logo tren duong pitch logo bong da 24h

Javi Martínez: Kẻ đột nhập

Bài viết của Fussballgott Thứ Bảy 03/08/2019 15:56

Một đêm tháng chín năm 2012. Đã quá hai giờ sáng. Trời thanh gió mát lắm. Một gã say đang leo qua hàng rào khu tập luyện Lezama của Athletic Bilbao ở ngoại ô phía đông Bilbao...

Javi Martinez
 
Đặt chân xuống khu tập luyện, hắn tiến về hướng phòng thay đồ của đội một, ý định khoắn tài sản những tài sản quý giá trong tủ locker. Nhưng kẻ đột nhập bất ngờ bị nhân viên an ninh dũng cảm chặn lại. Cả hai vật lộn trên nền nhà.
 
Đêm đầy sao. Trong vài giây ngắn ngủi, người an ninh anh hùng ngạc nhiên nhận ra kẻ đột nhập lại là một cầu thủ vừa được CLB bán đi.
 
Đó là Javi Martínez.
 
Vâng, chính xác...là tôi đấy.
 
Nhưng hầu hết tình tiết trong vụ án kỳ quặc này, như tường thuật của các tờ báo Tây Ban Nha, là bịa đặt. Tới giờ nó vẫn khiến tôi cười phì ra mỗi khi nghĩ lai. Đã mấy năm rồi.
 
Và vì thế tôi sẽ kể cho bạn nghe cái gì đã thực sự xảy ra. Cùng quay lại câu chuyện của tôi. Câu chuyện đời tôi.
 
Tôi lớn lên ở Ayegui, thị trấn nhỏ ở Navarre, bắc Tây Ban Nha. Dân số giờ đông hơn chứ hồi tôi còn nhỏ, nó chỉ hơn 1000 dân thôi. Như những đứa trẻ khác, tôi bắt đầu chơi bóng đá ở trung tâm thể thao, gần gần nhà thờ của thị trấn.
 
Mẹ tôi rất nghiêm khác trong việc học hành, chính vì vậy không ít lần tôi phải lừa bà để được đi đá bóng. Bà muốn tôi phải ở nhà làm bài tập hoặc phụ giúp việc nhà, còn tôi luôn mồm: 'vâng, con đang làm bài tập thầy cô cho đây,v.v… con biết bài này quan trọng mà". Dĩ nhiên sau đó tôi chỉ chờ thời cơ chuồn đi đá bóng tới chán mới về.
 
Lên 5 tuổi, cha dẫn tôi đến C.D Berceo, một đội ở Logroño, cách nhà tôi 30 phút lái xe về hướng tây nam. Anh trai Alvaro ,hơn tôi 9 tuổi, đã được đào tạo ở đó nên cha rất yên tâm. Cha muốn tôi cũng cố gắng đá bóng xem thế nào. Trước giờ, tôi vẫn chỉ chơi bóng với bạn bè xung quanh cậu bé năm tuổi Javi Martinéz chuẩn bị được tham gia vào một đội bóng thực sự.
 
Tôi không nhớ nhiều về những ngày ấy, chỉ tập nhận bóng rồi chạy thật nhanh, không có gì liên quan đến kỹ - chiến thuật cả. Mọi người nói rằng chỉ cần chạy thôi, vì tôi có đôi chân dài - thực sự dài và khẳng khiu. Cha hay ví nó như hai cây gậy treo trên lưng tôi.
 
Đến 10 tuổi, tôi thử thi vào ở CLB CA Osasuna, Pamplona, thủ phủ tỉnh Navarre, vùng trung tâm của xứ sở và cộng đồng tôi sinh ra. Thật may tôi được chọn và ở đây suốt 7 năm. Giành được học bổng của Osasuna là hãnh diện rất lớn vì hệ thống đào tạo trẻ của họ được đánh giá là hàng đầu ở Tây Ban Nha. Có nhiều cầu thủ đẳng cấp đã thành danh từ đây, như Raul Garcia, Cesar Azpilicueta, Nacho Monreal và Mikel Merino.
 
