John Terry: "Mourinho giúp chúng tôi cảm thấy mình xuất sắc nhất thế giới"

Tác giả Phương GP - Thứ Ba 01/12/2020 17:51(GMT+7)

Bài viết của John Terry trên The Coaches Voice về người thầy Jose Mourinho

Lần đầu tiên gặp ông ấy. Bằng một cách nào đó. Tôi đã cảm nhận được sự đặc biệt. Lúc ấy, tôi không biết phải giải thích với bạn như thế nào. Mặc dù bây giờ nhớ lại, tôi đã biết lý do tại sao.

Ngày Jose Mourinho mới đến Chelsea, tôi còn rất trẻ, mới chỉ 23 tuổi. Nhưng chỉ sau một vài buổi tập, tôi đã tự sắm cho mình cuốn sổ nhỏ, và bắt đầu ghi chép những điều đáng lưu ý. Những điều mà ông ấy nói trong các buổi họp đội; những điều mà ông nói trước các trận đấu, hay trong buổi họp báo. Đôi khi, sau một vài buổi tập, tôi viết lại tất cả những gì mà chúng tôi đã thực hiện.

Các đồng đội đã nhìn tôi và nói: "Cậu đang làm gì thế? Ở đây, không thấy ai làm vậy cả." Nhưng tôi bị hấp dẫn với những gì chúng tôi đang thực hiện. Bạn bước vào phòng thay đồ và mọi người đều bàn tán rằng buổi tập đã diễn ra tuyệt như thế nào. "Buổi tập tuyệt vời nhất mà chúng ta từng thực hiện."

Chúng tôi cảm thấy sung sức; đầy khát khao; hoàn hảo. Tôi muốn viết lại cảm nhận của mọi người. "Đó là một buổi tập rất tốt; ai cũng thích nó cả." Hoặc là đôi khi, cũng có một vài lần các cầu thủ không thích nó nhiều lắm. "Cũng được, hãy cứ viết nó lại vậy."

Jose là lý do mà tôi quyết định muốn ghi chú lại những điều đó, và tôi vẫn giữ chúng đến tận hôm nay. Tôi biết, ngay từ những ngày đầu, chúng sẽ giúp ích cho tôi vào tương lai. Ngay từ khoảnh khắc mà Jose đến, tôi biết mình muốn trở thành HLV. Trước đó, là một cầu thủ, tôi chỉ muốn ra sân và thi đấu. Tôi không nghĩ về những buổi tập, công tác huấn luyện; diện tích sân bãi mà chúng tôi tập luyện. Mọi thứ. Sau đó, tôi nhìn ra được điều đặc biệt, đó là sự chuẩn bị chu toàn.

Ông đến sân tập vào lúc 8h sáng, đặt từng miếng mắc cơ; đảm bảo có đủ áo tập; có đủ bóng. Ông cho những cậu bé nhặt bóng vào sân tập để đảm bảo chúng tôi có lại bóng nhanh nhất cho thể. Không chỉ riêng tôi, mà tất cả đều cảm nhận được ông giỏi như thế nào ngay từ khi bắt đầu.

Và không chỉ trên sân tập, cả bên ngoài cũng thế. Ở công tác tâm lý. Có những lúc tôi gặp chấn thương – không thể ra sân trong một vài trận đấu. Jose đã đến; ông không nói một lời nào với tôi trong phòng điều trị. Ông đi xung quanh, dặn dò mọi người, rồi bước ra khỏi phòng, và để tôi lại.

Là một đội trưởng của đội bóng, tôi đã từng nghĩ rằng: "Tại sao ông lại không nói chuyện với tôi?" Tôi đã nói với bác sĩ điều trị: "Tôi phải luyện tập ngay vào ngày mai. Tôi không thể để HLV của mình không nói lời nào với mình được."

Ông biết chính xác những gì ông đang làm. Ông biết cách để thúc đẩy tôi, và kể cả an ủi và động viên tôi; khi nói với tôi rằng tôi là xuất sắc nhất; khi nói với các phóng viên rằng tôi, Frank, Didier, Petr, Ashley là những cầu thủ giỏi nhất. Tôi thề với bạn – là một cầu thủ, bạn sẽ luôn có suy nghĩ mình là người giỏi nhất. Những điều đó mang lại ảnh hưởng đến màn trình diễn của chúng tôi, và tất cả là nhờ Jose. Chúng tôi có xuất sắc nhất không? Có thể là không. Nhưng ông ấy giúp bạn tự tin vào bản thân.

Ông phấn đấu để giỏi hơn mỗi ngày. Ông ghét thua cuộc.

Tôi đặc biệt còn nhớ, trong một trận đấu ở buổi tập – chỉ là một cuộc năm đấu năm bình thường. Chúng tôi thua 3-0, và ông đã nổi đóa lên. "Hậu vệ mà để thủng lưới ba bàn, và các cậu đi bộ như đó là điều bình thường? Các cậu không được phép chấp nhận như thế."

Phần còn lại của mùa giải, các trận đấu trên sân tập chỉ có kết quả 1-0; hoặc 2-1. Đó là nhờ có ông. Luôn luôn thúc đẩy, tạo áp lực để chúng tôi tiến bộ hơn.

