HLV Tite: Từ phép màu của chiếc radio nhỏ... (P1)

Tác giả CG - Thứ Hai 11/06/2018 16:00(GMT+7)

Vòng chung kết World Cup 2018 sắp tới, đội tuyển Brazil vẫn được xem là một ứng cử viên sáng giá cho chức vô địch. Dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên Tite, Selecao đã thẳng tiến ở hành trình vòng loại và giành vé rất sớm tới nước Nga. Dưới đây là câu chuyện của ông, bắt đầu từ những ngày thơ ấu bên chiếc radio nhỏ với giấc mơ World Cup được chính huấn luyện viên này chia sẻ trên The Player’s Tribune.
HLV Tite: Từ phép màu của chiếc radio nhỏ
Tôi muốn kể cho các bạn câu chuyện về một chiếc radio. Sau hôm nay, tôi sẽ chọn ra 23 cầu thủ đại diện cho đất nước tham dự World Cup. Với tôi, đó là một niềm vinh dự lớn lao nhưng cũng là trách nhiệm vì tôi biết ngày hôm nay có ý nghĩa như thế nào với đất nước và các cầu thủ. Nhưng trước khi đưa ra lựa chọn, tôi muốn nói ý nghĩa của công việc này đối với mình. Và để làm điều đó, tôi phải bắt đầu bằng câu chuyện về một chiếc radio. Khi còn bé, radio không chỉ là một cái khối nhỏ màu đen mà với tôi đó là một thứ phép thuật.
 
Khi tôi lớn lên, gia đình không có nổi một chiếc TV. Bố mẹ tôi là nông dân nghèo và năm tôi 3 tuổi, cả nhà chuyển từ roça (nông trang) lên thành phố để có cuộc sống tốt hơn. Bố đi làm ở nhà máy rượu và mẹ là thợ may. Tôi nhớ mình từng bảo mẹ rằng “Con muốn một lon soda!” Và bà trả lời “OK, hãy kiên nhẫn, Ade! Con sẽ có soda.”
 
2 hay 3 ngày trôi qua, khi từ trường về nhà tôi đã thấy một lon soda chờ mình sẵn ở trên bàn. Ngày ấy, một lon soda thực sự là thứ xa xỉ. Cho đến mãi sau này, tôi mới biết mẹ đã ở lại xưởng may cho tới 3 giờ sáng để kiếm thêm tiền ăn hoặc mua cho các con những đôi tất mới. Và để mua được một lon sodo, có lẽ bà đã phải làm việc cật lực 4 đến 5 tiếng đồng hồ.
 
Neymar và HLV Tite
Lúc đó tôi không hiểu sự hy sinh của mẹ. Với tôi, soda thực sự là một thứ phép thuật. Và mẹ chính là nhà ảo thuật gia.
Bố thì lại khác một chút. Ông ấy rất thẳng thắn. Khi nói điều gì, ông luôn nhìn vào mắt người đối diện. Trong tiếng Ý có một câu để miêu tả về ông ấy đó là “bước xuống phố với chiếc mũ dựng ngược vành lên!” Ông không thích nói chuyện bé. Thực sự, tôi nhớ là cả nhà ngồi xung quanh bàn ăn tối và bố sẽ nhìn chúng tôi, nhíu mày ý chỉ ông muốn chúng tôi ăn hết chỗ bánh mì đó. Chẳng cần nói một lời nào hết! Chỉ cần nhìn và bạn biết sẽ biết ông muốn gì. Thứ kết nối chúng tôi là bóng đá. Đó là điều mà cả nhà luôn bàn luận đến.
 
Tôi nhớ trong kỳ World Cup 1970, cả nước dường như đã ngừng mọi hoạt động để tập trung vào bóng đá. Năm đó tôi 9 tuổi, ngồi trước một chiếc radio với bố và lắng nghe những thanh âm kỳ diệu của bóng đá. Mỗi trận đấu như là một câu chuyện đầy hấp dẫn. Theo tôi, đó là một loại hình nghệ thuật, như thể một bức tranh hay một cuốn tiểu thuyết hay vậy. Brazil chơi tấn công và bình luận viên vẽ một bức tranh gieo vào trong đầu tôi bằng ngôn ngữ của ông ấy. Điều đó không có nghĩa là theo dõi bóng đá trên truyền hình thật chán nhưng đó là một trải nghiệm rất khác, ít bí ẩn và ít sự tưởng tưởng hơn. Khi chiếc radio là tất cả những gì chúng tôi có thì chúng tôi nuốt trọn từng từ một.
 
Tôi nhớ rất rõ về trận bán kết trước đội tuyển Uruguay mà mình đã lắng nghe. Đó là một phần trong ký ức đầy cảm xúc của tôi vì Brazil đã bị dẫn trước trong phần lớn thời gian của hiệp 1. Ngồi trước radio, tôi đã tưởng tượng đi tưởng tượng lại về một pha lập công đem về chiến thắng. Tất nhiên, ngay trước khi kết thúc hiệp 1, cảm xúc được dâng lên trong giọng nói của bình luận viên và tôi biết điều gì đã xảy ra:
 
“Tostão … Clodoaldo …
Clodoaldoooooooooooooooo!!!!!!”
 