Năm 17 tuổi, Athletic muốn có tôi. Chuyển đến Bilbao là bước tiến rất quan trọng. Họ muốn có tôi thi đấu ở đội một dù lúc đó tôi chỉ là cậu trẻ 17 tuổi. Họ thậm chí sẵn lòng trả 6 triệu euro để giải phóng hợp đồng cho tôi với Osasuna. So sánh với bóng đá ngày nay, số tiền đó có lẽ không nhiều, nhưng khi đó tôi mới 17, chưa từng thi đấu ở giải cao nhất lần nào, họ đã phải chấp nhận rủi ro rất lớn.
 
Trên dưới gia đình tôi đều ủng hộ Bilbao. Anh Alvaro có chơi cho họ 4 năm khi đương tuổi thiếu niên. Gia đình tôi vẫn luôn chạy xe đến đó xem anh thi đấu mỗi cuối tuần. Tôi chỉ mong sao có thể được như anh ấy. Tôi muốn ra sân ở những trận đấu đó. Anh ấy là hình mẫu tôi noi theo, là động lực và là thần tượng của tôi. Tôi không lấy siêu sao là thần tượng đâu, thật đấy, dù tôi có hâm mộ Zinedine Zidane và Patrick Viera nhưng thần tượng của tôi luôn là anh Alvaro.
 
Anh ấy có ảnh hưởng rất lớn với sự nghiệp của tôi. Khi tôi phải xa nhà chơi cho Athletic, yêu cầu duy nhất khi đàm phán là phải có anh Alvaro đi cùng. Bởi vì sống xa nhà, tôi cần có sự hỗ trợ - một người có thể đóng vai trò là cha, là mẹ, anh trai và bạn bè. Anh ấy có một chút của tất cả những vai trò đó. Anh Alvaro phải hy sinh tất cả vì lúc ấy anh đang thi đấu ở Catalunya, Figueras ở giải hạng ba, chấp nhận bỏ lại mọi thứ đến chăm nom tôi và ký hợp đồng với một đội bóng gần Bilbao để có thể tiếp tục chơi bóng. Tôi dựa dẫm vào anh ấy để vượt qua giai đọan khó khăn nhất. Lúc đầu anh ấy còn phải nấu ăn cho tôi nữa. Tôi không nói quá đâu - nhưng tôi còn thậm chí không biết cách rán trứng làm sao. Nếu không có sự giúp đỡ, tôi chắc chắn không có được ngày hôm nay.
 
Javi Martinez, tuong lai cua bong da Tay Ban Nha va la su lua chon phu hop nhat voi Barcelona
 
Bóng đá chuyên nghiệp không hề dễ dàng. Năm đầu tiên của tôi ở Athletic trùng với một trong những năm tồi tệ nhất CLB. Chúng tôi thực sự rất kém. Mọi thứ đều tiêu cực. Athletic, CLB chưa bao giờ rớt hạng trong lịch sử, mùa giải đó luôn nằm trong top nguy hiểm. Chúng tôi thậm chí ở khu vực rớt hạng đến khi giải đấu chỉ còn vỏn vẹn 2 vòng nữa là kết thúc. Sự cứu rỗi chỉ đến trong những ngày cuối cùng. Javi-17-tuổi đã trải qua khoảng thời gian khó khăn, sống cùng nỗi lo lắng đó. Tôi ước gì sẽ không một cầu thủ nào bị stress hành hạ như vậy cả.
 
Một trong những lời khuyên hữu ích nhất của anh Alvaro là đừng tính toán bóng đá như chuyện làm ăn. "Những nỗi lo sợ kiểu như 'mình chơi tệ không?' hay 'trận đấu này vậy là ổn chưa?' sẽ không còn nếu chúng ta thay bằng câu hỏi 'liệu ta có thích trận đấu hôm nay không?'. Nếu em dừng lại một phút để suy nghĩ rồi trả lời rằng 'vâng, em thực sự thích'. 99,9% em sẽ có trận đấu ra trò. Nếu em không thể thoải mái hay không tân hưởng trận đấu, em sẽ chơi kém ngay."
 
