Hành trình của Michael Carrick: Từ Newcastle United tới Manchester United

Tác giả Queen - Thứ Ba 03/03/2026 14:30(GMT+7)

Sẽ có những người không xem Carrick là một Geordie chính hiệu (Fan của Newcastle United thường tự hào gọi mình là Geordies), bởi sự nghiệp cầu thủ của anh gắn liền với West Ham United, Tottenham Hotspur và Manchester United, còn Manchester đã là nơi anh sinh sống suốt 20 năm qua.

 

Khởi đầu ở Tyneside: Cậu bé của Wallsend và giấc mơ St James’ Park

Anh cũng không nói giọng Geordie đặc sệt. Nhưng Carrick sinh ra ở Newcastle, tại Howdon phía đông thành phố, và những trải nghiệm bóng đá đầu tiên của anh là cùng lò đào tạo danh tiếng Wallsend Boys Club, nơi mà Carrick khi ấy và cho đến bây giờ vẫn gọi thân mật là “Boyza”.

Vì thế, dù những dòng mở đầu trong cuốn tự truyện xuất bản năm 2018 của anh, Between the Lines, viết rằng: “Tôi không chỉ chơi bóng cho Manchester United. Tôi sống vì họ,” thì cuộc đời bóng đá của Carrick thực chất bắt nguồn từ những con phố Newcastle bên dòng sông Tyne.

Thông qua cuốn sách giàu tính tự sự, được chấp bút bởi Henry Winter, The Athletic đã lần theo gốc rễ Tyneside của Carrick và hành trình thi đấu của anh, cho đến thời điểm anh chuẩn bị bắt đầu khóa học Pro Licence vào tháng 1 năm 2019. Khi ấy, anh vừa được Jose Mourinho bổ sung vào ban huấn luyện của Manchester United.

Rất nhiều điều đã xảy ra kể từ đó và cả trước đó nữa.

Ở phần đầu cuốn Between the Lines, Michael Carrick kể lại một ký ức giàu hình ảnh về cuộc diễu hành của Wallsend Boys Club năm 1992, khi anh mới 11 tuổi. Khi đó, theo lời anh, “mười hai đứa chúng tôi hát hết mình suốt dọc đường qua thị trấn, ngồi trên thùng một chiếc xe tải đỏ với tấm biểu ngữ ghi: ‘Wallsend Boys’ Club, nhà cung cấp cho ngành công nghiệp bóng đá’.” 

Công nghiệp và bóng đá, đó là hai đặc trưng của Wallsend và đến nay vẫn vậy. Trên đường đi và về từ trường tiểu học Stephenson, nơi logo trường là hình đầu máy Stephenson’s Rocket, Carrick thường tự tâng bóng, bật nhả với các cột đèn bên đường.

Cha của Carrick, ông Vince, làm việc tại các nhà máy điện hạt nhân trên khắp nước Anh. Mẹ anh, bà Lynn, làm trong một trường học và tham gia tổ chức Salvation Army. Vợ của Carrick, Lisa, cũng là người Geordie.

Vince từng là một cầu thủ học đường giỏi, đại diện cho hạt Durham và từng thử việc tại Middlesbrough, đội bóng mà sau này con trai ông sẽ dẫn dắt trên cương vị huấn luyện viên. Ông cũng là đồng tác giả cuốn sách về lịch sử của Wallsend Boys. Cha của Vince, ông Owen, từng được gọi thử sức ở các đội trẻ của tuyển Anh. Cụ của Carrick là John từng thi đấu cho Millwall. Ở nhiều nhánh trong gia phả nhà Carrick đều có bóng đá hiện diện. Anh trai anh, Graeme, hiện là một huấn luyện viên.

Vince Carrick là một cổ động viên nhiệt thành của Newcastle United và lần đầu đưa Michael đến sân St James' Park khi anh mới sáu tuổi. Cầu thủ Newcastle mà Vince yêu thích nhất là Malcolm “Supermac” Macdonald, nhưng cầu thủ ông hâm mộ nhất mọi thời đại lại là George Best. Những cuốn băng VHS ghi lại hình ảnh của cả hai là vật quen thuộc trong gia đình Carrick. Khi Michael ngồi trên hàng rào bê tông ở khán đài Gallowgate End khi đó còn chưa có mái che, Macdonald đã rời Newcastle United. Trên hàng công lúc ấy là tiền đạo người Brazil Mirandinha.

