Joao Felix: "Benfica đã tin tưởng tôi"

Tác giả Queen - Thứ Sáu 02/08/2019 14:51(GMT+7)

Benfica đã tin tưởng tôi, và tôi đã đền đáp lại niềm tin đó. Giờ thì em trai tôi cũng chơi cho Benfica. Nó kém tôi 5 tuổi. Và tôi thề với các bạn, khi chúng tôi về nhà vào dịp Giáng Sinh, chúng tôi sẽ lại chơi bóng ở bếp, rồi cả lăn lê cùng những trái bóng ở phòng khách nữa.

6 năm trời, ngày nào cũng vậy, từ khi tôi lên 7 cho tới khi lên 13, bố mẹ tôi chở tôi từ Viseu tới Porto. Quãng đường đó khoảng 150 dặm. Ngày nào tôi cũng di chuyển như thế. Porto là nơi tôi theo đuổi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Sau 6 năm đó, khi tôi 13 tuổi, tôi chuyển hẳn tới Porto.

 
Tôi nhớ mình đã ra khỏi xe, cầm tay bố tôi và đi vào phòng – nơi tôi sẽ sống cùng một nhóm các cầu thủ trẻ khác. 
 
Tôi và bố ngồi xuống – và rồi tôi bắt đầu khóc.
 
Tôi nói: "Bố…bố ơi, con không muốn ở đây, con muốn về nhà. Con không thể. "
 
Tôi nghĩ bố tôi hiểu rằng chúng tôi đã rất khó khăn để đi đến quyết định đó. Ông nhìn khắp phòng, hít một hơi thật sâu và nhìn vào mắt tôi.
 
"OK, nhưng con sẽ ở đây tối nay." Bố trả lời "Và nếu ngày mai con vẫn cảm thấy muốn về, hay hôm sau, hôm sau nữa, con có thể gọi cho bố. Bố sẽ tới và chở con về nhà. Nhưng bố sẽ không bao giờ đưa con trở lại đây nữa. Thế nhé."
 
Ông nhấn mạnh trong câu nói của mình, một sức nặng mà tôi không tưởng tượng nổi. Điều đó thực sự nghiêm túc và thậm chí… nghiêm trọng. Có điều gì đó mở ra khi bố nói những lời đó với tôi… giống như khoảnh khắc của sự rõ ràng – tôi cần phải ở đây. Cho dù tôi có sợ hãi đến thế nào thì việc ở lại đây là cần thiết.
 
Trong bóng đá trẻ, bạn cần phải trưởng thành thật nhanh. 
 
Tôi bắt đầu nhớ khi chơi bóng cùng em trai ngay tại nhà bếp khi còn ở nhà ở Viseu. Những lúc như thế là tuyệt vời nhất đối với tôi. Chúng tôi còn thi thoảng chơi bóng ở phòng khách nữa. Và quả bóng, đó là một món quà quý giá. Món quà cho bạn, và cho cả tôi nữa.
 
Bố mẹ tôi đã nói thế này về tôi "Khi Joao còn bé, nó có thể rê bóng trước khi nó biết đi."
Bố mẹ tôi chém gió phải không các bạn. Nhưng, thực ra thì, nó cũng đúng mà, phải không các bạn?
 
Tôi luôn có bóng trong chân. Luôn luôn như vậy. Và nếu như tôi chuẩn bị chuyền cho bạn, có nghĩa là tôi tin tưởng ở bạn đấy. Ý tôi là, đó là quả bóng của tôi, tôi không biết bạn sẽ làm gì với nó. Bạn có thể đá nó đi, nhưng tôi sẽ không cho phép bạn làm vậy!
 
Tôi thì luôn tin tưởng em mình, tôi chuyền cho em rất nhiều. Khi chơi với anh, bóng đá thật đẹp.
 
