Sự trở lại của Lingard không chỉ đơn thuần là cảm hứng, đó còn là sự trưởng thành của một con người đã có quá nhiều trắc trở trong sự nghiệp. Trải qua những lời ngọt-đắng suốt 10 năm qua, Lingard cuối cùng cũng đã tôi luyện để có được hai từ “bản lĩnh”.
Jesse Lingard có lẽ đang sống trong những ngày khó quên nhất trong suốt sự nghiệp khoác áo Manchester United. Chỉ trong vỏn vẹn một tuần, anh biến giấc mơ của mình thành sự thật khi ghi bàn trước mắt thần tượng Ronaldo, trở thành tội đồ trong trận đấu với Young Boys rồi lại sắm vai người hùng trước “người cũ” West Ham.
Như một trò đùa của số phận, Lingard hạ gục chính đội bóng đã giúp anh hồi sinh từ đống tro tàn. 9 bàn thắng và 4 đường kiến tạo trong 16 lần ra sân là quá đủ để nói về màn trình diễn của Lingard trong màu áo của The Hammers mùa giải năm ngoái. Trong 10 năm chơi cho đội một của Man United, chưa bao giờ Lingard ghi được nhiều bàn trong một mùa giải đến thế. Với West Ham, anh chỉ cần đúng nửa mùa để vượt qua cái bóng của chính mình.
Người ta nói nhiều về sự khác biệt trong lối chơi của West Ham so với Man United, nhưng có lẽ điểm mấu chốt để châm ngòi cho một Lingard bùng nổ chính là sự tự tin vốn từ lâu đã bị đánh mất.
Old Trafford có thể là Nhà hát của những giấc mơ, nhưng nó có thể cũng là nơi nghiền nát giấc mơ của rất nhiều cầu thủ trẻ. Lingard suýt chút nữa đã bị sức ép đó bóp nghẹt. Đã có lúc anh thừa nhận bản thân trốn tránh việc ra sân và đã nghĩ tới việc từ bỏ bóng đá. Nhưng rồi những ngày tháng tại West Ham đã cứu rỗi tất cả và đem niềm cảm hứng trở lại với đôi chân của Lingard.
Ngay sau sai lầm ở giữa tuần, Lingard đã lại tỏa sáng cho Manchester United. Ảnh: Getty Images
Các cổ động viên của Man United đã hy vọng Lingard đem niềm cảm hứng đó trở về Old Trafford khi anh ấn định trận thắng giòn giã 4-1 trước Newcastle. Những tưởng sức ép sau sai lầm trên đất Thụy Sỹ một lần nữa sẽ đánh gục Lingard, nhưng cuối cùng anh lại trở thành người cứu nguy cho Man United trong ngày trở lại London Stadium.
Ba khoảng khắc. Ba thái cực. Hân hoan, thất vọng và vỡ òa. Tất cả những hỉ nộ ái ố đó đều diễn ra vào những phút cuối cùng. Điều đó có lẽ phần nào nói lên sự nghiệp của Lingard trong màu áo Quỷ đỏ. Có thăng, có trầm, nhưng không được phép từ bỏ cho tới những phút cuối cùng.
Jesse Lingard từng được coi là một tài năng triển vọng của United, nhưng điều ngăn cản anh trở thành một cầu thủ lớn là việc thi đấu dựa quá nhiều vào cảm hứng. Sự thất thường đã song hành cùng Lingard trong một thập kỷ chơi bóng chuyên nghiệp và khiến anh mãi không thể lớn. Nhưng có lẽ giờ đây người ta sẽ được chứng kiến một Lingard hoàn toàn khác.
Sau cú vung chân đầy quyết đoán vào lưới Fabianski, số 14 không hề ăn mừng. Có thể vì anh muốn dành sự tôn trọng cho West Ham, nơi đã giúp anh tìm lại chính mình. Có thể anh muốn chuộc lại lỗi lầm trong trận đấu ở Champions League hồi giữa tuần. Hoặc cũng có thể Lingard biết con đường phía trước vẫn còn rất nhiều chông gai.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, người ta vẫn thấy ở Lingard một sự chững chạc ở tuổi 28. Không còn là những pha ăn mừng độc đáo, cũng không còn nụ cười thường trực trên môi. Jesse Lingard giờ đây là một người đàn ông thực thụ, sẵn sàng đối mặt với thất bại và đứng lên ở nơi mình ngã xuống.
“Chúng ta sẽ tự mình đứng dậy và tôi đang rất nóng lòng chờ đến ngày Chủ Nhật”. Lingard đã tuyên bố như thế sau khi trở thành tội đồ trước Young Boys, và cuối cùng anh đã có màn chuộc lỗi hoàn hảo đêm qua. Nhưng có lẽ Lingard sẽ không để những lời tán dương làm lu mờ lý trí, cũng như không để những lời chỉ trích đánh gục mình.
Sự trở lại của Lingard không chỉ đơn thuần là cảm hứng, đó còn là sự trưởng thành của một con người đã có quá nhiều trắc trở trong sự nghiệp. Trải qua những lời ngọt-đắng suốt 10 năm qua, Lingard cuối cùng cũng đã tôi luyện để có được hai từ “bản lĩnh”.
Có một lập luận đang ngày càng trở nên rõ ràng ở Arsenal. Thứ đưa đội bóng này tiến lên không phải một cá nhân nào, mà là sự tàn nhẫn của Mikel Arteta. Nghe có vẻ khắc nghiệt, thậm chí lạnh lùng, nhưng đó lại có thể là phẩm chất quan trọng nhất giúp Arsenal chuyển mình.
Trong một tập thể vẫn đang loay hoay tìm kiếm sự ổn định, Enzo Fernandez có lẽ là cái tên hiếm hoi tại Chelsea thời điểm hiện tại đã thực sự vươn tới đẳng cấp thế giới.
Barcelona đã bắt đầu hành trình bảo vệ ngôi vương La Liga bằng chuyến làm khách đến sân Manuel Martinez Valero của Elche. Trước đối thủ chiếu dưới, đội bóng xứ Catalunya kiểm soát phần lớn diễn biến, tạo ra sự khác biệt bằng cường độ, tốc độ, khả năng tăng nhịp đúng thời điểm, và giành chiến thắng theo kiểu “bàn tay nhỏ”.
Tottenham đang đứng trước một thương vụ chuyển nhượng gây chú ý khi chuẩn bị chi khoảng 144 triệu bảng để đưa bộ đôi chạy cánh Savinho và Omar Marmoush từ Manchester City về Bắc London.
Thay vì lựa chọn những quán bar sôi động hay những vũ trường ồn ào, Unai Emery thường mở ứng dụng cờ vua trên điện thoại để “giải trí” với những đối thủ xa lạ. Với nhà cầm quân người Tây Ban Nha, đây không chỉ là một hình thức thư giãn mà còn giúp ông rèn luyện sự tập trung, tư duy logic cũng như tinh thần kỷ luật để áp dụng vào môi trường bóng đá đỉnh cao.