Có vẻ đơn giản lắm phải không, nhưng điều đó chính là sự thật. Cầu thủ, trước tiên, họ phải thích việc thi đấu cái đã. Hoặc nếu không thích thì chúng ta sẽ làm gì? Đó là tất cả những gì đã diễn ra hồi tôi 5 tuổi, tìm mọi cách chuồn khỏi nhà để có thể chơi bóng cùng bạn bè. Sau cùng thì tôi cũng đâu thích làm việc nhà (mà làm ơn đừng kể cho mẹ tôi nhé). Tôi áp dụng những nguyên tắc tương tự cho tình cảnh lúc đó.
 
Lần duy nhất tôi muốn tẩu thoát là để đến Allianz Arena.
 
Nếu có thể đưa lời khuyên cho tôi-17-tuổi, đó sẽ phải là cố gắng hết sức có thể chăm sóc những người thân yêu của bạn, tận hưởng cả bóng đá lẫn cuộc sống của mình bởi vì mọi thứ có thể xảy đến rất bất ngờ. Sau 6 năm khoác áo Athletic, Bayern tìm đến.
 
Mọi thứ nói chung khá phức tạp. Có vài CLB thực sự quan tâm đến tôi, nhưng lúc đó đội lọt vào hai trận chung kết là Europa League và Copa Del Rey - dưới thời Marcelo Bielsa - thật không may chúng tôi thua cả hai. Tôi tự nhủ sẽ không rời CLB cho đến khi giành được chiếc cúp nào đó. Nhưng trong bóng đá mọi thứ có thay đổi mỗi ngày. Hôm nay bạn ở đỉnh thế giới, sau đó trải qua hai ba tháng tồi tệ và đột nhiên thấy mình nằm ở đáy vực, chẳng ai thèm đoái hoài đến bạn nữa. Tôi biết đây là cơ hội duy nhất của mình để tiến lên sau một mùa giải tốt đến vậy. Tôi phải nắm giữ cơ hội này. Đây là thời điểm thích hợp.
Image result for javi martinez athletic bilbao

Khi Athletic tiết lộ về khoản phí giải phóng 40 triệu euro, chỉ còn 2 CLB ở lại. Một đến từ Anh và một từ Đức. Về mặt tài chính, hai CLB đề nghị tương đối giống nhau. CLB Anh trả nhiều hơn một ít. Nhưng khi Bayern đến hỏi tôi có muốn đến với họ, thi đấu cho họ không...Oh, xem kìa. Họ là một đội rất mạnh. Không nghi ngờ gì tôi muốn trở thành cầu thủ Bayern ngay lập tức.
 
Vụ chuyển nhượng chỉ hoàn tất vào tháng tám nên tôi không có thời gian chào tạm biệt đồng đội và thu dọn đồ đạc trong phòng thay đồ. Nó dẫn đến sự cố kỳ quặc ở Lezama, nhưng tin tôi đi, không có kịch tính như báo chí thêu dệt đâu.
 
Tôi gọi cho phía CLB sắp xếp để đến vào ban trưa nhưng họ từ chối. Họ chỉ cho phép tôi đến trước buổi tập vì tin rằng tôi có thể tạo ra hình ảnh không hay. Tôi thấy nó khá đúng. Tôi không có vấn đề gì cả. Nhưng đôi ủng của tôi vẫn còn ở đó, rồi laptop và quần áo nữa. Những thứ đó vẫn nằm trong tủ đồ.
 