Khi tôi lớn lên, là một cầu thủ, tôi nhận ra rằng có được bóng là điều mà tôi yêu, và tôi yêu thứ bóng đá vui vẻ tuyệt vời. Đó là khi tôi đang ở giai đoạn tốt nhất, là khi tôi được là chính tôi. Nhưng khi tôi chơi cho đội trẻ của Porto, điều đó đã không xảy ra. Họ không tin tưởng tôi nhiều như tôi tin tưởng chính bản thân mình. Họ không đặt niềm tin vào tôi khi tôi ở trên sân. Họ chỉ trích tôi chỉ vì thân hình nhỏ bé, chỉ vì những đồng đội khác cao to, nhanh và mạnh mẽ hơn tôi. Họ đẩy tôi ra khỏi sân, họ lấy bóng khỏi chân tôi. Ở Porto, tôi mất đi niềm yêu thích của mình.
 
Mọi người đã hỏi tôi rất nhiều về điều đó, nhưng rồi tôi đã có mặt ở Benfica. Ở Lisbon, tôi đã tìm lại niềm yêu thích ấy. Để đạt được lòng tin cũng phải mất một quãng thời gian. Tôi phải chứng tỏ khả năng ở các đội trẻ lại từ đầu. Nhưng Benfica chơi thứ bóng đá đẹp mắt – họ đặt niềm tin ở tất cả mọi thứ, về cấu trúc, về ý tưởng xây dựng đội bóng.
 
Khi tôi chơi cho Benfica B đầu năm 2017, một trong những trận đấu đầu tiên là đó là trận đối đầu với Học viên Viseu – đến từ quê nhà của tôi. Tôi đã ghi bàn bằng một cú vô lê và trở thành cầu thủ trẻ nhất ghi bàn ở giải hạng hai. Ghi bàn ở sân vận động Estadio do Fontelo – nơi tôi lớn lên, trước sự chứng kiến của gia đình tôi trong số những khán giả đến sân – là một điều thực sự đặc biệt. Tôi có cảm giác như chơi bóng cho Benfica thật bõ công tôi đã tốn không ít thời gian, vượt qua biết bao con đường để đến được đây.

Một năm sau, tháng Tám năm trước, lần đầu tiên tôi ra sân trong trận Derby Lisbon. Benfica vs Sporting. Tôi nhớ mình đã đi trên thảm cỏ và khởi động – đó là trận đấu sân nhà đầu tiên của tôi. 60.000 CĐV đã có mặt ở Estadio da Luz, hát và cổ vũ khi chúng tôi khởi động. Tôi cố gắng tìm ra bố mẹ tôi đang ở đâu trong đám đông đó. Khó mà nhìn thấy họ được. Ngày hôm ấy tôi không ra sân từ đầu. Nhưng cho dù tôi có ngồi trên băng ghế dự bị, tôi cũng không để mình dán mắt vào đám đông đó. 
 
Vào hiệp hai, chúng tôi đang bị dẫn trước 1-0. Tôi được gọi vào sân thay người. Tôi cảm thấy rõ Sự ồn ào… sự căng thẳng trên sân. Còn 5 phút cuối, chúng tôi vùng lên tấn công. Tôi không phải mẫu tiền đạo săn bàn, nhưng tôi đã cố gắng chạy về phía trước. Vào phút 86, Rafa Silva, một trong những tiền vệ của chúng tôi, đã có một tình huống chạy dọc bên phía cánh phải, rồi anh ấy nhìn sang để chuyền. Tôi đang ở gần cột gôn, như kiểu "Này anh, hãy tin tưởng ở em. Hãy chuyền cho em."
 
Và rồi anh ấy đã có một đường chuyền tuyệt vời. Còn tôi hoàn thành nốt phần đơn giản còn lại. 1-1
 
Tôi nhớ khá rõ chuyện gì xảy ra sau đó.Chiếc loa trên sân vận động đã vang lên "Bàn thắng đã được ghi do công của cầu thủ mang áo số 79, Joao…" chiếc loa vừa ngừng lại thì bỗng toàn bộ đám đông CĐV đều hét lớn "Felix"
 
Khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi, chắc chắn là như vậy.
 
