tuyệt vời trên các sân cỏ Premier League.

-Ole-  

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Xavi: "15 đến 20 năm tiếp theo của thế giới bóng đá sẽ thuộc về Lamine Yamal, nếu thằng bé muốn."

Mỗi khi nghe đến cái tên Lamine Yamal, tôi lại bất giác mỉm cười. Bởi lẽ tôi đã chứng kiến thằng bé trưởng thành từ lúc mới 15 tuổi, thuở nó vẫn còn là một đứa trẻ, và chính chúng tôi đã trao cho thằng bé trận ra mắt đội một Barcelona. Nhìn Lamine thành công như hiện tại, tôi thực sự cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Việc gì khó, có Bellingham!

Khi áp lực lên đến đỉnh điểm, khi những ngôi sao khác chưa thể cất tiếng nói, Jude Bellingham lại xuất hiện như lời giải hoàn hảo để đưa đội tuyển Anh kiêu hãnh tiến vào bán kết World Cup 2026.

Khúc bi ca của Thibaut Courtois

Giữa sức ép nghẹt thở tới từ Tây Ban Nha, Thibaut Courtois đã chơi xuất thần trước khi chấn thương buộc anh rời sân. Sự vắng mặt của thủ môn kỳ cựu này trở thành bước ngoặt khiến tuyển Bỉ ôm hận, khép lại thêm một kỳ World Cup với nhiều tiếc nuối.

Mikel Merino: Hương vị của chiến thắng

Giữa một tập thể đầy rẫy ngôi sao của Tây Ban Nha, Mikel Merino không phải cái tên nổi bật nhất. Nhưng ở World Cup 2026, anh lại là người mang đến những bàn thắng có giá trị vàng mười, thắp sáng hành trình của La Roja trên đất Bắc Mỹ mùa hè này.

Điệu Cumbia dang dở của Luis Diaz

Đội tuyển Colombia dừng bước ở vòng 16 đội World Cup 2026 theo cách rất đau đớn: thất bại trên chấm luân lưu sau hơn 120 phút giằng co với Thụy Sĩ. Trong một ngày mà Murat Yakin dựng lên một “chiếc lồng” hoàn hảo để khóa chặt Luis Diaz, ngôi sao số một của Los Cafeteros không có cơ hội để phô diễn điệu Cumbia rực lửa đắm say.