“Cảm giác phấn khích khi bước lên những bậc thang bên trong khán đài Gallowgate sẽ luôn ở trong tâm trí tôi,” Michael Carrick viết. Điều đó hẳn sẽ chạm tới trái tim các cổ động viên Newcastle United. Anh có mặt trong ngày chấn động năm 1992 khi Kevin Keegan trở lại trên cương vị huấn luyện viên trưởng.

Kevin Keegan

Khi còn là một cậu bé chơi ở vị trí trung phong, Carrick đã bắt đầu thu hút sự chú ý. Anh từng thử việc tại Middlesbrough, được mời thi đấu ở một giải đấu cho Stoke City và khi 12 tuổi, được Newcastle mời cùng đội dưới 14 tuổi dự Milk Cup tại Bắc Ireland.

West Ham và bước ngoặt rời quê hương

Carrick khi ấy cảm nhận được sức hút từ West Ham United. Những đội bóng London khác như Arsenal, Chelsea và Crystal Palace cũng theo đuổi anh, song Carrick nhớ lại mình đã nói với cha rằng West Ham mới là lựa chọn ưu tiên. “Họ chơi bóng hai chạm, bố ạ, họ không phất dài.” Ngay từ khi ấy, phong cách đã là điều tối quan trọng trong cách cậu thiếu niên định hình sự nghiệp tương lai.

Carrick bắt đầu bắt tàu từ ga Newcastle Central tới King’s Cross cùng những cậu bé khác. Họ được Jimmy Hampson, huấn luyện viên phát triển trẻ của West Ham, đón về. Có lần chuyến tàu cuối cùng đưa Carrick trở lại Newcastle bị hủy, và Hampson đã tự lái xe đưa anh về tận nhà để hôm sau anh không lỡ buổi học.

Carrick ký hợp đồng đào tạo trẻ hai năm với mức lương 42,50 bảng mỗi tuần. Anh thấm thía sự tử tế của Hampson, nền tảng giáo dục bóng đá từ Tony Carr và tinh thần cống hiến của hai cầu thủ lớn hơn anh đôi chút là Rio Ferdinand và Frank Lampard.

 

Anh yêu West Ham United, kể cả màn diễn tập với người đồng đội Stephen Purches, người mà Carrick sẽ gặp lại vào thứ Tư tới, bởi Purches hiện là thành viên ban huấn luyện của Eddie Howe.

Carrick có trận ra mắt dưới thời Harry Redknapp trên sân của Bradford City tại giải Ngoại hạng Anh, như tên gọi khi đó. Anh vào sân thay cho Rio Ferdinand ở những phút cuối và được Redknapp khen ngợi vì đường chuyền dành cho Paolo Di Canio. Một tháng sau sinh nhật tuổi 18, Carrick nhận mức lương 400 bảng mỗi tuần, chính thức trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, một trong hơn 90 người trưởng thành từ Wallsend Boys Club, như Alan Shearer và gần đây là Elliot Anderson.

Redknapp nhanh chóng gửi Carrick sang Swindon Town theo dạng cho mượn trong sáu tuần đầy trải nghiệm. Khi được gọi trở lại, Redknapp thông báo anh sẽ đá chính ở trận kế tiếp của The Hammers. Đó là chuyến làm khách trước Newcastle United.

Trận đấu kết thúc với tỷ số 2-2 và Carrick chơi trọn 90 phút bên cạnh Marc-Vivien Foe, đối đầu với Gary Speed. Anh kể rằng cảm xúc anh kiệt quệ ngay khi hiệp một khép lại còn cơ thể thì hoàn toàn mệt lả. Nhưng anh vẫn kiên trì bám trụ. “Mọi người nhìn vào sự nghiệp của tôi và dành những lời tốt đẹp về sự điềm tĩnh, nhưng thực ra tôi cũng máu chiến đấy. Tôi không bao giờ bỏ cuộc.”

Carrick vs Solano

Dưới thời Glenn Roeder, Michael Carrick được trao áo số 6, số áo gắn liền với Bobby Moore. Nhưng Harry Redknapp đã ra đi, West Ham United bán Rio Ferdinand và đến tháng 5 năm 2003, họ xuống hạng với 42 điểm. Dính chấn thương, Carrick lỡ giai đoạn cuối mùa, nhưng anh có mặt tại sân của Birmingham City, nơi anh từng thi đấu theo dạng cho mượn, để chứng kiến khoảnh khắc đội bóng rớt hạng.