Benfica đã tin tưởng tôi, và tôi đã đền đáp lại niềm tin đó. Giờ thì em trai tôi cũng chơi cho Benfica. Nó kém tôi 5 tuổi. Và tôi thề với các bạn, khi chúng tôi về nhà vào dịp Giáng Sinh, chúng tôi sẽ lại chơi bóng ở bếp, rồi cả lăn lê cùng những trái bóng ở phòng khách nữa.
 
Mọi người nói nó chơi tốt hơn tôi khi tôi bằng tuổi nó. Tôi thì không chắc đâu. Nhưng tôi có thể tự tin nói rằng: Tôi tin tưởng em trai mình đủ nhiều để chuyền bóng cho nó. 
 
Và cảm ơn Benfica, nơi niềm tin được đặt đúng chỗ.

Lược dịch: Remember the name - Joao Felix trên The Players Tribune.

Trên Đường Pitch
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Leo Messi: "Tôi từng không ngừng lướt Tiktok một cách vô thức"

Trong chương trình phát sóng tối thứ Ba của Nadie dice nada trên Luzu TV, khán giả được nghe trọn vẹn cuộc trò chuyện thẳng thắn và độc quyền giữa Nicolás Occhiato, Diego Leuco và nhà vô địch thế giới tại đại bản doanh của Inter Miami. Đây là tất cả những gì đội trưởng tuyển Argentina đã chia sẻ.

Unai Simon vs Joan Garcia - Người giữ ngai vs kẻ thách thức: Cơn đau đầu dễ chịu của De la Fuente

Trong 1 tuần sắp tới, danh hiệu quốc nội đầu tiên của bóng đá Tây Ban Nha ở mùa giải này sẽ được định đoạt chủ nhân, nhưng Supercopa de España cũng sẽ hướng ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào cuộc chiến xác định ai sẽ là thủ môn số 1 của đội tuyển Tây Ban Nha khi World Cup 2026 khởi tranh sau 5 tháng nữa.

Sự sùng bái 3-4-3 ngay từ đầu đã là điềm báo xấu cho triều đại của Ruben Amorim ở Man Utd

Ruben Amorim chưa bao giờ thực sự tạo ra được cảm giác rằng ông đang đi trên con đường dẫn đến thành công tại Manchester United, dẫu cho trong khoảng thời gian nhà cầm quân người Bồ Đào Nha nắm quyền đã có không ít khoảnh khắc khiến người ta thoáng nghĩ: “Biết đâu đây chính là bước ngoặt.”

Gonzalo Garcia: Lời khẳng định của La Fabrica

Kể từ khi Xabi Alonso đến Bernabeu, những trận Real Madrid chơi thuyết phục nhất thường có điểm chung là Gonzalo García xuất hiện trên sân. Ở FIFA Club World Cup, tiền đạo trưởng thành từ lò La Fábrica giành danh hiệu Vua phá lưới. Trước Betis, anh lập hat trick đầu tiên trong màu áo đội một.

James Milner: Ông già gân của Premier league

James Milner bước sang tuổi 40 theo cách rất đúng với con người anh. Một lão tướng với vẻ ngoài khô khan vẫn còn ở đó, sau khi vừa đi qua một trong những quãng thời gian khó nhất của sự nghiệp.

Chỉ cần "cột sống" Declan Rice ổn!

Declan Rice bước ra sân Vitality trong một trạng thái lưng chừng rất Arsenal của giai đoạn này. Vừa đủ khỏe để đá, vừa đủ rủi ro để khiến Arteta phải cân nhắc. Anh chỉ kịp vượt bài kiểm tra thể lực muộn, sau khi Arsenal vừa thắng Aston Villa 4-1 và phía trước là một lịch đấu quá nhiều rủi ro. Không ai dám chắc Rice chịu được bao lâu, càng không ai dám chắc anh có thể chơi đúng nhịp quen thuộc. Nhưng bóng vừa lăn thì mọi sự dè dặt lập tức bị xóa sạch.