Tôi lang thang trong thành phố cả ngày, chờ đến 9:30 tối hay trễ hơn một lát (không có chuyện 2 giờ sáng đâu nhá) để thu dọn đồ đạc. Tôi bấm chuông gọi an ninh suốt 15 phút những không thấy ai. Có một công trình gần đó nên tôi đoán không ai nghe thấy tiếng chuông. Tôi gọi cho quản lý, ông ấy không bắt máy. Suốt những năm tháng ăn tập ở Lezama, tôi biết vẫn còn một lối khác để vào, rất thuận tiện đến phòng thay đồ nên tôi đến đó để gọi người nhân viên an ninh tên Iker dắt tôi vào.
 
"Iker, Iker, làm ơn mở cửa nào"
 
Cậu ấy bước ra dắt tôi vào. Tôi chỉ thu dọn đồ đạc xong là đi ngay.
 
Sau đó...không có sau đó nữa đâu. Mọi thứ chỉ có vậy.
 
Tưởng tượng nổi không, hôm sau tôi thấy họ nói rằng tôi say rượu, phải vật nhau với nhân viên an ninh. Mẹ ơi! Ai đó bịa câu chuyện hay quá trời quá đất. Tôi chỉ biết cười ngặt nghẽo. Nhưng sau đó? Tôi hơi xáo động.
 
Đó là một bài học khó khăn. Tôi dành nhiều năm tháng cho một CLB, cống hiến hết tất cả những gì có thể. Rồi đến sau cùng, mọi thứ không được ghi nhớ theo kiểu tốt nhất. Nhưng tôi thì luôn tự hào về thời gian ở Athletic. Nơi đó cũng giống như gia đình tôi vậy.
 
Javi Martinez se khong dau quan cho Real Madrid
 
Điều thú vị đầu tiên tôi thấy khi chuyển đến Bavaria là Bayern và Athletic có rất nhiều nét tương đồng, dù tồn tại chút khác biệt về tầm vóc và văn hóa. Họ đều là những CLB định hướng gia đình. Bayern giúp bạn mọi thứ, giải quyết mọi vấn đề mà bạn gặp phải. Tôi nhớ trong những ngày đầu đến Munich, họ gửi tôi một số tài liệu để biết chương trình trong những tuần kế tiếp, và tất cả đều viết bằng tiếng Đức.
 
Tôi có một chút hoảng loạn, kiểu 'Javi, mày phải làm gì đây trời?'. Tôi không biết một chút tiếng Đức nào, cũng không biết phải hỏi ai hay đến đâu. Rồi tôi nhấc máy lên gọi cho ai đó ở CLB, có lẽ họ đã cười một trận rồi chỉ tôi đến đúng nơi. Ơn giời tôi đã học tiếng Anh bằng mấy bộ phim có phụ đề, mà mọi người ở CLB đều nói được tiếng Anh.
 
Trong mấy tuần đầu, những cầu thủ gốc latin trong đội giúp tôi hòa nhập với mọi người. Claudio Pizarro rất nhiệt thành, và còn có những cầu thủ từ Brazil như Rafinha, Dante và Luiz Gustavo. Không có họ chắc tôi sẽ rắc rối to.
Image result for javi martinez alaba

Tôi biết cả Arjen Robben và Franck Ribery từ trước, nhưng người khiến tôi ngạc nhiên nhất là David Alaba. Năm 2012, cậu ấy chưa phải ngôi sao như hiện tại đâu. Tôi cũng không biết cậu ấy là ai, nhưng lần đầu tập chung, tôi thực sự ấn tượng với sức mạnh và kỹ thuật của cậu ấy. Phải nói ngạc nhiên ngạc nhiên hết mức. Có thể nói cậu ấy đóng vai trò rất lớn trong thành công của chúng tôi về sau.
 