Một cuộc thanh lý lực lượng diễn ra, song Carrick ở lại. West Ham vào tới chung kết play off Championship tháng 5 năm 2004 nhưng thua Crystal Palace. Sắp bước sang tuổi 23, Carrick quyết định ra đi. Đội bóng đầu tiên gõ cửa là Newcastle United. Họ đề nghị mức giá 2 triệu bảng nhưng nói rằng thương vụ phải chờ tới kỳ chuyển nhượng tiếp theo. Carrick thấy điều đó kỳ lạ và từ chối.

Sau đó Portsmouth liên hệ. Portsmouth khi ấy chơi ở Premier League và Redknapp đang dẫn dắt. Đầu tháng 8, mùa giải cận kề, Carrick gặp Redknapp gần sân bay Heathrow. Cuộc gặp diễn ra suôn sẻ, nhưng trên đường về nhà cùng người đại diện, chủ tịch Arsenal là David Dein gọi điện. Arsene Wenger muốn gặp anh.

Chỉ một giờ sau, Carrick đã ngồi trong phòng khách nhà Wenger ở Totteridge, phía bắc London.

Đó là tối thứ Sáu. Chủ nhật, Arsenal gặp Manchester United tại Community Shield ở Cardiff. Arsenal dự kiến Patrick Vieira sẽ rời đội sang Real Madrid CF, vì vậy Wenger sử dụng tiền vệ 17 tuổi Cesc Fabregas. Fabregas ngày hôm ấy đã chơi xuất sắc và dù Dein đã gửi đề nghị tới West Ham cho Carrick vào thứ Bảy, đến thứ Hai thì Wenger đổi ý. Thương vụ Carrick đổ vỡ.

Cesc Fabrgas

Tottenham: Những khúc quanh định mệnh và bài học đầu đời

Cũng bất ngờ như cuộc gọi của Dein là cuộc gọi tiếp theo. Người gọi là Frank Arnesen, giám đốc thể thao của Tottenham Hotspur. Thay vì ký hợp đồng với Arsenal ngày 9 tháng 8, Carrick gia nhập Spurs vào ngày 24 tháng 8.

Anh có lý do để cảm thấy bối rối, đặc biệt khi dưới thời huấn luyện viên Jacques Santini, ngay ngày đầu tiên anh phải tập cùng đội dự bị. Carrick cảm thấy bị xúc phạm, điều giúp anh thấu hiểu hoàn cảnh gần đây của Kobbie Mainoo.

Santini sớm rời đi và Carrick bày tỏ sự biết ơn với người kế nhiệm Martin Jol. Dưới thời Jol, anh có trận đá chính đầu tiên cho Spurs trong trận cầu kinh điển Tottenham thua Arsenal 4-5 vào tháng 11 năm 2004, đối đầu với chính Fabregas. Trận cuối cùng của anh diễn ra vào tháng 5 năm 2006, khi West Ham thắng Tottenham 2-1 trong ngày được gọi là Lasagne gate. Carrick là một trong những cầu thủ Spurs bị nôn ói dữ dội. Trở lại Upton Park, anh chỉ trụ được một giờ.

Tottenham Hotspur: Bữa ăn định mệnh của Gà Trống
Đêm nay, Tottenham Hotspur sẽ đối đầu với West Ham United trong khuôn khổ vòng 36 Premier League. Họ bước vào trận đấu này với tâm lí cực kì thoải mái khi vừa chấm dứt nỗi ám ảnh mang tên St. Totteringham's Day bằng cách vượt qua chính đối thủ láng giềng truyền kiếp Arsenal. Dẫu vậy, ít ai nhớ rằng ở thời điểm này 11 năm trước, Tottenham làm khách tại West Ham với thể trạng hoàn toàn khác.

Tại Tottenham, cả trong và ngoài sân cỏ, Carrick tận hưởng quãng thời gian của mình. Người ta đã thấy thấp thoáng tư duy của một huấn luyện viên tương lai khi anh viết: “Tình đồng đội có ý nghĩa rất lớn trong việc tạo nên một tập thể.” Nhưng thất bại trước West Ham khiến Spurs lỡ suất dự Champions League và khép lại mùa giải 2005-06 trong tâm trạng bất định.