Đó là một khoảnh khắc không thể nào tưởng tượng nổi, chúng tôi đã bị niềm vui lấn át. Tôi cảm thấy thật khó tin. Tôi không thể nào hiểu được bức tranh trong đầu mình nữa. Khi bình luận viên miêu tả nó: Tostão chuyền và Clodoaldo dứt điểm thành bàn, tôi đã tự hỏi “Clodoaldo đã ghi bàn như thế nào nhỉ? Anh ấy là một tiền vệ phòng ngự lùi sâu cơ mà!” Và sau đó tôi tiếp tục “Tostão rời vòng cấm và chuyền bóng như thế nào? Anh ấy là tiền đạo! Pha phối hợp này được thực hiện như thế nào vậy?”
 
Sau này ông đã trở thành HLV của Brazil
Sáng hôm sau, tôi đọc được phân tích của giáo sư, nhà báo Ruy Carlos Ostermann về trận đấu và tôi đã có thể tự định hình về bàn thắng trong đầu mình. Bức tranh trở nên rõ ràng sống động và đẹp hơn. Thành thực mà nói, tôi không nhớ mình thực sự nhìn thấy video về bàn thắng lúc nào nữa. Với tôi và hàng triệu người Brazil không đủ tiền để có TV, câu chuyện chỉ được kể bằng trí tưởng tượng. Và đó cũng là câu chuyện đẹp nhất.
 
Thật buồn cười, năm 9 tuổi, tôi đã luôn đọc tiểu mục của giáo sư Ostermann về chiến thuật của Grêmio và nghĩ “Wow, thật thú vị. Không biết huấn luyện viên sẽ làm gì nhỉ?”
 
Và sau này khi thực sự đã trở thành huấn luyện viên của Grêmio, tôi vẫn đọc chuyên mục của Ostermann và nghĩ như thế. “Wow, thật thú vị. Không biết huấn luyện viên sẽ làm gì nhỉ?”
 
Thực lòng là tôi chưa bao giờ mơ ước trở thành một huấn luyện viên. Giống như mọi cậu bé ở Brazil đã theo dõi World Cup 1970, tôi mơ được khoác chiếc áo vàng đội tuyển quốc gia. Thật không may là định mệnh đã không cho tôi được thực hiện điều đó. Với 7 lần phẫu thuật đầu gối, tôi đã phải kết thúc sự nghiệp ở tuổi 27. Và tôi vẫn còn trẻ, một người trẻ muốn sống với bóng đá. Thế nên tôi bước vào con đường huấn luyện....

(Còn nữa)
 
Lược dịch từ bài viết “To Brazil” của huấn luyện viên Tite (đội tuyển Brazil) trên The Player’s Tribune.

CG (TTVN)
 

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Xài huấn luyện viên tạm quyền thì đã làm sao?

Manchester United đã kết thúc mùa giải trước ở vị trí thứ 15. Mùa giải 2023/24, họ đứng thứ 8. Trước đó, vào mùa 2022/23 họ lọt được vào Top 3, nhưng mùa liền trước nữa lại chỉ về đích ở vị trí thứ 6. Trong 4 mùa giải gần nhất, có tới 3 mùa hiệu số bàn thắng bại của đội chủ sân Old Trafford bằng 0 hoặc tệ hơn. Sự tầm thường giờ đây đã trở thành trạng thái… bình thường của họ.

Alvaro Arbeloa - Real Madrid: Khi chuyện thành bại phụ thuộc vào...vận may

Đúng 236 ngày trước, Álvaro Arbeloa vẫn chỉ là HLV đội ba của Real Madrid. Đội bóng của anh vừa mới để thua Valencia ở vòng bán kết Cúp U19, đồng thời hòa điểm với Atlético Madrid tại giải vô địch quốc gia, cùng có 75 điểm. Rõ ràng, đó chẳng phải một thứ “nhiên liệu tên lửa” đủ mạnh để đẩy một người lên thẳng chiếc ghế nóng tại Bernabéu, nơi anh sẽ phải chỉ đạo Vinícius Júnior, Kylian Mbappé và Jude Bellingham, phải chứ?

Tijjani Reijnders: Từ nhân viên siêu thị đến ngôi sao tuyến giữa của Man City

Tijjani Reijnders từng khoác áo tuyển Hà Lan ở vòng knock-out của một giải đấu lớn, từng nếm trải bầu không khí rực lửa của trận derby Milan. Và trong 7 tháng qua, anh đã có vinh dự được khoác áo Manchester City, dưới sự dẫn dắt của một trong những bộ óc chiến thuật sắc sảo và sáng tạo nhất thế hệ này.

Michael Carrick phiên bản nhà cầm quân: "Tôi ghét từ 'triết lý'"

Giữa tháng Tư năm 2023, ở giải Championship, “Middlesbrough của Michael Carrick” chạm trán “Hull City của Liam Rosenior”. Đội bóng của Carrick đã giành chiến thắng 3-1, đó là chiến thắng thứ 18 trong 27 trận đầu ông nắm quyền, trong khi đó Chuba Akpom đã tiếp tục ghi bàn trên sân nhà trận thứ 9 liên tiếp, một kỷ lục mới của CLB. Về cơ bản, tấm vé tham dự loạt trận play-off thăng hạng đã nằm gọn trong túi Middlesbrough.

Jurgen Klopp - Real Madrid và sự xung khắc không thể dung hòa

Mainz, Dortmund và Liverpool có nhiều điểm chung hơn chúng ta tưởng. Trong ngày thi đấu, những giai điệu chậm rãi của bài hát You’ll Never Walk Alone vang vọng trên các khán đài của họ. Mỗi CLB đều được tiếp thêm sức mạnh bởi tinh thần của một đội cửa dưới, vì Mainz là… Mainz, còn Dortmund và Liverpool không phải Bayern Munich hay những đội bóng thành Manchester và London.