Ở bất kỳ đội bóng nào, khi thuận lợi, mọi thứ đều tuyệt. Nhưng cũng có những lúc khó khăn – đó là khi bạn để thua vài trận đấu liên tiếp và mọi thứ không theo như ý. Bạn nhìn vào những người đồng đội xung quanh. Bạn cần những cái tên xuất sắc; những cá tính mạnh mẽ ở trong phòng thay đồ.

Nhìn lại đội hình Chelsea đầu tiên của Jose. Tôi là đội trưởng thời gian ấy, và nếu không có Frank làm đội phó, chúng tôi đã không thể vươn tới những gì đã đạt được.

Và nhìn vào xung quanh – Petr; Ashley; Didier; Joe Cole; Duffer; Robben – bạn có thể kể thêm nữa. Những cái tên ấy đều quan trọng. Nhưng điều quan trọng nhất là chúng tôi biết ai mới là người dẫn dắt chúng tôi, và ông cũng thể hiện điều này rõ ràng.

Đó là Jose. Ông là HLV xuất sắc nhất mà tôi từng làm việc cùng, và là lý do mà tôi muốn trở thành HLV.

 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Phiên bản đáng sợ của Lamine Yamal là đây!

Barcelona tiếp tục thể hiện sức mạnh khủng khiếp, còn Lamine Yamal vẫn nổi bật theo cách rất riêng. Càng thi đấu, ngôi sao người Tây Ban Nha càng cho thấy sự trưởng thành trong mỗi pha xử lý, nhưng vẫn giữ được nét phóng khoáng, ngẫu hứng và tinh quái vốn làm nên sức hút đối với giới mộ điệu.

Barcola đã nghĩ về Liverpool ngay từ khi còn bé

Tiền đạo tuyển Pháp mất khá nhiều thời gian để trưởng thành, nhưng sự táo bạo trong tấn công cùng khả năng khai thác khoảng trống có thể giúp anh nhanh chóng chiếm được cảm tình của CĐV Liverpool.

Nguyễn Trọng Đại và bài học đắt giá phía sau ánh hào quang

Khi còn trẻ, có lẽ ai cũng từng mơ về một khoảnh khắc để đời. Đó có thể là một lần đứng trên sân khấu trước hàng nghìn người, một lần chạm tay vào đỉnh cao danh vọng, hay đơn giản là được người khác nhắc đến bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Trong bóng đá, giấc mơ ấy càng mãnh liệt hơn. Một cầu thủ có thể dành cả tuổi thơ để tập luyện chỉ với mong muốn một ngày được bước ra sân, ghi bàn, giành danh hiệu và trở thành cái tên được hàng triệu người biết đến.

Harry Kane: Một cỗ máy săn bàn siêu hạng, và còn hơn thế nữa!

Đó là một ngày cuối hạ, giữa vùng quê Bavaria mờ ảo sương mờ. Tại một CLB thể thao cách Munich nửa giờ lái xe, bên cạnh những ngôi nhà đá nhạt màu được ánh nắng phủ vàng và vài chú hươu lặng lẽ gặm cỏ, Harry Kane đang cùng các phóng viên của The Athletic nhìn lại một mùa giải quá đỗi xuất thần mà cá nhân anh vừa tạo nên. 

Ngoài 670 triệu Bảng, Liverpool đã mất gì trong giai đoạn Richard Hughes làm giám đốc thể thao?

Đúng 10 năm trước vào tuần này, Sadio Mane ghi bàn trong trận ra mắt sân nhà cho Liverpool, góp công vào chiến thắng 4-1 trước nhà đương kim vô địch Premier League Leicester City. Đó mới chỉ là bàn thắng thứ hai trong tổng số 120 pha lập công của anh cho Liverpool, nơi Mane sau này giành gần như mọi danh hiệu lớn trong 269 lần ra sân và rời đi như một huyền thoại trong một thương vụ suýt giúp CLB thu lại toàn bộ số tiền từng bỏ ra để mua anh.

Mainoo vươn mình giữa một Man Utd chưa ổn định

Manchester United vẫn chưa thể tìm thấy nhịp điệu ổn định cần thiết trong giai đoạn đầu của mùa giải mới. Dẫu vậy, những tín hiệu tích cực cũng đã xuất hiện, và Kobbie Mainoo đang nổi lên như một điểm sáng đáng chú ý. Tiền vệ sinh năm 2005 từng bước khẳng định vai trò ngày càng quan trọng trong hành trình của “Quỷ đỏ”.

Edin Dzeko ở tuổi 40: Hồi kết của tôi đang đến, nhưng chưa phải bây giờ

Edin Džeko từng không nghĩ mình sẽ còn chơi bóng khi bước sang tuổi 40. Nhưng mùa hè 2026, tiền đạo người Bosnia không những vẫn thi đấu mà còn trải qua một trong những chương đặc biệt nhất sự nghiệp: cùng Bosnia & Herzegovina trở lại World Cup, lần đầu vượt qua vòng bảng, rồi tiếp tục gắn bó với Schalke 04 để trở lại Bundesliga sau hơn 15 năm.