Ít nhất thì Michael Carrick cũng được triệu tập vào đội tuyển Anh dự World Cup tại Đức mùa hè năm đó. Trong suốt 14 năm, anh có 34 lần khoác áo tuyển Anh dưới thời Sven-Goran Eriksson, Steve McClaren, Fabio Capello và Roy Hodgson. Nhưng như Carrick thừa nhận, anh có tên trong 87 đợt tập trung song chỉ đá chính bảy trận chính thức. Anh chia sẻ rằng về mặt văn hóa, anh có lẽ sẽ phù hợp hơn nếu được góp mặt trong một tập thể tuyển Anh của Gareth Southgate. Một điều thú vị là trợ lý hiện tại của anh, Steve Holland lại từng là cánh tay phải của Southgate.

Cuộc gọi từ Ferguson: Chương hai bắt đầu

Tuy vậy, tại Đức đã xảy ra một bước ngoặt quan trọng. Điện thoại của Carrick đổ chuông và người gọi là Alex Ferguson. Phần hai trong sự nghiệp bóng đá của anh bắt đầu từ đó.

Vào sinh nhật lần thứ 25 mùa hè năm 2006, Tottenham Hotspur thông báo thương vụ đã hoàn tất. Manchester United đề nghị 12 triệu bảng và cuối cùng chi 18 triệu bảng để có anh. Carrick ghi nhận rằng nhiều người hoài nghi và bản thân anh phần nào cũng vậy khi nghe Ferguson mô tả mình là “một chàng trai nhút nhát và rụt rè".

Chàng trai nhút nhát ấy khoác áo số 16 của Roy Keane, bên cạnh số 6 từng gắn với Bobby Moore.

Carrick từng nghe về cường độ tập luyện khắc nghiệt, được chính các cầu thủ đàn anh duy trì kỷ luật tại Man Utd, và anh khao khát được trải nghiệm đến mức các điều khoản cá nhân trong hợp đồng trở thành thứ yếu. Anh sớm nhận ra Quỷ đỏ không có thưởng thắng trận theo tuần ở giải quốc nội, bởi chiến thắng được xem là điều mặc định.

Ferguson xem Carrick là một Geordie, giống như hai huyền thoại trước đó của câu lạc bộ là Bobby Charlton và Bryan Robson. Carrick để ý rằng Ferguson không bao giờ nói “United” mà luôn là “Manchester United”. Trong các bài nói chuyện trước trận, ông luôn nhấn mạnh “sự tập trung” và “khả năng xuyên phá”, cùng với việc không ngừng nâng cao tiêu chuẩn. Sau trận đá chính đầu tiên của Carrick cho Man Utd, một chiến thắng trên sân Watford, Ferguson sải bước đầy giận dữ vào phòng thay đồ và quát lên: “Tôi không chấp nhận điều đó. Như thế là chưa đủ tốt.”

 

Điều khiến Michael Carrick bất ngờ là sự khắt khe của Alex Ferguson còn bao gồm cả những giáo án thể lực nặng vào tháng Giêng. Manchester United chuẩn bị cho giai đoạn tháng Tư và tháng Năm, “thời điểm của chúng ta”, như cách các cầu thủ như Gary Neville vẫn gọi.

Và vào tháng 5 năm 2007, mùa xuân đầu tiên của Carrick tại Old Trafford, Quỷ đỏ vô địch Premier League. Trận đấu anh yêu thích nhất là chiến thắng 1-0 tại Anfield vào tháng 3, với bàn thắng muộn khó tin của John O'Shea. Carrick ghi bàn mở tỷ số trong chiến thắng 7-1 trước AS Roma tại Old Trafford ở Champions League. Anh dốc toàn bộ tâm sức: “Tôi mới ở đó chín tháng nhưng Man Utd giờ đã là tôn giáo của tôi.”

Một năm sau, MU bảo vệ thành công chức vô địch Premier League.

Người hâm mộ có thể sẽ nhìn nhận khác đi khi anh dành lời khen cho gia đình Glazer vì có mặt trong ngày đội bóng đăng quang tại sân của Wigan Athletic. Trận đấu sau đó của Man Utd là chung kết Champions League tại Moscow gặp Chelsea. Đã 40 năm kể từ lần đầu MU vô địch Cúp C1 châu Âu và 50 năm kể từ thảm họa hàng không Munich. Carrick viết đầy xúc động về sự kiện ấy, về việc anh và các đồng đội bị tác động sâu sắc thế nào khi nghe Bobby Charlton phát biểu.

Carrick thực hiện thành công lượt sút thứ hai trong loạt luân lưu mà MU thắng 6-5. Giữa cơn lốc cảm xúc hạnh phúc ở Moscow, anh nói rằng tâm trí mình lại hướng về Wallsend Boys Club.