Mùa đầu tiên ở Munich, chúng tôi giành được chiếc cúp danh giá nhất, cúp châu Âu. Thật khó để diễn tả cảm giác của việc giành Champions League. Đó là lý do tại sao tôi đến đây,là thứ dẫn lối cho tất cả chúng tôi. Ngay lúc này, với việc Jupp Heynckes trở lại (tính đến thời điểm bài viết trên The Players Tribune), tôi cảm thấy thật tuyệt, tôi cảm thấy mình có ý nghĩa với đội bóng, cảm thấy thoải mái vì được chơi bóng ở trung tuyến. Chúng tôi có động lực rõ ràng. […] Chúng tôi đều muốn cảm giác nâng cúp châu Âu quay lại. Nó không thể diễn tả thành lời.
 
Như đã nói, cuộc sống trôi qua rất nhanh. Mới đây tôi đã ở thành phố này 5 năm rồi (tính đến thời điểm bài viết). 40, 50 năm nữa, bầy cháu chắt google tên ông nó thì sao nhỉ? Có lẽ đầu tiên chúng sẽ thấy cái chuyện về tên trộm kỳ quặc ở Bilbao. Chắc vui lắm. Nhưng nếu có thể, tôi muốn chúng đọc được rằng Javi Martínez là người làm việc rất cần mẫn, rằng ông luôn cống hiến hết mình, rằng ông dám đối diện với tất cả mọi thứ. Đến tận giây phút, ông ấy vẫn cố gắng tất cả có thể để trở thành một cầu thủ giỏi, làm cha mẹ và anh trai được hãnh diện.
Javi Martínez Kẻ đột nhập hình ảnh
 
Hy vọng rằng, biết đâu, chúng sẽ đọc được ông của chúng giành hai hay ba Champions League gì đấy. Điều đó sẽ rất tuyệt với đứa trẻ của vùng núi Navarre ngày nào.
 
Không biết tương lai ra sao nữa, nhưng bây giờ hãy thứ lỗi cho tôi nhé, tôi phải đến trường đây.

Dịch từ bài viết The Bandit của Javi Martínez đăng trên The Player's Tribune đăng tháng mười hai năm 2017.

Fussballgott
 

Tác giả

“Phía Đông bức tường”

Các cây viết

1543 bài viết

“With great power, comes great responsibility.”

19 bài viết

“THE BEST IS YET TO COME!”

16 bài viết

“Nếu bạn thích một đội bóng, bạn theo dõi mọi trận đấu của họ. Nếu bạn thích bóng đá, bạn đón chờ mọi trận cầu. Và khi bạn yêu bóng đá, hãy viết ra những dòng cảm xúc cho nó.”

5 bài viết

“Call me tifosi...”

67 bài viết

“They ask me who I want to be. I say I want to be happy. They grimace at me, saying I do not understand the question. I shrug my shoulders, replying they do not understand life.”

Trên đường PITCH là gì?

Trên đường Pitch là dự án nội dung Bóng đá định hướng cảm xúc, hoài cổ,chuyên sâu được vận hành bởi Bongda24h.vn

© TRÊN ĐƯỜNG PITCH - BONGDA24H.VN

Trang tin điện tử Bongda24h - Chuyên trang bóng đá hàng đầu tại Việt Nam

Giấy phép thiết lập trang Thông tin điện tử tổng hợp số: 1183/GP-TTĐT cấp ngày 04/04/2016 bởi Sở TT-TT Hà Nội, thay thế giấy phép 258/GP-TTĐT cấp ngày 07/04/2011 bởi Sở TT-TT Hà Nội

Nội dung thông tin hợp tác giữa báo Điện tử Thể thao Việt Nam và công ty Incom

Đơn vị chủ quản: Công ty Cổ phần Truyền thông quốc tế INCOM - Chịu trách nhiệm: Ông Vũ Mạnh Cường

Địa chỉ: Tầng 3 Toà nhà IC, Số 82 Phố Duy Tân, phường Dịch Vọng Hậu, Cầu Giấy, Hà Nội

Tel: (024) 3.784 8888 - Fax: (024) 3.7833699 * Email: bongda24h@incom.vn

Đăng ký nhận Tin hằng ngày