Carrick vs Cech

Một năm sau, Manchester United lại vào chung kết Champions League, lần này tại Rome gặp FC Barcelona. Michael Carrick nhắc đến pha đánh đầu lỗi của mình, để rồi Andres Iniesta chớp lấy cơ hội. Ngay lập tức, Samuel Eto'o nâng tỷ số lên 1-0. Trận đấu kết thúc với thất bại 0-2 và Carrick cho biết dư âm thất bại ấy đeo bám anh suốt một năm. Anh nói về chứng trầm cảm, về ý định rời bỏ nghề nghiệp mà mình yêu quý; mùa giải 2009-10 là giai đoạn tồi tệ nhất sự nghiệp anh.

Tuy nhiên đến tháng 5 năm 2011, Quỷ đỏ và Barcelona lại tái ngộ ở chung kết. Một lần nữa Barcelona chiến thắng. Carrick chấp nhận điều đó, bởi khi ấy là thời kỳ đỉnh cao của Barcelona dưới thời Pep Guardiola với Lionel Messi, Xavi, Sergio Busquets và Iniesta đều tỏa sáng.

Tháng 5 năm 2012 mang đến nỗi đau khác khi Sergio Aguero ghi bàn ở những giây cuối cùng của mùa giải, giúp Manchester City vô địch Premier League và vượt qua Man Utd nhờ hiệu số bàn thắng bại. Quỷ đỏ hôm đó làm khách trên sân Sunderland và chất Newcastle trong con người Carrick hiện rõ. Nhưng đáng nhớ hơn cả là hình ảnh Alex Ferguson bước dọc lối đi trên xe buýt đội bóng sau trận và nói: “Đừng bao giờ quên cảm giác này.”

Không ai hay biết rằng Alex Ferguson đang bước vào mùa giải cuối cùng tại Old Trafford. Manchester United, được truyền cảm hứng từ nỗi đau tháng Năm trước đó và bản hợp đồng với Robin van Persie, đã lên ngôi đầy thuyết phục. Carrick đặc biệt thích thú với trận đấu trên sân Queens Park Rangers khi anh nghe khán đài hát: “Carrick đấy, tin nổi không, cứ như không phải Scholes.” Anh trân trọng lời khen ấy.

 

Trong trận đấu cuối cùng của Ferguson vào tháng 5 năm 2013, trận hòa 5-5 trên sân West Bromwich Albion, Carrick đeo băng đội trưởng. Sau đó, anh ký hợp đồng mới dưới thời người kế nhiệm David Moyes. Carrick không quy toàn bộ trách nhiệm cho Moyes về mùa giải 2013-14. Louis van Gaal đến với sự chính xác và kỷ luật mà Carrick đánh giá cao, dù anh không mấy hài lòng với cách tập luyện đôi khi mang tính máy móc của Van Gaal.

Dưới thời Van Gaal, Carrick học hỏi nhiều điều và nhớ lại việc bị kéo xuống đá trung vệ trong trận thắng tại Anfield ở giải quốc nội. Anh kém vui hơn khi nhắc đến bức ảnh selfie tập thể mà đội chụp sau đó.

Với sự thẳng thắn kiểu Hà Lan, Van Gaal từng thông báo với Carrick rằng chung kết FA Cup năm 2016 sẽ là trận cuối cùng của anh. Wayne Rooney và Carrick cùng nâng cúp, nhưng trong phòng thay đồ, tin tức dần lan ra rằng đó thực ra lại là trận cuối của Van Gaal tại MU.

Người kế nhiệm Van Gaal là Jose Mourinho đã gọi điện cho Carrick để nói rằng ông muốn trao cho anh một bản hợp đồng mới. Ở tuổi gần 35, Carrick ký ngay không do dự. Anh lại được trao băng đội trưởng.

Quyết định dừng lại

Nhưng trong trận đầu tiên mùa 2017-18 gặp Burton Albion tại League Cup, Carrick bất ngờ cảm thấy cơ thể mình khuỵu xuống. Anh được chẩn đoán rối loạn nhịp tim và được đưa tới bệnh viện bằng xe cấp cứu.

Cuối tháng 11, câu lạc bộ công bố tình trạng này. Carrick trở lại tập luyện và tái xuất đội một trong trận gặp Yeovil Town  tại FA Cup năm 2018. Nhưng ở tuổi 36, anh hiểu rằng sự nghiệp đang dần khép lại.

 

Anh còn một lần làm khách cuối cùng tại Premier League trên sân St James' Park và trận đấu cuối mùa gặp Watford tại Old Trafford. Carrick được các đồng đội xếp hàng danh dự. Sáng hôm sau, anh nhận được tin nhắn từ Mourinho về kế hoạch huấn luyện trong tuần. Một hướng đi mới mở ra.

“Cầu thủ giỏi không đồng nghĩa sẽ tự động trở thành huấn luyện viên giỏi, tôi hiểu điều đó,” anh nói.

Trở về

Sự thừa nhận ấy giúp anh có nền tảng vững vàng, và hiện tại anh đang làm khá tốt. Trong bảy trận dẫn dắt Man Utd, Carrick có sáu chiến thắng và một trận hòa. Khi anh kế nhiệm Ruben Amorim, Man Utd đứng thứ bảy với 32 điểm; giờ đây họ xếp thứ ba với 51 điểm.

Carrick đã đối đầu West Ham United và Tottenham Hotspur, và giờ là Newcastle, là St James’ Park, là ký ức về Wallsend bên dòng sông lớn. Anh có thể đã rời quê hương, nhưng chưa bao giờ tách rời hoàn toàn. Quỹ Carrick tài trợ có trụ sở tại Wallsend Boys Club.

 

Sau cùng, khi đọc lại Between the Lines, người ta nhận ra chiều sâu trải nghiệm trong sự nghiệp của Carrick. Với trí tuệ bóng đá thiên bẩm và sự chín chắn cá nhân, anh hoàn toàn có thể trở thành một huấn luyện viên giỏi chứ không chỉ là một trợ lý. Tuy vậy, sau khởi đầu ấn tượng tại Middlesbrough, mùa trước lại là một bài toán khó khi đội bóng chìm trong chấn thương và dần hụt hơi.

Mọi thứ ở Old Trafford chưa thể gọi là hoàn hảo, nhưng Carrick đã thổi sinh khí vào một tập thể từng trôi dạt và biến họ, ít nhất cho tới lúc này, thành những người chiến thắng. Còn 10 trận phía trước. Anh hẳn rất muốn mùa xuân 2026 lại là “thời khắc vĩ đại” với Manchester United. Và chắc chắn anh không muốn thất bại đầu tiên đến trước khán đài Gallowgate End, nơi anh từng là một phần của nó.

(Theo The Athletic)

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục

Hành trình của Michael Carrick: Từ Newcastle United tới Manchester United

Sẽ có những người không xem Carrick là một Geordie chính hiệu (Fan của Newcastle United thường tự hào gọi mình là Geordies), bởi sự nghiệp cầu thủ của anh gắn liền với West Ham United, Tottenham Hotspur và Manchester United, còn Manchester đã là nơi anh sinh sống suốt 20 năm qua.

Hãy cứ nhảy tiếp đi, Vini!

Một tuần trước ở Lisbon, giữa bầu không khí đặc quánh bởi những cáo buộc phân biệt chủng tộc, Vinícius Júnior vẫn chạy ra góc sân và nhảy múa. Điệu nhảy là lời tuyên bố rằng anh không cúi đầu.

Xếp hạng các mùa giải của Bruno Fernandes tại Man Utd: Từ tệ nhất đến xuất sắc nhất

Bruno Fernandes là biểu tượng của Manchester United trong kỷ nguyên hiện đại. Tiền vệ người Bồ Đào Nha là bản hợp đồng thành công nhất của đội bóng kể từ khi Sir Alex Ferguson rời ghế huấn luyện vào năm 2013. Anh hiện là đội trưởng của câu lạc bộ, một cầu thủ không thể ngăn cản khi đạt phong độ cao nhất.

Từ người hùng Champions League đến kẻ vô danh ở tuổi 30: Chuyện gì đã xảy ra với Origi?

Divock Origi rơi vào cảnh không có câu lạc bộ kể từ khi hợp đồng của anh bị AC Milan chấm dứt vào tháng 12. Với tư cách cầu thủ tự do, kỳ chuyển nhượng tháng Giêng tưởng như là cơ hội hoàn hảo để anh khởi động lại sự nghiệp. Thế nhưng trong khi xuất hiện tại Tuần lễ Thời trang Paris vào cuối tháng Một, tuyển thủ Bỉ với 32 lần khoác áo đội tuyển quốc gia vẫn chưa tìm được bến đỗ mới.